Chương 24: Hình ảnh tương phản

Nhìn nụ cười rạng rỡ của hai đứa trẻ, Lan Thù chợt nhớ lại cảnh tượng Hoằng nhi qua đời vì dịch bệnh ở kiếp trước.

Gương mặt gầy gò nằm trên giường bệnh, rõ ràng là vô cùng khó chịu, nhưng vẫn không ngừng cười với nàng, nhẹ nhàng dỗ dành nàng đừng khóc.

Tuổi xuân phơi phới như vậy, như một mầm cây vừa mới nhú, vậy mà lại nói rằng mình không hề sợ chết, điều hối tiếc duy nhất là không thể tòng quân, giống như tỷ phu, bảo vệ quê hương đất nước.

"Nhị tỷ tỷ, thật ra đệ vẫn luôn muốn tỷ phu dạy đệ bắn cung... nhưng đệ sợ mình học nghệ không tinh, để hắn thấy mà chê cười, làm mất mặt tỷ, nên vẫn không dám mở lời."

Lúc đó, Tần Mạch vừa hay xuất chinh bình định Tây Bắc, đang tắm máu gϊếŧ giặc trên sa trường, hoàn toàn không biết rằng ở thành Trường An có một thiếu niên bệnh mất, cũng từng mong có một ngày được kề vai chiến đấu cùng hắn.

Lan Thù nhìn bàn tay Tần Mạch đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, làm mẫu cho Hoằng nhi xem, bất giác nghĩ thầm, ném tên cũng thuộc về thuật bắn cung, chút tâm nguyện nhỏ nhoi của Hoằng nhi về hắn, lúc này cũng xem như đã được toại nguyện rồi nhỉ.

Đúng lúc này, Liễu ma ma bên cạnh Thôi lão thái thái đi tới.

Vừa thấy Tần Mạch, Liễu ma ma liền tươi cười rạng rỡ, nhưng đối với nhũ mẫu Trương thị, bà ta lại tỏ ra cảnh giác, sợ bà ấy sẽ nói điều gì không nên nói trước mặt cô gia. Thế là, bà ta liền tùy tiện tìm một việc vặt để điều Trương thị đi chỗ khác.

Sau đó, bà ta khẽ cúi người với Lan Thù, nói rằng lão thái thái có vài lời muốn dạy bảo, mời nàng về Thọ An Đường để nghe.

Trong đôi mắt Lan Thù thoáng qua một tia u ám khó dò, nhưng nàng vẫn không thể không đi theo sau bà ta.

Ngay khi nàng vừa đi, Hoằng Nhi lại kéo tay Tần Mạch, vẫy vẫy tay với hắn.

Tần Mạch nhướng một bên mày, cúi tai xuống, chỉ nghe thấy giọng nói non nớt của cậu nhóc: “Tỷ phu, có phải huynh đã chọc tỷ tỷ không vui không? Hôm nay cả ngày tỷ ấy đều không vui.”

Tần Mạch nghi hoặc nhìn theo bóng lưng của Thôi Lan Thù. Nàng không vui sao?

Rõ ràng cả ngày hôm nay, nàng đều luôn tươi cười.

Hơn nữa, hắn cũng đã giữ lời hứa, không hề thiếu đi sự thể diện mà nàng cần.

Ấy thế mà, Hoằng Nhi lại nghiêm túc kéo hắn lại, ghé sát vào tai hắn, nói một cách chân thành: “Không sao đâu. Đệ sẽ nói cho huynh một bí mật, dạy huynh cách dỗ tỷ tỷ vui.”

Tần Mạch cúi người, nhíu mày nghe cậu nhóc nói xong, không nhịn được mà bật cười một tiếng.

Làm vậy là có thể dỗ nàng vui sao?

Thôi Lan Thù là trẻ con chắc.

Hắn không có thời gian rảnh rỗi để dỗ dành nàng đâu.

-

Quả không ngoài dự đoán, Thôi lão thái thái gọi Lan Thù qua, vẫn là nói những lời y hệt như kiếp trước.

Ngoài những lời khách sáo như nếu có chịu ấm ức gì thì cứ về nhà nói, có khó khăn gì cũng có thể về nhà tâm sự, thì tiếp đó, bà cụ lại nhắc đến nhà mẹ đẻ của mình là Trịnh thị. Gia đình người mà nàng phải gọi một tiếng tiểu biểu cữu sắp vào kinh.

Ý của bà cụ là muốn nàng giúp đỡ họ một chút.

Nói ra thì, vị biểu ca này đỗ đạt trong kỳ thi ân khoa, được bổ nhiệm ra ngoài làm quan đã bảy năm, đến nay mới về kinh. Xem ra, bản lĩnh cũng chẳng ra sao.

Muốn được đề bạt, chỉ dựa vào tài học của bản thân thì e là khó.

Nhưng hắn không chỉ là cháu ruột của Thôi lão thái thái, mà còn là tỷ phu của Lan Thù.

Dính vào mối quan hệ này, Thôi lão thái thái muốn Lan Thù dỗ dành Tần Mạch, hầu hạ tốt Trưởng công chúa, rồi tìm cơ hội đề bạt cho cháu trai mình. Thậm chí, bà cụ còn có thể khổ tâm khuyên nhủ rằng tất cả là vì muốn cho cuộc sống tỷ tỷ Lan Linh của nàng được tốt hơn.

Bởi vì, Thôi Lan Linh và Trịnh Y thành hôn nhiều năm mà vẫn chưa có con, sớm đã phạm vào tội thất xuất.

Chính vì thương nàng ấy là con gái Thôi gia, nên Trịnh gia đến giờ vẫn chưa đuổi nàng ấy ra khỏi cửa.

Lan Thù nghe trong lời nói của lão thái thái không giấu được sự trách móc đối với tỷ tỷ mình, miệng chỉ có thể ngoan ngoãn vâng dạ, nhưng đáy mắt lại u ám khó dò.

-

Trên đường về nhà, xe ngựa lăn bánh đều đều.

Trong xe im lặng như tờ.

Buổi chiều Tần Mạch còn phải về Xu Mật Viện nhận việc, nên hắn ngồi thẳng trong xe, tranh thủ chợp mắt một lát.

Trong cơn mơ màng, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, dường như quay lại khoảnh khắc vừa rời khỏi cửa phủ Thôi gia.

Hắn vén áo lên xe, quay đầu lại, chỉ thấy đôi mắt trong veo của một cô gái đã ươn ướt, vành mắt hoe đỏ. Nàng lén lút nhét hai phong bao lì xì cho lão quản gia của Thôi phủ, dường như đang nhờ ông ta chuyển cho ai đó.

Sau khi lên xe, nàng vẫn nhìn qua cửa sổ, dõi theo bóng dáng Thôi phủ đang dần bị bỏ lại phía sau.

Hắn thấy nàng mặt mày sầu não, liền thuận miệng nói một câu: “Muốn về nhà thì cứ về thăm bất cứ lúc nào.”

Dù sao thì, hắn cũng không có thời gian để quản thúc nàng.

Cô gái kia dường như nhận được ân huệ to lớn, vui mừng cong mắt cười với hắn. Vành mắt đỏ hoe, hệt như mắt thỏ, trong đó chứa chan ý cười: “Cảm ơn phu quân!”

Tần Mạch mở mắt ra.

Xe ngựa đã rẽ vào một con đường khác, hướng về trục đường chính, bỏ lại tòa phủ đệ cao lớn xa xa phía sau.

Thiếu niên bực bội day day thái dương, thật không biết gần đây mình bị trúng tà gì mà cứ luôn mơ thấy những cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với thực tại.

Cô gái trước mắt hoàn toàn không giống với người trong giấc mơ của hắn.

Không có vành mắt đỏ hoe như mắt thỏ, cũng không có vẻ ngưỡng mộ biết ơn hắn. Nàng chỉ cúi đầu, vẻ mặt trầm tĩnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Ánh mắt nàng, không hề liếc về phía hắn một lần nào.