Chương 6: Không có bệnh thần kinh

Đêm giao thừa xảy ra chuyện này khiến ông Giang trở tay cũng không kịp.

Ông vội vàng khóa cửa chính rồi dặn dò Giang Hoán tự mình về nhà mà lại quên mất không hỏi anh có mang chìa khóa theo hay không.

Chúc Kinh Sơ đứng trước cửa nhà họ Giang, liếc nhìn Giang Hoán đứng bên cạnh. Đáp án đã quá rõ ràng.

Cô bắt chước câu Lục Mạn thường nói, ra vẻ già dặn thở dài một hơi: “Ôi chao Tiểu Giang à, vứt đồ bừa bãi như vậy không phải là thói quen tốt đâu.”

Đương nhiên, cô biết Giang Hoán sẽ không trả lời mình nên lập tức chuyển đề tài, tự mình lải nhải nói tiếp: “Thế nhưng tớ có một biện pháp rất hay đấy...”

Chúc Kinh Sơ nở nụ cười giảo hoạt, ánh mắt dừng trên bức tường vây quanh phía trước.

Nhưng chuyện này chỉ cô tán thành thôi thì không được, vì thế cô bèn chạm vào cánh tay Giang Hoán, dò hỏi ý kiến: “Cậu thấy thế nào?”

Cuối cùng Giang Hoán cũng có chút phản ứng. Anh xoay mặt lại, cánh môi mỏng mím chặt, đôi mắt đen nhánh như viên đá đen biết nói.

“...”

Từ ánh mắt anh, Chúc Kinh Sơ thấy rõ ràng hai chữ “cự tuyệt”.

“Được rồi, không trèo tường thì thôi.” Cô nhún vai một cái, hai tay vẫn nghịch ngợm vài quả pháo hoa không ngừng. Trong lòng càng thêm ngứa ngáy, thế là cô bèn nói: “Vậy cậu đi theo tớ nhé.”

Nói xong, theo bản năng cô bèn đưa tay túm lấy Giang Hoán, quên mất anh đang ôm một đống linh kiện nhỏ trong tay. Bị cô bất ngờ tóm lấy nên mấy món đồ đó lập tức rơi xuống.

Giang Hoán khẽ nhíu mày.

Chúc Kinh Sơ phản ứng rất nhanh, lập tức ngồi xổm xuống nhặt lên.

Vừa rồi ở quảng trường bị dọa sợ nên giờ cô mới để ý tới, cảm giác mô hình máy bay này rất khác lạ.

Thân máy bay được làm bằng kim loại vô cùng lạnh lẽo, trọng lượng của nó cũng hoàn toàn khác với mấy chiếc máy bay nhựa trong tiệm tạp hóa. Trông nó không giống như thứ có thể dễ dàng mua được ở một nơi nhỏ bé như Ninh Thành.

Bỗng nhiên, cô tò mò “ồ” lên một tiếng: “Máy bay cũng có bánh xe sao?”

Trong nhận thức của cô, máy bay trên TV chỉ bay trên bầu trời. Giống như tàu thủy không cần cánh thì đương nhiên máy bay cũng không cần bánh xe vậy.

Giang Hoán bất ngờ mở miệng, giải thích cho cô hiểu: “Hạ cánh.”

“Hả?” Chúc Kinh Sơ có chút ngây ngốc.

Anh giơ ngón tay chỉ vào vị trí cô đang cầm.

Lúc này, Chúc Kinh Sơ mới bừng tỉnh: thì ra thứ này gọi là thiết bị hạ cánh.

Cô gật đầu lấy lệ, đang định trả lại cho chủ nhân của nó thì cô chợt phát hiện ra một vệt trắng kẹp trong bánh xe, ở chỗ nối với giá kim loại.

Nếu không nhìn kỹ thì sẽ chẳng ai chú ý tới.

“Cái gì đây?”

Cô đưa tay lấy ra. Vì Giang Hoán chậm một bước nên không kịp ngăn lại, để mặc cô mở tờ giấy trắng cuộn tròn ấy.

Trên tờ giấy không có chữ mà chỉ có một bức tranh đơn giản.

Đường nét mộc mạc nhưng sinh động, phác họa hình ảnh một gia đình ba người.

Chỉ trong chớp mắt, tờ giấy đó đã bị rút khỏi tay cô.

Trên người Giang Hoán lại toát ra khí tức vô cùng quen thuộc: người sống chớ lại gần.

“Tớ không cố ý mà...” Chúc Kinh Sơ nhỏ giọng phản kháng.

Cô chưa hiểu hết thế nào là “mạo phạm” nhưng cũng biết rằng hành động này giống như việc xem trộm nhật ký của người khác vậy, quả thật không tốt chút nào.

Cô nghĩ một lúc rồi mới dè dặt suy đoán: “Giang Hoán, cái này... cậu muốn đưa nó lên trời à?”

Chúc Kinh Sơ chỉ tay lên bầu trời rồi chợt nhớ tới lời Lục Mạn từng nói: người chết sẽ được lên thiên đường.

Nghĩa là trong ngày lễ Tết náo nhiệt này, Giang Hoán cũng muốn gửi bức tranh cho bố anh ở nơi xa xôi, để ông cũng có một cái Tết đoàn viên.

Nếu không thì tờ giấy kia đã không kẹp trên máy bay rồi.

Chỉ tiếc là... chiếc máy bay đã hỏng.

Giang Hoán cúi đầu, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn ở góc cạnh. Sau đó anh yên lặng cuộn tròn tờ giấy, cất vào chỗ cũ.

Chúc Kinh Sơ muốn lập công chuộc tội nên bèn lên tiếng: “Nếu đúng là như vậy thì tớ có cách đấy.”

Trong bóng đêm mênh mông, cô thấy đôi mắt anh chợt bừng sáng lên, dù chỉ trong chốc lát rồi biến mất nhưng cô chắc chắn anh rất hứng thú với ý tưởng mới này.

Cô mở túi nilon trong tay mình từ nãy tới giờ. May mắn là tối nay cô đã mua một túi đầy pháo hoa, cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.

Chẳng cần mất công chọn lựa, cô rút ra ngay quả pháo bắn hỏng lúc nãy.

“Thứ này có thể bay rất cao đấy nhé. Nếu ông ngoại tớ ở đây thì tớ sẽ được cưỡi trên cổ ông ngoại, chắc chắn còn bắn nó lên cao hơn ấy.”

Cô đã làm quen với việc Giang Hoán trầm mặc, ít nói rồi. Bởi vậy tật xấu lắm lời của cô lại phát tác, một mình cô cũng có thể lầm bầm hơn nửa ngày trời.

Cô móc dây dẫn ra rồi lấy bật lửa trong túi. Đến khi chuẩn bị xong xuôi, cô mới xòe tay về phía Giang Hoán: “Cậu đưa tờ giấy đây.”

Giang Hoán im lặng nhìn bàn tay cô, có vẻ không chịu đưa cho cô.

Chúc Kinh Sơ định hỏi lại thì bỗng nhiên cô nhận ra điều gì đó, thử đẩy quả pháo và bật lửa về phía anh: “Hay là cậu tự làm nhé?”

Giang Hoán mím môi, vài giây sau mới đưa tay ra nhận.

Thành phố nơi Giang Hoán lớn lên là “thành phố quốc tế hóa”, từ khi anh có trí nhớ, nơi đó đã cấm đốt pháo hoa rồi. Nhiều lắm vào mỗi dịp Tết, mẹ sẽ mua cho anh vài cây pháo nhỏ để dỗ anh vui mà thôi.

Anh chưa từng đốt quả pháo bắn thẳng lên trời như này nhưng lạ lùng thay, ai lại chẳng thấy sợ chút nào.

Giang Hoán buộc tờ giấy lêи đỉиɦ pháo rồi anh đứng lên bậc thang, bắt đầu châm lửa.

Câu nói ban nãy của cô đã lọt vào tai anh: đứng càng cao thì càng bắn được xa hơn.

Trong khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, ánh sáng nhỏ chiếu rọi gương mặt anh, đẹp như một bức tranh Tết.

“Một... hai... ba...” Chúc Kinh Sơ vừa đếm ngược vừa nhìn anh chứ không nhìn vào pháo hoa.

Khi quả pháo đầu tiên lao vυ"t lên bầu trời, sức đẩy mạnh mẽ đã đưa cuộn giấy lên thật cao.

Cô nói không sai, pháo hoa có thể bay rất cao, đến mức tờ giấy kia đã biến mất vào màn đêm thật rồi.

Giang Hoán ngửa cổ, ngắm nhìn bầu trời đêm thật lâu.

“Nhất định chú Giang sẽ nhận được mà!” Chúc Kinh Sơ lập lời thề chắc nịch. Rồi cô chọn thêm mấy quả pháo, nhảy lên bậc thang chia thêm cho anh: “Mấy cái này cho cậu chơi đó.”

Nhưng lần này, Giang Hoán khẽ lắc đầu, coi như lời từ chối.

Chúc Kinh Sơ cũng không để tâm cho lắm, anh không chơi thì cô để anh trông chừng vậy.

Không biết bao lâu sau, túi pháo đã hết sạch sành sanh. Chúc Kinh Sơ thấy mình vừa hoàn thành một nhiệm vụ lớn bèn vỗ tay thật to, sau đó cô nhặt hai vỏ pháo rỗng đặt trên bậc thang làm đệm lót mông.

“Giang Hoán, cậu không mệt sao?” Cô ngáp dài một cái: “Tớ có hơi buồn ngủ rồi đây.”

Nhưng ông Giang vẫn chưa trở về, mà cô lại không muốn để anh ở một mình vì trông anh thật sự rất lẻ loi, có hơi đáng thương thật.

Cô vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống: “Cậu ngồi xuống đi, tớ muốn dựa vào vai cậu chợp mắt một lát.”

Sợ anh không vui, cô còn đảm bảo chắc nịch: “Thật đấy, chỉ một lát thôi.”

Giang Hoán liếc nhìn cô một cái, may là cuối cùng anh cũng chịu ngồi xuống.

Thế nhưng anh ngồi rất đoan chính, lúc nào cũng giữ khoảng cách nhất định khiến cô khó có thể dựa vào.

Chúc Kinh Sơ không để bụng chuyện này nên bèn chủ động dịch sát lại, ôm lấy cánh tay anh, vui vẻ tựa đầu mình lên vai anh.

Giang Hoán vốn không quen thân mật với người ta như vậy, theo phản xạ định rút tay ra. Nhưng chỉ một giây sau, anh lại phải nhịn xuống.

*

Sau tiếng pháo nổ rộn rã lúc 12 giờ đêm kết thúc, cả Ninh Thành dần trở nên yên tĩnh. Thỉnh thoảng vẫn còn vài tiếng pháo vang lên nhưng khoảng cách giữa những tiếng nổ ngày càng thưa thớt hơn.

Giữa trời đông giá rét, không biết có phải vì được gần Giang Hoán hay không mà Chúc Kinh Sơ lại ngủ say mê mệt. May là cuối cùng Lục Mạn tìm được đến nơi, đánh thức cô dậy.

“Cái con bé này!” Lục Mạn vỗ nhẹ lên lưng cô, dở khóc dở cười: “Con có biết mấy giờ rồi không? Đốt pháo hoa trễ thế này rồi mà còn chưa chịu về à? Ông bà đều đang mong ngóng con về nhà đấy mà con còn ham chơi thế nữa!”

Đến khi tìm được chỗ này, Lục Mạn còn chưa chắc bản thân mình nhìn đúng. Bà phải chạy đến gần, mãi tới khi nhìn thấy con trai nhà họ Giang cùng Chúc Kinh Sơ đang ngồi dựa sát vào nhau, trông chẳng khác nào hai đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ, không nơi nương tựa vậy.

Cú đập đầu tiên của mẹ khiến Chúc Kinh Sơ hơi choáng váng. Cô mở to hai mắt ra nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, chỉ biết ngẩng đầu nhìn Lục Mạn bằng đôi mắt to tròn đẫm lệ, mông lung mờ mịt.

Động tĩnh này cũng làm Giang Hoán bên cạnh tỉnh giấc theo. Có lẽ vì ngủ ít nên anh tỉnh táo hơn cô nhiều. Đến khi Lục Mạn định giơ tay đánh cô thêm một cái nữa thì anh lập tức đưa tay che lưng cho Chúc Kinh Sơ.

“Con nói đi! Hôm nay mà con không giải thích rõ ràng thì...”

Nhưng câu nói của Lục Mạn đã bị chặn lại vì vừa nãy bà đã lỡ đánh vào tay Giang Hoán.

Lục Mạn không ngờ anh lại nguyện ý đứng ra che chở cho Chúc Kinh Sơ, đặc biệt là khi từ trước tới giờ, đứa trẻ này vốn luôn lạnh lùng, xa cách. Mà điều khiến bà bất ngờ hơn cả là Giang Hoán lại mở miệng trước Chúc Kinh Sơ: “Em ấy... ở cùng với cháu.”

Có lẽ vì lâu ngày không nói chuyện nên giọng anh có hơi khàn khàn, lời nói ngắn gọn nhưng ý tứ rất rõ ràng: anh đang bảo vệ cô.

Lục Mạn khẽ nhíu mày. Dù sao thì Giang Hoán cũng là con nhà người khác, cộng với việc gia đình anh vừa trải qua biến cố nên trong lòng bà vẫn có chút thương xót cho đối phương. Nghe đến đây, vẻ hung dữ ban đầu cũng dịu lại đôi phần.

Lục Mạn hạ giọng: “Hai đứa nhỏ ngốc này, muốn đợi thì cũng không thể ngồi đợi bên ngoài mãi vậy chứ. Lỡ đâu hai đứa bị cảm lạnh, hoặc bị kẻ xấu bắt đi thì sao?”

Lúc này, Chúc Kinh Sơ cũng kịp phản ứng lại, giờ cô mới cảm nhận cơn đau ập đến: “Ái da... là vì Giang Hoán không có chìa khóa ạ. Ông nội bạn ấy đi bệnh viện vẫn chưa về...”

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến nay. Dứt lời, ông Giang đã xuất hiện ở góc đường đằng xa.

Hai người lớn trò chuyện qua lại với nhau vài câu. Lục Mạn cũng hiểu rõ tình hình xảy ra đêm nay rồi mới dẫn Chúc Kinh Sơ về nhà.

Trên đường về, Lục Mạn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bà vẫn không yên tâm phải dặn dò con gái một câu: “Từ giờ con ít qua nhà Giang Hoán chơi thì hơn.”

Chúc Kinh Sơ lập tức phản đối: “Vì sao ạ? Bạn ấy không thích nói chuyện nhưng thật ra bạn ấy rất tốt mà.”

Lục Mạn khẽ nhíu mày. Bà thực sự rất đồng cảm với Giang Hoán bởi bà cũng từng là bạn bè với Giang Bình Khiêm. Thế nhưng sau khi nghe những gì ông Giang vừa nói khiến bà không khỏi lo ngại.

Ẩn sâu bên trong dáng vẻ gầy gò, yếu ớt kia là sự cứng cỏi, quật cường mà tàn nhẫn vô cùng.

Rồi Lục Mạn sực nhớ đến những lời đồn đại về mẹ của Giang Hoán bị bệnh tâm thần. Sau khi kết hôn, vì tính chất công việc của Giang Bình Khiêm nên ông mới phải thường xuyên vắng nhà. Thế rồi mẹ của Giang Hoán nghi ngờ chồng có bồ nhí bên ngoài nên hai người cứ cãi nhau liên miên không dứt.

Theo lời hàng xóm nói, hôm xảy ra vụ việc, hai vợ chồng cãi nhau đến long trời lở đất. Đến khi Giang Bình Khiêm ra khỏi nhà, tiếng đóng cửa mạnh đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.

Cũng bởi vậy mới có lời đồn đãi rằng chuyến bay đó không hề bị trục trặc gì cả. Người ta đồn đoán rằng cả tinh thần và thể xác của Giang Bình Khiêm chịu cảnh mệt mỏi kiệt quệ nên ông mới làm chuyện trả thù xã hội như thế.

Lục Mạn lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ không đáng có.

Tin đồn vốn chẳng đáng tin nhưng bệnh tâm thần của mẹ Giang Hoán vẫn khiến bà phải dè chừng. Nếu đó là sự thật thì Giang Hoán...

Bà chỉ nói vắn tắt nguyên nhân cho cô nghe chứ cũng không quan tâm xem Chúc Kinh Sơ hiểu được bao nhiêu.

Không ngờ nghe xong, Chúc Kinh Sơ lại phản đối càng gay gắt, dữ dội hơn “Bạn ấy không có bệnh thần kinh thật mà! Mẹ ơi, rõ ràng hôm nay Vương Tiểu Phán là người sai trước...”

Thế rồi cô chậm rãi kể lại mọi chuyện xảy ra tối nay, cố gắng chứng minh Giang Hoán hoàn toàn bình thường.

Hai mẹ con vừa đi vừa nói nên hoàn toàn không để ý phía sau. Cách đó không xa, Giang Hoán đang cầm chiếc bật lửa mà Chúc Kinh Sơ đánh rơi, lặng lẽ đuổi theo hai người.

Giữa đêm khuya trên cung đường vắng lặng, tiếng trò chuyện của hai mẹ con theo làn gió truyền tới tai anh.

Anh dừng bước, cúi đầu nhìn chiếc bật lửa trong tay. Một lúc sau, năm ngón tay anh khẽ khép chặt lại, cất nó vào trong túi.