Câu nói ấy vừa bất ngờ không kịp phòng bị, lại vừa được thốt ra một cách nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay.
Tần Mạch khẽ sững người, và trong cơn kinh hãi tột độ, đáy mắt hắn lóe lên một tia tàn độc. Hắn đột ngột vươn tay ra, siết chặt lấy cổ của Lan Thù.
Tần Mạch lúc này vẫn còn trẻ, chưa phải là vị đại tướng quân nói một không hai trong quân đội, nhưng trong ngọn lửa giận âm ỉ này, đã có thể cảm nhận được sát khí ngút trời của hắn.
Trong mắt hắn vốn không dung được hạt cát nào.
Và nàng cũng không muốn trở thành hạt cát chướng mắt người khác.
Trong lòng Lan Thù run lên một cái, nhưng nàng không hề phản kháng, vẫn không đổi sắc mặt mà nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt Tần Mạch sắc như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng: “Làm sao nàng biết được?”
Lan Thù bị hắn siết cổ đến khó thở, nàng khẽ ho hai tiếng, khóe môi hơi cong lên: “Nếu ta nói ra, liệu Thế tử gia có định hủy thi diệt tích không?”
Lẽ nào nàng còn giữ lại bằng chứng sao?
Không thể nào!
Dù nghĩ vậy, nhưng Tần Mạch lại không dám chắc. Lỡ như nàng thật sự còn giữ lại một con bài tẩy, khiến chuyện này vỡ lở ra, đợi đến khi Trưởng công chúa biết được... thì với tính tình của mẫu thân hắn, bất luận thật giả, chỉ riêng vì danh dự của hắn thôi, Lư Nghiêu Thần cũng không thể sống sót.
Ánh mắt Tần Mạch ngày càng trĩu nặng, lực trên tay cũng dần dần siết chặt hơn.
Gò má Lan Thù đỏ bừng lên, nàng ho sặc sụa mấy tiếng.
Nàng khó nhọc thốt ra từng chữ: “Chỉ cần Thế tử gia buông tay, Lan Thù đảm bảo sẽ giữ mồm giữ miệng.”
Từ đầu đến cuối Lan Thù không hề giãy giụa. Tần Mạch trước nay luôn ra tay quyết đoán, nếu hắn thật sự không muốn giữ lại mạng của nàng, thì có trốn cũng không thoát.
Lan Thù chẳng qua chỉ đang đánh cược mà thôi.
Trải qua một đời hồ đồ, nàng đã hiểu ra một đạo lý — đời người ngắn ngủi, phải có thứ mình tham vọng. Sẽ luôn có những khoảnh khắc, cần phải liều một phen.
Mà cái vẻ mặc cho người xử trí này của nàng, rơi vào mắt Tần Mạch, lại càng giống như có chỗ dựa nên không biết sợ, đoán chắc rằng hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Thế tử gia đã rõ thân thế của ta, hẳn cũng biết Lan Thù thân bất do kỷ.”
“Chỉ cần Thế tử gia có thể che chở cho người nhà của ta không bị ức hϊếp khốn cùng, ta có thể làm một Thế tử phi hiền huệ nhất.”
Vì ngạt thở, vành mắt thiếu nữ ửng đỏ lên, ánh mắt long lanh, chứa đầy những giọt nước mắt do hắn ép ra.
Nước mắt lưng tròng, nhưng lại chực chờ không rơi xuống.
Trông có một vẻ đáng thương không nói nên lời.
Trong lòng Tần Mạch cuộn lên một ngọn lửa giận, mày chau lại, nhưng bàn tay đang khống chế yếu huyệt trên cổ nàng lại bất giác nới lỏng đi vài phần.
Không hiểu tại sao, hắn có chút không nỡ nhìn những giọt lệ của nàng, chúng khiến lòng hắn rối như tơ vò.
Thật là phiền phức.
Lan Thù cuối cùng cũng có được một chút không khí để thở, giọng nói trở nên trong trẻo và bình tĩnh, tựa như dòng suối ngọt lành, chậm rãi rỉ ra từ kẽ đá, từng tiếng vang vọng: “Ta biết Thế tử gia cưới ta không phải do ngài mong muốn, và ta cũng... chưa từng nghĩ đến việc sẽ gả cho ngài.”
Trái tim Tần Mạch không hiểu sao lại nhói lên một cái.
Chưa kịp hiểu rõ cơn đau nhói này từ đâu ập đến, thì bàn tay đang siết chặt cổ nàng đã hoàn toàn buông lỏng.
Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng quan sát nàng.
Lan Thù vẫn giữ giọng điệu dịu dàng, tỏ rõ thái độ thành tâm muốn hợp tác: "Tâm trạng của Thế tử gia, ta vô cùng thấu hiểu. Bởi vì, Lan Thù cũng đã có người trong lòng."
Ánh mắt Tần Mặc khẽ trầm xuống, giọng điệu rét buốt: "Vậy tại sao không đi gả cho hắn?"
Lan Thù nhìn vào đôi mắt âm u đáng sợ của hắn, nở một nụ cười bi thương. "Tiện nữ đã từng ngỡ rằng mình có thể ở bên người ấy, cùng nhau ân ái, bạc đầu giai lão."
Nào ngờ, tất cả chỉ là một giấc mộng viển vông.
"Hắn... chết rồi."
Chàng thiếu niên áo gấm ngựa vàng mà nàng yêu nhất, muốn gả nhất, ngay khoảnh khắc nàng qua đời, đã cùng với trái tim bị mũi tên xuyên thủng của nàng mà tan biến cả rồi.
Tần Mặc cũng không hiểu mình đang nghĩ gì. Ngay khoảnh khắc lời nói của nàng vừa dứt, một cảm giác trống rỗng mãnh liệt bỗng lan ra trong l*иg ngực. Hắn sững sờ nhìn chiếc cổ thiên nga của nàng, có chút thất thần.
Làn da trắng ngần không tì vết ấy, đã bị hắn siết đến hằn lên một vệt đỏ thẫm trông thật thảm thương.
Thế nhưng, nàng dường như không cảm thấy đau đớn, cũng không bị hắn dọa cho phát khóc, chỉ dùng đôi mắt trong veo như lưu ly, tựa mắt nai con, thành khẩn nhìn hắn: "Cuộc hôn nhân này, cả chàng và ta đều là bất đắc dĩ. Nếu đã như vậy, hay là Thế tử gia hợp tác với Lan Thù được không?"