Chương 27: Chuyện nhà của tỷ tỷ

Miệng nàng ấy tuy buông lời trêu chọc bâng quơ, nhưng đôi bàn tay giấu trong tay áo lại vì hành động đột ngột của muội muội mà sợ hãi đến mức co rúm lại thành nắm đấm.

Lan Thù khẽ cắn môi, nén lại cảm giác khó chịu trong lòng, lùi một bước rồi hỏi: "Tỷ tỷ sao lại để tóc mái vậy?"

Ánh mắt Lan Linh thoáng liếc lên trên, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ bên thái dương: "Trông trẻ hơn một chút, không đẹp sao?"

Đẹp.

Giá như bên dưới không ẩn giấu vết bầm tím nào, thì đã tốt hơn rồi.

Lan Thù thấy nàng ấy không muốn nói, nên cũng không vạch trần.

Kiếp trước, nàng đã không nhận ra sự khác thường của tỷ tỷ. Kiếp này, nàng vẫn có thể giả vờ như không biết gì cả.

Nếu một người đã cố che đi vết thương và không muốn cho ai thấy, thì ta không nên cố chấp gỡ tay họ ra.

Thế nhưng, cũng tuyệt đối không thể để nàng ấy âm thầm chảy máu đến chết một lần nữa.

Lan Thù mỉm cười, kéo tỷ tỷ ngồi xuống bàn rồi gắp thức ăn cho nàng.

Lan Linh nhìn nàng một lúc rồi hỏi: "Sao lại ăn mặc giản dị thế này? Chẳng phải trước đây muội thích nhất là mấy bộ váy sặc sỡ hay sao?"

Lan Thù dang tay xoay một vòng trước mặt tỷ tỷ, cố tỏ ra vui vẻ: "Không đẹp sao? Thế tử gia thích màu nhạt, nên đã cho người may mới cho muội mấy bộ này đó. Tất cả đều dùng loại vải tốt nhất ở Trường An hiện nay đấy."

Lan Linh gật đầu, nhưng chẳng biết có tin hay không. "Nghe nói hai đứa... ngủ riêng phòng à?"

Tỷ ấy mới vào kinh thành chưa được bao lâu mà đã nghe được chuyện của mình rồi sao?

Đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa ngàn dặm.

Kiếp trước, Tần Mạch chưa từng giới hạn cách ăn mặc của nàng, và nàng cũng chưa bao giờ phải dọn ra khỏi phòng ngủ chính.

Bị tỷ tỷ hỏi dồn hai câu, Lan Thù tự biết tài nói dối của mình trước mặt tỷ tỷ vẫn còn non kém lắm, thế nên nàng đành đỏ bừng mặt, cố làm ra vẻ thành khẩn nhất có thể, rồi nửa thật nửa giả giải thích: "Bọn muội tuổi còn nhỏ, với lại... chủ yếu là vì muội vẫn chưa có nguyệt sự, chàng lo cho sức khỏe của muội, nên mới không ngủ chung..."

Chuyện này vốn dĩ đã khiến các thiếu nữ phải e thẹn, nên việc Lan Thù đỏ mặt cũng là điều bình thường. Lan Linh thấy sắc mặt của muội muội trông cũng hồng hào, không giống như bị đối xử tệ, vì vậy cũng tạm thời tin lời nàng.

Thật khó khăn mới được gặp lại nhau, Lan Thù không muốn nói những chuyện phiền lòng với tỷ tỷ, bèn gắp một miếng bánh nga lê rồi đút vào miệng Lan Linh: "Tỷ tỷ mau nếm thử miếng bánh này đi, xem có giống vị hồi nhỏ không?"

Lúc còn trẻ, Lan Linh thích nhất là món bánh nga lê của Túy Tiên Cư.

Nàng ấy nhai kỹ nuốt chậm một lúc, ánh mắt dán vào miếng bánh được chạm khắc tinh xảo, không biết đã nghĩ đến chuyện gì mà bất giác mỉm cười: "Ngon lắm."

Lan Thù thấy nụ cười của nàng là thật lòng, cũng không kìm được mà vui vẻ cười theo.

Hai tỷ muội hàn huyên tâm sự một hồi lâu, trò chuyện từ trưa cho đến tận chiều tối. Vì trong nhà có khách sắp đến, Lan Linh phải về nhà để chuẩn bị bữa tối, nên đành phải kết thúc cuộc gặp.

Lan Thù cũng không nằng nặc giữ tỷ tỷ lại, chỉ là lúc xuống lầu, nàng tình cờ nghe tỷ ấy nhắc đến việc gần đây vẫn đang uống thuốc bồi bổ cơ thể, bèn thuận miệng hỏi về chuyện con cái.

Lan Linh thở dài cười khổ một tiếng: "Là do ta không tốt."

Lan Thù bèn thẳng thắn hỏi: "Vậy mấy vị thϊếp thất khác trong viện, có ai mang thai không?"

Lan Linh sững người, rõ ràng là nàng ấy không ngờ Lan Thù đã biết chuyện mình nạp liền ba bốn phòng tiểu thϊếp cho phu quân.

"Vẫn chưa. Chắc là phúc phần chưa tới thôi, chuyện này cũng không thể vội được..."

Thế nhưng Lan Thù lại bỗng nhiên nổi giận, gắt lên: "Cái gì mà không vội được? Nếu tất cả đều không sinh được, chẳng lẽ vấn đề không phải nằm ở phía đàn ông hay sao?"

Lan Linh vội bịt miệng nàng lại: "Đừng nói bậy..."

Nàng đâu có nói bậy.

Chỉ là chuyện này liên quan đến thể diện của đàn ông, ở bên ngoài mà nói xấu phu quân của tỷ tỷ như vậy, nếu để Trịnh gia nghe được, e là sẽ gây phiền phức cho tỷ ấy.

Lan Thù phồng má, nhưng cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Trong lúc hai người đang thì thầm to nhỏ, họ đã đi xuống đến chân cầu thang.

Vì lời trách móc vừa rồi của Lan Thù, Lan Linh bất giác có chút lơ đãng, lúc xuống đến khúc quanh cầu thang đã không để ý, chẳng may va phải một người có thân hình cao ráo đang đứng chờ ở phía trước quầy.

Nàng ấy vội vàng lùi lại, nhún người hành lễ: "Xin lỗi."

"Không sao."

Một giọng nói quen thuộc của nam nhân bất ngờ vang lên từ trên đỉnh đầu, chỉ vỏn vẹn hai chữ nhưng lại khiến da đầu Lan Linh trong phút chốc tê dại.

Nàng ấy đột ngột ngẩng đầu, qua lớp mạng che mờ ảo của chiếc mũ sa, nhìn về phía đường xương hàm góc cạnh rõ nét của người vừa tới.

Ánh mắt của Triệu Hoàn Tấn, cũng vừa lúc nhìn về phía nàng.