Chương 26: Gặp lại tỷ tỷ

Lúc này, trong thư phòng.

Tần Mạch thấy Lý Càn đặc biệt giữ mình lại, cứ ngỡ hắn có chuyện quan trọng gì cần bàn bạc.

Nào ngờ, Lý Càn chỉ liếc hắn một cái rồi khẽ "chậc" một tiếng: "Mười ngày nửa tháng chẳng thèm đoái hoài đến người ta, bộ Đông cung của ta nuôi không một người cho đệ, chỉ để làm cảnh thôi sao?"

Dạo gần đây, Tần Mạch chẳng hề có ý định ghé qua Cúc Nguyệt Đường ở phía sau.

Thế nhưng, ngày tháng trôi qua, thế nào rồi cũng có lời ra tiếng vào đến tai Lý Càn.

Vì vậy, Lý Càn bèn lôi hắn ra một góc, dứt khoát ra lệnh cho hắn phải đến viện của Lan Thù thăm nàng một chuyến.

Tần Mạch không khỏi thầm đảo mắt xem thường trong bụng, đôi môi mỏng mím chặt lại.

Cuối cùng, hắn vẫn không thể lay chuyển được Lý Càn với lời đe dọa cứ lặp đi lặp lại: “Ta không quản nổi đệ nữa rồi”, đành miễn cưỡng tìm đến cửa Cúc Nguyệt Đường.

Bất đắc dĩ bước vào trong, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn lại chính là hai chậu hoa trà.

Gân xanh trên trán Tần Mạch giật nảy, cả người hắn sững lại tại chỗ. Hắn cảnh giác quan sát kỹ một hồi, rồi nhận ra chúng không hoàn toàn cùng loại với hai chậu hoa trong giấc mơ của hắn.

Hai chậu hoa trong giấc mơ của hắn là loại Thập Bát Học Sĩ trăm năm khó gặp.

Còn hai chậu mà Thôi Lan Thù đang bày trong phòng lúc này, chỉ là loại sơn trà đỏ bình thường mà thôi.

Tần Mạch ngẩng đầu liếc nhìn, chiếc giường rủ mành sau tấm bình phong cũng không phải là loại giường bạt bộ.

Đây không phải là căn phòng trong giấc mơ của hắn.

Tần Mạch lặng lẽ thở phào một hơi, tức thì cảm thấy bản thân có chút đa nghi quá mức, cứ như thể vừa thấy cành cây ngọn cỏ cũng ngỡ là quân địch. Hắn không khỏi bật cười tự giễu.

Ngân Thường hoàn toàn không ngờ hắn sẽ đến. Nàng ấy vừa ôm xiêm y đã phơi khô vào phòng, nét mặt ban đầu là vui mừng khôn xiết, nhưng ngay sau đó lại chuyển thành tiếc nuối.

Tiếc quá đi mất!

Tiểu thư nhà nàng ấy vừa mới ra ngoài rồi.

-

Vừa qua Tết, Lan Thù mang trong lòng một tâm trạng phức tạp, tựa như cảm giác bồi hồi của người sắp về lại quê nhà. Ngày nào nàng cũng ngóng trông, và hôm nay, cuối cùng cũng được thỏa lòng mong ước khi gặp lại vị trưởng tỷ vừa hồi kinh.

Thuở nhỏ, tỷ tỷ thích nhất là điểm tâm ở Túy Tiên Cư. Vì thế, Lan Thù đã đặc biệt đặt tiệc ở đây, gọi một bàn đầy những món sơn hào hải vị mà Lan Linh yêu thích.

Nhiều năm trôi qua, hương vị của Túy Tiên Cư vẫn vẹn nguyên như cũ.

Lan Thù nắm chặt vạt áo, lòng đầy mong đợi ngồi trước bàn. Vừa trông thấy bóng hình xinh đẹp quen thuộc đẩy cửa phòng riêng bước vào, nàng đã không kìm được mà lao tới: "Tỷ tỷ!"

Thiếu nữ chạy có phần hơi nhanh, lại ôm rất chặt, suýt chút nữa đã đẩy ngã người ta ngay trước cửa.

Lan Linh phải gắng sức lắm mới đứng vững được. Nàng ấy giả vờ cau mày trách móc, nhưng vòng tay lại dịu dàng ôm lấy muội muội: "Đã thành thân rồi mà sao vẫn còn hấp tấp như vậy?"

Lan Thù lắc đầu, vùi mặt vào lòng tỷ tỷ không chịu buông ra: "Muội nhớ tỷ nhiều lắm..."

Lan Lệnh vuốt lại mấy sợi tóc mai bên trán thiếu nữ. Gương mặt vốn luôn bình thản của nàng ấy, hiếm khi lại nở một nụ cười ấm áp: "Tỷ tỷ cũng rất nhớ muội."

Cùng là một nỗi nhớ, nhưng lại mang ý nghĩa khác nhau.

Với Lan Linh, đó là nỗi tương tư sau nhiều năm xa cách. Còn với Lan Thù, đó lại là niềm hạnh phúc đoàn tụ sau khi đã bị sinh tử chia lìa.

Ở kiếp trước, tỷ tỷ đã qua đời trước cả nàng.

Vừa nghĩ đến cảnh tượng khâm liệm cho thi thể của Lan Linh, Lan Thù không khỏi đỏ hoe vành mắt, vươn tay định gỡ chiếc nón có mạng che mặt trên đầu tỷ tỷ.

Lan Linh vội đưa tay giữ vành nón, trong giọng nói thoáng chút hoảng hốt khó hiểu: "Để tỷ tự làm."

Bàn tay Lan Thù khựng lại giữa không trung, nàng bèn im lặng đứng sang một bên chờ đợi.

Động tác gỡ nón của Lan Linh vô cùng chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể sợ làm rối búi tóc được vấn vô cùng tỉ mỉ của mình.

Khi chiếc nón được gỡ xuống, gương mặt mỹ nhân quen thuộc với đôi mắt ngập ý cười liền hiện ra.

Trước khi xuất giá, Thôi Lan Linh cũng từng là người khiến trái tim biết bao công tử trong thành phải thổn thức.

Nhìn hai tỷ muội họ đứng cạnh nhau, thoạt nhìn qua cũng có năm, sáu phần tương tự.

Con ngươi của Lan Thù đen láy như lưu ly, hàng mi dày cong vυ"t một cách duyên dáng. Mỗi khi đôi mắt ấy đảo một vòng, lại toát lên vẻ ngây thơ mà quyến rũ, kết hợp với gương mặt yêu kiều kia, tạo nên một nét đẹp vô song khiến nam nhân thế gian khó lòng cưỡng lại.

Trong khi đó, màu mắt của Lan Linh lại nhạt hơn, trông có phần xa cách và lạnh lùng. Từng cử chỉ của nàng thiếu đi cái vẻ nũng nịu, yêu kiều như mèo con cào vào lòng người của Lan Thù, mà lại nhiều thêm vài phần hờ hững, lạnh nhạt, tựa như một mỹ nhân băng giá.

Dù đã là dâu nhà người, nhưng vẻ đẹp của tỷ tỷ vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

Thế nhưng, Lan Thù lại đăm đăm nhìn vào phần tóc mái rủ xuống của nàng một lúc lâu, rồi bất giác đưa tay ra, định vén nó lên.

Lan Linh cao hơn nàng một chút, liền ngẩng cằm lùi lại một bước, không để cho nàng được như ý: "Sao mấy năm không gặp lại có tật động tay động chân thế?"