Tần Mạch nghe ra sự trêu chọc hữu ý vô tình trong lời nói của Triệu Hoàn Tấn về đêm hôm đó, đang định thăm dò xem hắn có trách tội hay không, khóe môi thiếu niên giật giật, nghiêm lời từ chối, một mực cho rằng Thôi Lan Thù chỉ là một gánh nặng.
Lý Càn cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ châm chọc: "Cứ mở miệng ra là sợ người ta làm vướng chân, sao hả, chẳng lẽ đệ đến bản lĩnh che chở cho vợ mình cũng không có à?"
Tần Mạch nghẹn lời.
Ở cái tuổi thiếu niên dở dở ương ương, lại mang cái tính khí ngông cuồng, kiêu ngạo thế này, điều tối kỵ nhất chính là bị người khác dùng phép khích tướng.
Nói gì thì nói, tuyệt đối không được chê hắn kém cỏi.
Lý Càn cũng chẳng phải chỉ biết khích bác suông, hắn đưa ra lý lẽ rất thuyết phục: "Dù sao thì cũng phải đóng giả một đôi nam nữ bỏ trốn vì tình, tình cảm thắm thiết. Để tránh bị người ta vạch trần, chắc chắn phải phối hợp ăn ý với nhau. Hai người là vợ chồng, chẳng phải quá thích hợp sao? Hơn nữa, nơi các đệ dừng chân là một xưởng rượu. Ta sớm đã nghe danh đệ nhất mỹ nhân Thôi thị ủ rượu rất khéo, cũng chẳng cần nàng làm gì nhiều, chỉ cần phụ giúp quản lý xưởng rượu, đừng để bị lộ tẩy là được."
Tần Mạch vẫn một mực không đồng ý.
Lý Càn cũng không ép uổng, hắn lùi một bước, đề nghị gọi người trong cuộc đến để hỏi ý kiến.
Bởi chuyến đi này quả thực tiềm ẩn nhiều nguy hiểm, nếu cô nương nhà người ta sợ hãi thì đúng là hỏng việc.
Lan Thù được triệu đến, nàng khoan thai bước dọc hành lang. Vừa vào phòng, nàng khẽ nhún người hành lễ. Lý Càn đi thẳng vào vấn đề: "Hiện giờ có một nhiệm vụ cần muội và Tử Ngạn đi xa một chuyến. Chuyến đi này e là lành ít dữ nhiều, muội có nguyện ý đi cùng đệ ấy không?"
Kiếp trước, Thái tử điện hạ cũng từng hỏi ý kiến nàng như vậy.
Khi đó, Lan Thù một lòng một dạ hướng về Tần Mạch, thề nguyện cùng hắn đồng cam cộng khổ nên đã đồng ý ngay lập tức.
Còn kiếp này, Lan Thù rũ mắt suy tư một lát rồi đáp: "Muội nguyện ý."
Lý Càn nở nụ cười hài lòng, gật đầu tán thưởng: "Quả không hổ danh là dâu trưởng Tần gia, đúng là bậc nữ lưu hào kiệt."
Tần Mạch sa sầm mặt mày, không nói tiếng nào, chỉ trừng mắt nhìn Thôi Lan Thù chằm chằm như muốn thiêu đốt nàng. Vẻ mặt hắn đầy vẻ bực bội, giận nàng không biết điều.
Nhưng Lan Thù đâu phải không biết điều.
Nàng đứng nép một bên, mắt nhìn xuống, thầm nghĩ: Đợi đến lúc xuống phía Nam, hắn sẽ phải cảm tạ trời đất vì đã đưa ta đi cùng cho mà xem.
Bởi lẽ chuyện gì sẽ xảy ra, nàng đã từng trải qua một lần rồi.
Chính vì biết trước mọi sự, Lan Thù mới muốn nhân cơ hội này giúp đỡ Tần Mạch một tay để lấy được lòng tin của hắn.
-
Đầu xuân luôn là thời điểm bận rộn nhất trong triều, Đông Cung cũng có vô số việc cần bàn bạc, trù tính.
Khi Triệu Hoàn Tấn bước ra khỏi Đông Cung, màn đêm bên ngoài đã buông xuống dày đặc.
Tiếng bánh xe ngựa lăn lộc cộc trên đại lộ Chu Tước.
Ngồi trong xe, Triệu Hoàn Tấn đưa tay day day mi tâm, nhắm mắt dưỡng thần.
Bỗng nhiên xe ngựa thắng gấp, Triệu Hoàn Tấn mở mắt. Từ bên ngoài vọng vào tiếng người thị vệ hỏi dò ý kiến: "Đại nhân, tối nay bên bờ Khúc Giang có lễ tế thần nghênh xuân, dân chúng đổ về xem rất đông khiến đường chính bị tắc nghẽn. Hay là chúng ta đi đường vòng ạ?"
Lời vừa dứt, bên ngoài cửa sổ xe vang lên tiếng pháo hoa nổ rộn ràng.
Triệu Hoàn Tấn khẽ vén rèm xe, nhìn bầu trời rực rỡ sắc màu của pháo hoa, trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh tương tự từ nhiều năm về trước.
Hắn trầm ngâm giây lát rồi đứng dậy, bước xuống xe ngựa.
"Ngươi cứ về trước đi." Triệu Hoàn Tấn đứng bên cạnh xe ngựa, chỉnh lại vạt áo rồi rảo bước về phía bờ Khúc Giang.
Nói ra mới nhớ, hình như đã lâu lắm rồi hắn không ngắm cảnh sông nước.
Quãng thời gian bị đày đi sung quân, vùng biên cương phía Bắc đất đai cằn cỗi, chỉ toàn gió cát và bão bụi. Sau khi hồi kinh, vì mục tiêu thăng quan tiến chức, hắn cứ mải miết leo lên, bận rộn đến mức chân không chạm đất, chẳng còn thời gian đâu mà dừng lại ngắm nhìn phong cảnh bên đường.
Triệu Hoàn Tấn lẩn khuất giữa biển người, nương theo dòng chảy ấy mà cùng đi về phía bờ sông.
Không ít tiểu thương nhân dịp lễ hội này mà bày sạp hàng trên những đống rơm, cả bờ sông người đông nghìn nghịt, chen chúc đến mức vai kề vai, gót chạm gót.
Triệu Hoàn Tấn đưa tay che chắn trước sự xô đẩy của dòng người, bỗng nhiên nhớ lại thuở thiếu thời, những ngày tháng sống trong nhung lụa, thân phận cao quý như vàng ngọc của mình.
Hắn của khi ấy, mỗi lần xuất phủ đều có hơn mười người vây quanh hầu hạ, hễ đi đến chốn đông người là lại có hai hàng tiểu đồng giúp dẹp đường mở lối.
Có lẽ chính vì sự ngông cuồng bất trị ấy mà ông trời cũng nhìn không thuận mắt, nên vào đúng đêm Tết Nguyên Tiêu năm đó, đã sắp đặt cho hắn gặp được người ấy.
Kể từ đó, vị Tiểu công gia niên thiếu khinh cuồng của Triệu gia vì yêu mà sinh ra tự ti. Chỉ để đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân, hắn đã dốc hết sự mặt dày của cả đời này ra mà dùng.
Đêm hôm ấy, pháo hoa trên bầu trời cũng rực rỡ và chói lọi y như lúc này.