Chương 3: Bẩn Cả Chân Ta

Giữa thời tiết lạnh buốt thế này, Lâm Uyển Thanh chỉ mặc một chiếc váy gấm thêu hoa hải đường. Tuy nó tôn lên vóc dáng uyển chuyển của nàng ta nhưng có lẽ cũng chẳng ấm áp gì mấy. Thân hình mảnh mai của nàng ta khẽ run lên, rồi như vô tình nghiêng người về phía Triệu Vĩnh Gia, rụt rè nói: "Ta và Thái tử chỉ nói vài câu thôi, không có ý gì hơn. Phó tỷ, xin đừng trách ta."

Triệu Vĩnh Gia khẽ nhíu mày rồi kín đáo đưa tay che chắn cho Lâm Uyển Thanh ở phía sau: "Sao Phó nương tử biết Cô ở đây?"

Phó Đường Lê trong lòng thầm than “xui xẻo” nhưng giọng điệu lại dịu dàng hơn: "Thần nữ chỉ đi dạo trong vườn, tình cờ đến đây. Xin lỗi đã làm phiền Điện hạ. Điện hạ và Lâm nương tử cứ tiếp tục trò chuyện. Thần nữ xin cáo lui."

Nàng vậy mà không hề ngạc nhiên hay tức giận, ngược lại còn tỏ ra rộng lượng và chu đáo, quả thật xứng đáng với danh tiếng hiền lương thục đức của mình. Lâm Uyển Thanh đẩy một nước đi chẳng đến đâu, nàng ta sững người ra trong giây lát.

Triệu Vĩnh Gia nghe xong, cảm thấy ngực mình nghẹn lại, có vài phần bực bội. Hắn ta liếc nhìn Phó Đường Lê thêm vài lần, như muốn nhìn thấu tâm tư nàng.

Nàng có dáng vẻ dịu dàng, đoan trang, trang điểm tỉ mỉ, tinh tế, giữa hai hàng lông mày điểm hoa điền, tóc búi cao, trâm cài chéo bên thái dương, chỉnh tề hoàn hảo, chẳng hề run rẩy, toàn thân không có lấy nửa phần thất lễ. Tuy nhan sắc nổi bật nhưng nàng lại giống như Quan Âm trên bích hoạ, dáng vẻ uy nghiêm, cao khiết tạo cảm giác hơi xa cách, hoàn toàn khác hẳn với phong thái dịu dàng, mềm mại như nước của Lâm Uyển Thanh.

Nghĩ đến đây, lòng Triệu Vĩnh Gia lại lạnh đi, cứng nhắc nói: "Phó nương tử, lui xuống trước đi."

Phó Đường Lê cúi đầu, khẽ thu tay áo, lặng lẽ lui về phía sau.

"Chờ một chút." Triệu Vĩnh Gia do dự rồi gọi nàng: "Nàng..."

Ngay lúc đó, một tiếng kêu chói tai và sắc bén vang vọng từ trên bầu trời.

Triệu Vĩnh Gia kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Một con chim ưng trắng khổng lồ từ tầng mây lao xuống, lướt sát qua đỉnh đầu. Đôi cánh của nó quét qua khiến gió nổi ào ào, rung chuyển cành cây, tuyết đọng trên ngọn rơi xuống lả tả.

Sắc mặt Lâm Uyển Thanh tái nhợt vì sợ hãi. Nàng ta lấy tay che miệng kêu lên một tiếng ngắn ngủi, hoảng hốt.

"Đó không phải là chim ưng của hoàng thúc sao?" Triệu Vĩnh Gia buột miệng: "Chẳng lẽ hoàng thúc đã đến rồi?"

Trong lòng Phó Đường Lê thoáng chấn động, ngẩng mắt nhìn về phía trước.

Một nam nhân mặc chiến giáp, khoác áo choàng vàng sẫm đi qua lối đi phía trước. Dáng đi uy mãnh, thân hình cao lớn, mỗi bước đi khiến áo choàng tung bay trong gió, càng tôn lên vẻ uy nghiêm hơn, oai hùng như núi non.

Hai hàng thị vệ theo sát phía sau, mặc giáp sáng loáng, tay cầm kiếm vàng. Tất cả đều lực lưỡng và uy nghiêm, khí thế sát phạt bừng bừng.

Chim ưng trắng lại kêu một tiếng dài, lượn một vòng trên không rồi sà xuống.

Nam nhân kia tiếp tục bước đi đồng thời giơ tay lên.

Chim ưng trắng khép cánh “phành phạch”, đáp xuống cánh tay hắn một cách vững vàng, ngẩng đầu nhìn quanh. Triệu Vĩnh Gia chẳng còn tâm trí để ý chuyện khác, chỉ kịp quay sang dặn dò với Phó Đường Lê: "Chuyện hôm nay đừng nói với ai khác."

Nói xong, hắn ta vội vàng bước đến, gọi lớn: "Hoàng thúc."

Tiên đế có năm hoàng tử và ba công chúa nhưng chỉ có Nguyên Viêm Đế và Hoài Vương hiện tại là con ruột của Phùng Thái hậu. Người có thể khiến Thái tử ©υиɠ kính như thế, tất nhiên chỉ có Hoài Vương.

Triệu Vĩnh Gia lộ rõ

vẻ háo hức, nhanh chóng tiến đến bên Hoài Vương: "Hoàng thúc đến thật đúng lúc! Phụ hoàng đã đợi lâu rồi. Mau đi thôi, để Cô cùng người qua đó."

Hoài Vương thấy Triệu Vĩnh Gia đến gần chỉ hơi nghiêng đầu rồi gật một cái, không hề dừng bước.

Thái tử Triệu Vĩnh Gia tuy thân mang khí chất cao quý, dáng vẻ như ngọc thụ lâm phong nhưng trước mặt Hoài Vương, hắn ta lại trở nên nhỏ bé hẳn, minh chứng cho vóc dáng cao lớn của Hoài Vương.

Phó Đường Lê không thể nhìn rõ tướng mạo Hoài Vương từ khoảng cách xa như vậy, chỉ thấy đường nét gương mặt ấy vô cùng cứng cỏi. Hắn hơi nghiêng đầu thôi đã toát ra một luồng khí lạnh lẽo, còn hơn cả cái lạnh buốt giá của mùa đông này.

Nàng không dám nhìn thêm, cúi thấp đầu, đợi đến khi Thái tử và Hoài Vương rời đi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm rồi bước đi.