Chương 17: Ải mỹ nhân

Mãi đến khi tan tiệc, Tần Mạch mới từ tốn uống liền ba chén trà lớn.

Thấy Trưởng công chúa và Lý Càn ngồi ở chiếu trên đều đã rời đi, hắn chau mày, quát Lan Thù: "Người ta đều nói nữ tử Thôi gia lên được phòng khách xuống được phòng bếp, nàng không biết gia vị mình trộn bị mặn à?"

Chính vì lời đồn "lên được phòng khách xuống được phòng bếp" đó mà Tần Mạch mới hơi nghi ngờ, liệu có phải nàng cố ý không.

Đôi mắt Lan Thù trong veo, tựa như con nai chỉ ăn cỏ trong rừng, mở to nhìn thẳng vào hắn, đôi môi anh đào khẽ run, giả vờ hoảng hốt: "A, bị mặn sao?"

Bộ dạng này của nàng, thiếu niên nhìn thế nào cũng không ra vẻ cố ý.

Quả nhiên cảnh tượng ban nãy, người con gái dịu dàng chu đáo trước bàn giấy kia, đúng là ảo giác.

Thiếu niên liếc nhẹ nàng một cái, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.

Lan Thù ngoan ngoãn đi theo sau hắn, nhìn gáy thiếu niên với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, đuôi tóc đen nhánh đung đưa theo từng bước chân sải dài của hắn.

Nàng nghiêng đầu, khẽ cười trộm một tiếng gần như không nghe thấy.

Thoáng chốc, ở đầu kia hành lang, Lư Nghiêu Thần cùng một nhóm bạn đồng hành thong dong đi tới, mắt sáng long lanh hướng về phía Tần Mạch.

Lan Thù khựng chân lại, biết ý không đi theo nữa, quay đầu trở vào trong điện, giả vờ như đánh rơi thứ gì đó.

Ánh mắt Tần Mạch quanh năm đều lạnh lùng như băng tuyết bao phủ, nhưng khoảnh khắc này lại hiếm khi có chút dịu dàng, khẽ đỡ lấy bàn tay đang chắp lại vái của Lư Nghiêu Thần, nở một nụ cười hiếm hoi: "Tứ ca, sức khỏe huynh đã khá hơn chưa?"

Lư Nghiêu Thần cao thẳng như trúc, nở một nụ cười bất đắc dĩ: "Cái thân tàn này của ta, kiếp này xem như không thể khỏi hẳn được nữa rồi. Bây giờ còn có thể ra ngoài đi lại, ta đã thấy may mắn lắm rồi. Chỉ tiếc là hôm qua, không thể đến dự hôn lễ của đệ như đã hẹn..."

Mắt Lư Nghiêu Thần ánh lên vẻ áy náy, Tần Mạch vội vàng lắc đầu: "Bệnh tật đâu phải thứ con người có thể kiểm soát được. Yến tiệc các kiểu, loanh quanh cũng chỉ có vậy, vốn dĩ nhàm chán. Tứ ca không đến, vừa hay bớt được vài chén rượu, cũng tốt cho sức khỏe của huynh hơn."

Lư Nghiêu Thần không tỏ ý kiến, vẻ áy náy trong mắt vẫn chưa tan, thì một nhóm bạn đồng hành phía sau hắn ta đã bật cười trước: "Thế tử gia nói vậy là khiêm tốn rồi. Ngài cưới được đệ nhất mỹ nhân Thôi gia cơ mà, biết bao nhiêu nam nhi ngưỡng mộ không được, hôn lễ sao có thể nhàm chán được chứ?"

"Tối qua bọn ta còn định náo động phòng nữa đấy, tiếc là Thái tử điện hạ nghĩ ngài và Thôi cô nương tuổi còn nhỏ, da mặt mỏng không chịu được náo nhiệt, nên không cho chúng ta qua."

"Dù sao cũng là đêm động phòng hoa chúc, đại hỷ sự đời người, là ta thì ta cũng không muốn người khác làm phiền đâu!"

"Xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng mà!"

Mấy người họ đều là đám công tử nhà thế gia phóng đãng, quen thói trăng hoa tuyết nguyệt, nói năng cũng chẳng kiêng dè gì.

Lư Nghiêu Thần thấy Tần Mạch mím môi không nói, bèn quay đầu trừng mắt nhìn bọn họ.

Mấy người thấy vậy liền im bặt.

Lư Nghiêu Thần mỉm cười nói với Tần Mạch rằng hoa mai mới trồng ở hậu viện nhà mình đã nở, nếu không chê, có thể cùng họ đến đó thưởng lãm một lát.

Lời vừa dứt, Lư Nghiêu Thần dường như nhớ ra điều gì, nhìn ra sau lưng Tần Mạch: "Đợi cả đệ muội nữa nhé? Nếu nàng thích, cũng có thể bẻ vài cành mang về, coi như là chút tạ lỗi của ta vì không thể đến dự tiệc."

Được Tứ ca mời, Tần Mạch tất nhiên vui vẻ, hoàn toàn không mong Thôi Lan Thù làm phiền bọn họ. "Không cần đâu, nàng ấy còn có việc, lát nữa sẽ tự về."

Lư Nghiêu Thần nhìn vẻ thờ ơ hiện rõ trong mắt hắn, im lặng một lát rồi khẽ mỉm cười: "Vậy đệ bẻ vài cành mang về cho nàng ấy cũng được."

Tần Mạch không tỏ ý kiến, thầm nghĩ, ta đây làm gì có nhã hứng đó.

Từng tốp ba năm người đi về phía hồ Ngọc Tân ở hậu viện. Tần Mạch và Lư Nghiêu Thần sóng vai đi phía trước, thong dong dạo bước, vừa đi vừa trò chuyện phiếm.

Mấy công tử nhà thế gia đi theo sau, nhìn bóng lưng cao ráo của thiếu niên, xì xào cười trộm.

Có người lên tiếng trước: "Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt này của Thế tử gia, tin đồn tối qua hai người họ ngủ riêng phòng, xem ra là thật rồi?"

Có người thở dài: "Thế tử gia quả là có mắt nhìn cao."

Lại có người thở dài: "Thôi thị kia đẹp đến nhường nào, thật là phung phí của trời."

Có người không đồng tình: "Chắc là còn trẻ nên ngại ngùng thôi, nhưng ta thấy ngài ấy chắc không chịu đựng được bao lâu đâu."

Có người thắc mắc: "Lời này là có ý gì?"

Chỉ thấy gã công tử không đồng tình kia nhướng mày, khóe môi nhếch lên vẻ giễu cợt, ghé tai thì thầm với bọn họ: "Ta gần đây nghe được một tin đồn, vị tiểu thư Thôi thị này không chỉ tài sắc vẹn toàn, tâm hồn thanh cao, mà thực ra, còn rất am hiểu thuật quyến rũ."

"Tứ thúc của ta mấy năm trước chẳng phải đã nạp một thứ nữ Thôi thị làm thϊếp sao? Hai năm nay, nữ nhân đó sắp trèo lên đầu Tứ thẩm của ta rồi. Ta nghe tỳ nữ của nàng ta nói, con gái Thôi thị không chỉ đọc sách học nghệ, mà còn chuyên học cách giữ chặt trái tim của lang quân."

"Nghĩ mà xem, vị thϊếp thất đó chỉ là một thứ nữ mà còn leo lên được địa vị như ngày hôm nay, vị đệ nhất mỹ nhân Thôi thị này, chẳng phải là trời sinh mị cốt, toàn thân đều là bản lĩnh hay sao."

"Từ xưa anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ta đoán Thế tử gia cũng chẳng chống đỡ được bao lâu, không tin thì các vị cứ đánh cược với ta một phen?"

"Hê, vụ cá cược lỗ vốn này ai mà thèm cược với ngươi! So với chuyện này, ta lại tò mò hơn là làm sao ngươi moi được lời của tỳ nữ nhà vị thϊếp thất đó, Vương huynh, có phải ngươi lại..."

Một tràng cười đầy ẩn ý lan ra từ phía sau.