Chương 2: Cuộc Gặp Xui Xẻo

Đi được một quãng, vòng qua bức tường chắn gió, thấy xung quanh chẳng còn ai để ý, Phó Đường Lê thong thả rẽ sang hướng khác. Vì Thái tử đã nhắc đến hồ Thái Dịch, vậy nàng nên tránh xa một chút để khỏi ngượng ngùng nếu lỡ chạm mặt nhau, dù gì giữa hai người vốn chẳng thân quen.

Đêm qua tuyết mới rơi, trong không khí vẫn còn làn sương trắng phảng phất, những cành cây xanh mướt như ngọc bích ở khắp nơi trở nên mờ ảo, lấp lánh như khói mây. Hôm nay, điện Trùng Hoa đang tổ chức yến tiệc, hầu hết cung nhân đều đang hầu hạ ở đó. Thỉnh thoảng có một thái giám đi ngang qua, nhìn thấy Phó Đường Lê liền hành lễ từ xa rồi bỏ đi. Nàng một mình dạo bước trong vườn, tạm tránh được náo nhiệt, cảm thấy yên tĩnh, thanh bình, khá mãn nguyện.

Rẽ qua một đoạn hành lang, nàng nhìn thấy phía trước có một hòn non bộ xù xì, trông rất tinh tế và thú vị.

Phó Đường Lê vừa tiến lại gần vài bước thì nghe thấy tiếng người nói chuyện phía sau hòn non bộ.

"Hiện giờ tình cảnh thế này, chúng ta không nên gặp lại. Sao chàng còn dây dưa với ta làm gì?"

Giọng nói kia ngọt ngào, dịu dàng, tuy có phần trách móc nhưng lại quyến rũ như rót mật vào tai. Ai mà biết được nương tử nhà nào đang trốn ở đây, tâm sự cùng tình lang.

Ôi, thật trùng hợp, Phó Đường Lê định lặng lẽ rời đi. Nhưng giọng nói ấy lại vang lên: “Phó nhị nương tử kia dịu dàng, hiền hậu đã có hôn ước cùng điện hạ, hai người là một cặp trời sinh. Điện hạ cứ việc làm nàng ta vui lòng, mặc kệ thϊếp.”

“Đích thân phụ hoàng và mẫu hậu định ra hôn sự với nương tử Phó gia, Cô không thể không nghe lời. Cô đã gặp nàng ấy một lần, cũng chỉ bình thường thôi. Làm sao có thể so sánh được với Thanh Thanh, người Cô yêu chứ?"

Người duy nhất trên đời này có thể tự xưng là "Cô" chính là Thái tử Triệu Vĩnh Gia.

Trước mặt Thái tử, nàng “Thanh Thanh” kia không dám tỏ ra quá gay gắt. Nghe hắn ta dịu giọng an ủi, nàng ta lập tức thu lại dáng vẻ giận dỗi, nũng nịu nói: "Phó nhị nương tử nổi tiếng xinh đẹp. Nàng là tấm gương mẫu mực trong khuê phòng, thϊếp làm sao có thể sánh được với nàng? Điện hạ chỉ là đang dỗ thϊếp thôi."

Triệu Vĩnh Gia thở dài: "Cô đã mấy lần định nói với phụ hoàng về chuyện của Thanh Thanh, chỉ e mẫu hậu không vui nên vẫn chần chừ, khiến Phó gia nhanh tay đoạt trước. Thật là đáng giận! Thanh Thanh đừng lo lắng, ngày tháng còn dài, Cô nhất định sắp xếp thoả đáng cho nàng."

Giữa ban ngày ban mặt mà lại nói ra những lời như vậy được sao? Phó Đường Lê không nhịn được, tiến lên hai bước, cố ý để tiếng chân vang rõ.

"Ai? Ai ở đó?"

Giọng Thanh Thanh có chút bối rối rồi lại có chút động tác nhỏ nhẹ, như thể đang vội vàng chỉnh lại y phục.

"Ai dám vô lễ như vậy?" Triệu Vĩnh Gia từ sau hòn non bộ bước ra, vẻ mặt lạnh lùng, trầm giọng quát: "Còn không mau lui..."

Nhưng khi hắn ta nhìn rõ người trước mặt, chữ cuối cùng liền nghẹn lại nơi cổ họng, không thốt nên lời.

Phó Đường Lê đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu, cung kính hành lễ: "Thần nữ bái kiến Thái tử Điện hạ."

Nàng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, tao nhã, phong thái điềm nhiên như thể chưa từng nghe thấy điều gì. Triệu Vĩnh Gia vốn là một người ôn hoà, nhân hậu. Dù với thân phận cao quý nhưng trong tình huống này, hắn ta vẫn cảm thấy áy náy, liền ho khan một tiếng, gượng nói: "Phó nương tử, không cần đa lễ."

Nữ nhân tên Thanh Thanh nãy giờ vẫn còn e dè núp ở phía sau hòn non bộ nhưng vừa nghe thấy ba chữ "Phó nương tử" thì lập tức xuất hiện. Giọng nói vẫn còn yếu ớt như thể nàng ta đang vô cùng sợ hãi: "Không biết Phó nương tử đến đây, là Uyển Thanh thất lễ rồi."

Phó Đường Lê liếc qua nàng ta một cái, liền nhận ra đó chính là Lâm Uyển Thanh, ái nữ của Thượng thư Bộ Công - Lâm Đại nhân.

Lâm Uyển Thanh dung nhan như ngọc, nổi tiếng là mỹ nhân tuyệt sắc nhất Trường An. Giờ phút này, vài giọt lệ vẫn còn đọng lại nơi khoé mắt nàng ta, thật khiến cho người khác động lòng thương xót.