“Tiểu Tấn ca ca, xin dừng bước!”
Cuối cùng, ở cửa hông Triệu phủ, Lan Thù cũng đuổi kịp xe ngựa của Triệu Hoàn Tấn.
Triệu Hoàn Tấn vừa bước xuống xe, vẻ mặt rõ ràng có chút bất ngờ. Hắn ngẩn người một lúc, rồi đứng trước xe ngựa, cười khẽ một tiếng: “Ta còn tưởng, Thù muội muội vừa rồi cứ một tiếng "đại nhân", hai tiếng "đại nhân", chắc hẳn là đã lấy chồng, nên mới không tiện gọi hạ quan như hồi nhỏ nữa.”
Lan Thù chống gối thở dốc một hơi, không để tâm đến lời trêu chọc của hắn, trước tiên liếc nhìn thị vệ bên cạnh, rồi cẩn trọng nói: “Tiểu Tấn ca ca, ta có chuyện muốn nói với huynh.”
Triệu Hoàn Tấn liếc nhìn nàng. Hắn chưa từng thấy nha đầu này có dáng vẻ nghiêm túc đến vậy, không khỏi khẽ nhíu mày.
Vừa vào đến phòng khách, Triệu Hoàn Tấn đã cho hạ nhân lui ra.
Thấy trán Lan Thù lấm tấm mồ hôi, hắn tự tay xách ấm trà đến. Còn chưa kịp rót cho nàng một tách trà giải khát, Lan Thù đã chẳng hề kiêng dè, nói thẳng một câu: “Vừa rồi ở Túy Tiên Cư, tỷ tỷ che nón không gặp huynh, không phải là để tránh hiềm nghi đâu, tỷ ấy bị thương rồi, sợ bị huynh phát hiện.”
Động tác rót trà của Triệu Hoàn Tấn khựng lại, trà trong tách sánh ra không chỉ một hai giọt.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Triệu Hoàn Tấn nắm lấy cổ tay không nghe lời của mình, đặt ấm trà xuống, rồi quay đầu lại, nhìn nàng chằm chằm dò xét.
Lan Thù hít sâu một hơi, “Tỷ ấy bị Trịnh Y đánh, trán bị thương rất nặng. Huynh biết mà, từ nhỏ tỷ ấy quý trọng nhất chính là gương mặt của mình.”
Đồng tử của Triệu Hoàn Tấn đột ngột co rút lại. Nhìn gương mặt của Lan Thù có năm phần giống người nọ, những lời tàn nhẫn tuyệt tình mà người đó nói với hắn vào ngày nhà bị tịch biên gia sản, đày đi xa, bỗng lướt qua trong đầu.
Chín năm thoáng chốc trôi qua, hắn vẫn không thể nào quên được, năm đó Thôi Lan Linh đã từ chối hắn ngoài cửa như thế nào, đã mặc cho gia nhân đạp hắn xuống vũng bùn, cười nhạo hắn mạng cỏ rác, đời này không còn xứng đáng lọt vào mắt xanh của nàng nữa...
Triệu Hoàn Tấn nhếch môi cười lạnh: “Thế tử phi nói với hạ quan những chuyện này để làm gì? Đến báo quan sao?”
Triệu Hoàn Tấn ngồi xuống chiếc ghế thái sư ở đầu sảnh, xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, mày cau lại lạnh lùng: “Năm đó nàng đã quyết tâm chọn Trịnh nhị, hắn ta đối xử với nàng tốt hay không tốt, đều là do nàng đáng phải nhận. Quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà, chính nàng còn chưa đến kêu oan, muội có nói với hạ quan, hạ quan cũng đành lực bất tòng tâm.”
Lan Thù biết trong lòng hắn có oán khí, nên cũng không tức giận.
Thiếu nữ hít một hơi thật sâu, giọng điệu chậm rãi, nhưng câu nào câu nấy đều như dao đâm vào tim: “Ba ngàn lượng lộ phí mà Tiểu Tấn ca ca nhận được trên đường đi đày, không phải do cô cô của huynh đưa, mà là tỷ tỷ đã nhờ người mượn danh nghĩa của bà ấy để đưa cho huynh.”
“Lúc đó, tất cả mọi người đều chỉ biết khôn ngoan giữ mình, thấy Triệu gia gặp nạn mà không cứu. Tỷ tỷ chính là vì huynh nên mới đồng ý với Thôi lão thái thái, gả cho cháu trai của bà ta, đổi lấy việc Thôi gia ngầm dùng quan hệ, bảo toàn tính mạng cho huynh.”
Giọng điệu trần thuật của nàng nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng từng chữ từng lời lại như dao như tên, từng nhát từng nhát đâm vào tim hắn, khiến hắn như nghe thấy tiếng máu chảy trong l*иg ngực.
Thân thể Triệu Hoàn Tấn khẽ run lên, hắn mơ màng nhìn Lan Thù, hai bên thái dương giật thon thót.
Lan Thù ngừng lại một chút, ánh mắt lơ đãng rơi vào một điểm vô định nào đó phía trước, rồi chậm rãi nói tiếp: “Nữ tử của Ngũ họ, không hề tôn quý như người ngoài vẫn tưởng đâu... Tỷ tỷ và muội tuy nói là đích nữ của đại phòng, nhưng thực chất, chỉ là con thừa tự của một nhánh phụ trong Thôi gia, chỉ là mang cái danh hão bên ngoài mà thôi.”
Sắc mặt thiếu nữ u ám, đôi mắt mờ mịt. Sau khi im lặng một lúc, nàng dường như đã lấy hết can đảm, lại dường như đã quá mệt mỏi sau bao nhiêu năm che giấu, bèn nở một nụ cười chua xót: “Muội và tỷ tỷ, thực ra là con gái của tội thần! Chỉ vì có nhan sắc hơn người, nên mới may mắn được tộc trưởng Thôi thị cứu giúp…”
Trong cả Đại Chu này, ai ai cũng săn đón nữ nhi của Ngũ họ, vậy nên các gia tộc trong Ngũ họ làm sao có thể không nhìn thấy lợi ích trong đó.
Những cô con gái Thôi gia được người người đến hỏi cưới với sính lễ cao ngất kia, thử hỏi có mấy ai là con gái ruột thực sự?
Chẳng qua, tất cả đều chỉ là hàng giả mạo, là công cụ để kiếm chác lợi lộc mà thôi.
Suy cho cùng, cái mà đám đàn ông trên đời này tung hô là “nữ nhi Ngũ họ”, trọng điểm nằm ở cái “họ”, chứ không phải ở người “nữ nhi”.
“Thôi gia bồi dưỡng chúng ta, là vì sính lễ hậu hĩnh và sự trợ giúp về quyền thế. Nếu không phục vụ cho Thôi gia, muội và tỷ tỷ chỉ có thể trở thành ‘sấu mã’*, bị đưa vào tiện tịch, chẳng là gì cả.”
[*] Sấu mã: chỉ những cô gái nhà nghèo xinh đẹp được nuôi dạy cầm kỳ thi họa để bán cho nhà giàu làm vợ lẽ, thϊếp hầu.