Chương 19: Nàng rất thích ôm hắn

Trong hiện thực không có ai chủ động ôm ấp mời gọi.

Sau khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu thiếu niên lại hiện ra một giấc mơ hỗn loạn.

Trong mơ, ngoài khung cửa sổ trống trải trong veo, mưa dầm rơi tí tách, gõ lên tàu lá chuối.

Hắn ngồi trước gương đồng, cầm một chiếc khăn, cẩn thận giúp bóng hình xinh đẹp trong lòng vắt khô tóc.

Bọn họ dường như vừa mắc mưa bên ngoài, mới về phòng tắm rửa xong.

Động tác trên tay người đàn ông đã hết sức dịu dàng, nhưng vẫn là nhất thời không cẩn thận, làm rụng mấy sợi tóc của nàng.

Đối diện với cái nhìn hờn dỗi của cô gái khi quay lại, hắn như mất hết kiên nhẫn, buột miệng nói một câu chán ghét: “Phiền phức quá, hay là cắt phăng đi.”

Đôi môi anh đào đang bĩu ra kia bèn mím chặt lại thành một đường thẳng, oán trách nhìn hắn một cái.

Hắn bật cười một tiếng "xì", ánh mắt dừng trên người nàng dần trở nên nóng bỏng.

Chỉ thấy nàng, dường như vô tình mà hữu ý, chỉ khoác một chiếc yếm váy một mảnh bước ra khỏi thùng tắm, để lộ bờ vai và cánh tay trắng như tuyết, khe ngực sâu hút, lớp lụa mỏng mềm mại ôm sát vòng eo thon thả.

“Nàng không có áo ngủ tử tế à?” Yết hầu hắn khẽ trượt, khóe môi giật giật, véo tai nàng, khẽ mắng một tiếng.

Nhưng hắn vẫn không cưỡng lại được sự quyến rũ của nàng, lời vừa dứt, người đàn ông đã giữ lấy gáy nàng.

Đầu ngón tay bấu vào cánh tay hắn dần dần trắng bệch, chỉ thấy đôi mắt nàng long lanh như sóng thu, hàm răng trắng ngà cắn chặt môi dưới.

Hắn vừa ngắm nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn của nàng, vừa không kìm được đưa hai ngón tay kẹp lấy cằm nàng, ép nàng hé môi răng, ghé sát vào tai nàng: “Không nhịn được thì cứ kêu lên, ta muốn nghe.”

Thiếu niên đột nhiên mở bừng mắt.

Cả người như bị sét đánh ngang tai, cứng đờ trên giường.

Trước mắt Tần Mạch tối sầm, tim như bị ai đó đấm mạnh một cái, trong l*иg ngực đang đập thình thịch, không hề có mỹ nhân thơm tho mềm mại.

Trong phòng tĩnh lặng.

Ngoài rèm trướng, tiếng thở của thiếu nữ vừa nhẹ vừa nông, hoàn toàn không có ý định làm phiền giấc ngủ của hắn.

Chỉ có một làn hương lạ thoảng vào từ ngoài rèm.

Tần Mạch cảm nhận được hương thơm thoảng đến mũi, nó cứ quanh quẩn không tan.

Hắn bực bội lật người, sững sờ nhận ra cảm giác ẩm ướt kỳ lạ ở hạ thân, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, đành phải chống eo ngồi dậy, đáy mắt lóe lên một tia hối hận sâu sắc, như một con thú bị nhốt.

Hối hận xong, lại chỉ còn lại một chút mờ mịt trong lòng.

Giấc mơ không đầu không cuối, tạm coi là mộng xuân của tuổi trẻ bồng bột, khí huyết dâng trào.

Thiếu niên vẫn không hiểu, tại sao người trong mộng lại là một nữ tử.

Lại là nàng.

-

Lan Thù không mơ gì cả, ngủ rất say.

Mãi đến khi Tần Mạch ra ngoài luyện công buổi sáng, Ngân Thường bưng chậu rửa mặt vào phòng, lay nhẹ nàng mấy cái bên giường, nàng mới tỉnh lại.

Vừa mở mắt, đã bắt gặp ánh mắt kinh ngạc và nghi ngờ của Ngân Thường: "Tối qua cô gia đã viên phòng với cô nương rồi ạ?"

Lan Thù ngơ ngác, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hoàn toàn không có vẻ quyến rũ mệt mỏi sau khi động phòng.

Ngân Thường hơi đỏ mặt, khuôn mặt non nớt: "Nguyên Cát gác đêm ngoài cửa nói, tối qua, Thế tử gia gọi nước ạ."

Đôi mắt Lan Thù càng thêm mơ hồ, nàng vậy mà ngủ say đến mức hắn dậy lúc nào cũng không biết.

Ngân Thường nhìn vẻ mặt ngây ngô không biết gì của Lan Thù, vừa thất vọng lại vừa thở phào nhẹ nhõm.

Rửa mặt xong, Ngân Thường chải tóc cho mỹ nhân trước gương đồng, vuốt mái tóc đen nhánh của nàng, qua gương nhìn nàng, lo lắng quan tâm nói: "Cô nương vẫn chưa tới kỳ nguyệt san, vì sức khỏe của mình, vẫn nên khuyên cô gia đợi thêm thì tốt hơn ạ."

Lần này thì Lan Thù lại cười.

Lời này của nha hoàn, nói cứ như Tần Mạch rất sốt ruột vậy.

Hắn căn bản sẽ không chạm vào nàng.

Kiếp trước, nếu không phải nàng cố sức ép buộc và quyến rũ, nàng cũng sẽ không trở thành đồ chơi trên giường của hắn.

Còn tối qua, hắn vốn là người ưa sạch sẽ, có lẽ ngủ bức bối ra mồ hôi, nên mới gọi người mang nước vào tắm rửa thôi.

Thể chất của Tần Mạch rất đặc biệt, mùa hè như một tảng ngọc lạnh, mùa đông lại như một cái lò sưởi nhỏ.

Kiếp trước, hắn thường bận rộn đến khuya mới về, nàng cố mở mắt chờ hắn bên đèn ngủ, có lúc cũng vô ý ngủ thϊếp đi.

Ngày hôm sau, cũng chỉ phát hiện mình đang ôm một "hình nhân khổng lồ".

Hắn ra vào vốn không gây tiếng động lớn, nàng không biết hắn về lúc nào, cũng không biết hắn lên giường khi nào, còn mình thì lúc nào đã không biết xấu hổ mà rúc vào lòng hắn.

Nhưng nàng quả thực rất thích ôm hắn.