Dì Trương quay đầu lại, thấy người tới là hai ông cháu nhà họ Giang thì lập tức lúng túng, không biết nên làm gì cho phải.
Nói xấu người ta sau lưng mà còn bị bắt gặp tại trận, ai rơi vào tình cảnh đó rồi cũng khó mà tỏ ra như không có chuyện gì cả.
Dì Trương ngơ ngác nhận lấy túi nilon đựng bánh bao rồi đột nhiên dì Trương nghĩ đến điều gì đó. Thế rồi dì ấy bèn vội vàng mở túi ra, lấy một chiếc bánh bao còn ấm nóng. Sau đó dì Trương rảo bước đi tới, nhét vào tay Giang Hoán cái bánh bao: “Nào, Tiểu Giang! Đây là bánh bao mà dì Trương vừa mua đấy, con nếm thử xem...”
Chỉ là còn chưa nói dứt câu, chiếc bánh bao đã bị Giang Hoán ném xuống đất không chút khách khí.
Chiếc bánh bao lăn ra xa mấy mét khiến lớp vỏ trắng nõn dính đầy bụi bẩn và nước đọng. Nó chậm rãi lăn tới cạnh nắp cống thoát nước rồi mới dừng lại.
Chúc Kinh Sơ trừng mắt nhìn tình cảnh trước mắt.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy cảm xúc rõ ràng đến vậy trên gương mặt Giang Hoán.
Tuy Giang Hoán đang tức giận nhưng chính điều đó lại khiến cô cảm thấy anh sống động hơn hẳn lúc bình thường, thậm chí... còn đẹp trai hơn rất nhiều.
Mà sắc mặt dì Trương đứng bên cạnh đã thay đổi hoàn toàn.
Hiển nhiên dì Trương cũng không ngờ rằng đứa nhỏ mới bao lớn lại dữ dằn đến thế.
Người đi đường xung quanh bắt đầu ngoái lại nhìn. Còn trên gương mặt dì Trương lại không thể nào che giấu được sự lúng túng. Dì ấy muốn nói vài câu để làm dịu bầu không khí mà khóe miệng cứ cứng đờ lại, không thể nói ra nửa lời.
Lúc này ông Giang mới lấy lại tinh thần. Ông không trách cứ gì Giang Hoán mà chỉ giải vây thay cho đối phương: “Cảm ơn ý tốt của cô Trương. Giờ tôi đang định dẫn thằng bé ra ngoài ăn cơm trưa, chúng tôi không định ăn bánh bao đâu.”
Lời ông Giang nói vô cùng chuẩn xác bởi giờ tình trạng căn nhà vốn đang rối loạn, căn bản cũng chẳng nấu được món gì tử tế.
Chỉ là ông không ngờ sẽ nghe thấy những lời bàn tán, nghị luận như vậy.
Tất nhiên sẽ càng không ngờ Giang Hoán lại phản ứng dữ dội đến thế.
Ngoài mặt Giang Hoán không nói nhưng trong lòng... ai có thể biết được anh phải chịu tổn thương đến nhường nào.
Ông âm thầm thở dài một hơi, lại dắt tay Giang Hoán vòng qua người phụ nữ kia, bước về phía quán ăn đằng trước.
*
Sau hôm đó, vì chuyện Chúc Kinh Sơ mượn xe giúp đỡ Giang Hoán lộ ra ngoài nên Vương Tiểu Phán liền dẫn đầu một đám trẻ con ở đường Thương Bạch cô lập cô suốt mấy ngày trời.
Lục Mạn cũng cảm thấy lá gan của cô con gái to bằng trời, tính tình bốc đồng chẳng chịu nghĩ trước nghĩ sau. Thế là bà lại ra lệnh “cấm túc” Chúc Kinh Sơ thêm một lần nữa.
Thế là Chúc Kinh Sơ vô cùng bất đắc dĩ phải ở lì nhà vài ngày, chớp mắt một cái đã đến đêm giao thừa.
Lục Mạn nghỉ bán trước hai ngày để đặt mua đồ Tết. Đêm giao thừa, Lục Mạn mời cả hai bên nhà nội ngoại tới chung vui, coi như là cùng nhau đón Tết đoàn viên sum vầy.
Chúc Kinh Sơ ỷ vào việc có ông bà nội ngoại ở đây mà làm bộ không thấy ánh mắt cảnh cáo của Lục Mạn. Cô ăn bữa cơm tối qua loa rồi thừa dịp người lớn đang bận rộn không để ý bèn chuồn khỏi bàn ăn.
“Con đi đâu đấy?” Làm sao Lục Mạn có thể dễ dàng bỏ qua hành động mờ ám đó của cô được.
Chúc Kinh Sơ sờ chóp mũi, chỉ vào từng đợt pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ rồi quay đầu làm nũng với ông Lục: “Ông ngoại ơi, con muốn ra ngoài đốt pháo với mấy bạn ạ!”
“Ai da! Đốt pháo hay lắm đấy, bé con can đảm thật.” Người ta vẫn thường nói cách đời sẽ khác. Bởi ông cụ Lục nghiêm khắc với con gái là Lục Mạn bao nhiêu thì ông lại càng yêu thương, chiều chuộng cô cháu ngoại này bấy nhiêu.
Nói xong, ông cụ bèn đặt ly rượu xuống bàn, rút từ trong túi ra một phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi mới vẫy tay gọi Chúc Kinh Sơ: “Nào, Tiểu Sơ ngoan, trước khi đi chơi với bạn thì phải nhận lì xì của ông ngoại đã chứ.”
Chúc Kinh Sơ nở nụ cười thật tươi, không cần ai nhắc cũng cúi chào rất lễ phép: “Cảm ơn ông ngoại ạ! Con chúc ông ngoại năm mới mạnh khỏe, vạn sự như ý!”
Ông thông gia Chúc Kiến Quốc thấy vậy cũng không chịu ngồi yên, lật đật lấy một bao lì xì ra, cố ý trêu chọc cô: “Tiểu Sơ ơi, thế con chúc ông nội cái gì nào?”
Chúc Kinh Sơ đảo mắt một vòng rồi lặp lại đúng quy trình như vừa rồi: “Chúc ông nội phúc như Đông Hải, vạn sự như ý ạ!”
Bộ dáng lanh lợi đáng yêu của cô khiến mấy ông bà đều vui vẻ cười vang.
Còn Lục Mạn lại không ngừng oán trách: “Bố, mẹ, hai người đừng nuông chiều con bé như vậy chứ...”
Lời còn chưa dứt, Chúc Kinh Sơ đã chạy đến trước mặt bà, ngoan ngoãn đưa hai bao lì xì vào tay mẹ: “Mẹ ơi, mẹ giữ tiền lì xì giúp con nha! À mẹ ơi, mẹ cho con xin ít tiền lẻ để con đi mua pháo chơi với mấy bạn được không ạ?”
“...”
Lục Mạn đau đầu vô cùng. Không biết từ khi nào đứa con gái này lại học được trò nịnh nọt ngon ngọt như vậy ngay trước mặt người lớn.
Không cho thì ông bà nội ngoại lại nghĩ bà keo kiệt với chính con gái ruột của mình.
Lục Mạn bất đắc dĩ lắc đầu, nhận lấy bao lì xì rồi rút ra 20 đồng đưa cho Chúc Kinh Sơ.
*
Ngày thường khoảng sân dưới tầng vốn rất ầm ĩ, thế mà hôm nay lại có chút quạnh hiu.
Chúc Kinh Sơ biết chắc là vì mọi người đều kéo nhau ra quảng trường văn hóa để đốt pháo hoa.
Cô cầm 20 đồng, cũng chạy về phía quảng trường văn hóa. Từ xa cô đã trông thấy Vương Tiểu Phán vẫy tay chào mình nhưng cô lại làm như không thấy.
Ai bảo mấy ngày trước cậu ta dám dẫn đầu cô lập cô, giờ còn chủ động chào hỏi là muốn làm lành à? Mơ đẹp thật. Cô chẳng thèm quan tâm đến cái tên keo kiệt đó.
Chúc Kinh Sơ quay đầu, đi thẳng tới cửa hàng tạp hóa gần đó rồi bắt đầu lựa chọn pháo hoa cho tối nay.
Tuy Giang Hoán không được người ta yêu thích nhưng Vương Tiểu Phán mới càng tệ hại hơn, càng khiến người ta chán ghét hơn. Bất kể là việc cậu ta đứng nhìn người khác chê bai Giang Hoán mà không phản ứng lại, hay chỉ vì Giang Hoán mà cậu ta dám lôi kéo cả đám cô lập Chúc Kinh Sơ.
Cô muốn bắn pháo hoa đẹp nhất, đốt pháo nổ to nhất để chọc tức đám bạn bè tệ bạc ấy một lần cho bõ tức.
Nghĩ đến đây, cô bèn mua hết 20 đồng pháo hoa.
Ông chủ cửa hàng tạp hóa cười đến tít cả mắt.
Qua đêm nay, mấy món hàng này sẽ khó bán hết được nên tối nay là thời điểm vàng để bán hết hàng.
Nhìn cô bé con đứng thẳng lưng chọn pháo hoa, ông cảm thấy trước mặt mình là một “tiểu Thần Tài” vậy. Sau cùng ông còn tốt bụng tặng thêm hai cây kẹo que lúc cô chuẩn bị rời đi.
Chúc Kinh Sơ xách túi nilon to đùng đi ra ngoài, tìm một khoảng đất trống khá rộng rãi. Lúc cô vừa định đốt đợt pháo hoa đầu tiên thì cô lại liếc thấy một bóng người quen thuộc đang chạy như bay về phía mình.
Cô ngẩng đầu lên, thấy Vương Tiểu Phán thở hổn hển dừng lại. Sau khi nghỉ ngơi một chút, cậu ta bất ngờ lao về phía trước, giơ món đồ trong tay lên: “Êu tên câm kia, có bản lĩnh thì tới mà lấy nè!”
Chúc Kinh Sơ có một dự cảm không lành. Cô nhìn theo tầm mắt của cậu ta, quả nhiên cô đã trông thấy Giang Hoán đang đứng cách đó không xa, đôi môi mím chặt vào nhau.
Cô quay đầu lại, nheo mắt nhìn kỹ hơn một chút mới phát hiện thứ Vương Tiểu Phán đang cầm trong tay chính là một chiếc máy bay mô hình điều khiển từ xa.
“Tên câm kia, cho tao mượn máy bay chơi một chút đi?” Vương Tiểu Phán tỏ vẻ rất tự tin, rõ ràng không hề coi Giang Hoán là mối đe dọa, giọng điệu vô cùng kiêu ngạo.
Giang Hoán nhìn chằm chằm vào cậu ta, đôi môi khô khốc khẽ động, cuối cùng mới bật ra hai từ: “Trả đây.”
Đây là lần đầu tiên Chúc Kinh Sơ nghe thấy anh mở miệng nói chuyện.
Giọng nói không hề trong trẻo như những đứa trẻ cùng tuổi mà lại khàn khàn, trầm đυ.c, giống như đó là giọng nói phát ra từ chiếc máy hát cũ bị hư hỏng.
Thế nhưng Vương Tiểu Phán lại chẳng thèm để tâm tới, cậu ta giả bộ nhét chiếc máy bay vào áo khoác dày cộp: “Được thôi, chờ tao chơi đã rồi sẽ trả lại cho mày sau.”
Cậu ta còn nhếch mép cười đểu: “Nhưng mà tao cũng không dám chắc là sẽ không làm hỏng đâu nha.”
Chúc Kinh Sơ cau mày, cảm thấy Vương Tiểu Phán thật sự rất quá đáng.
Khi cô vừa định lên tiếng thì Giang Hoán đã cúi người, tiện tay nhặt một hòn đá cỡ vừa bên cạnh bồn hoa. Trong khi bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã hành xử giống như một con thú nhỏ giận dữ, lao thẳng về phía Vương Tiểu Phán.
Mọi chuyện diễn ra gần như chỉ trong một cái chớp mắt.
Chúc Kinh Sơ sững sờ tại chỗ, cho đến khi tiếng hét như lợn bị chọc tiết của Vương Tiểu Phán vang lên khắp quảng trường.
Rõ ràng lúc Giang Hoán nện tảng đá xuống đã dùng hết toàn lực. Máu tươi lập tức chảy từ thái dương của Vương Tiểu Phán xuống.
Ban đầu cậu ta còn không tin nổi, bàn tay múp míp khẽ chạm vào đầu một lát. Đến khi sờ tới thứ chất lỏng ấm nóng cùng mùi máu tanh lan ra nơi chóp mũi...
Bấy giờ Vương Tiểu Phán mới khóc rống thành tiếng, đám trẻ xung quanh chơi bi thấy vậy cũng nhao nhao nhìn qua.
Không rõ là vì mất mặt hay vì đau quá, Vương Tiểu Phán đột nhiên gào to một tiếng rồi quăng máy bay xuống đất, lập tức lao tới đánh nhau với Giang Hoán.
Hai người lao vào nhau, đôi mắt đỏ ngầu như thể muốn ăn tươi nuốt sống đối phương luôn vậy.
Thế nhưng cái danh “bá chủ một phương” của Vương Tiểu Phán đâu phải cái danh hiệu hão huyền tầm thường. Thể hình to lớn của cậu ta cũng không phải thứ để trưng bày không thôi.
Dù Giang Hoán có ra tay quyết liệt đến đâu thì dưới sức mạnh kinh người của Vương Tiểu Phán, anh dần bị ép vào thế yếu.
“Đừng đánh nữa! Vương Tiểu Phán, tớ sẽ mách mẹ cậu đấy!” Chúc Kinh Sơ hét lên.
Lời nói uy hϊếp của Chúc Kinh Sơ chẳng có chút tác dụng gì với cậu ta cả. Rồi cô lại hướng về phía Giang Hoán: “Cậu mà không dừng lại là tớ sẽ đi tìm ông Giang thật đấy!”
Cả hai người đều không nghe lọt vào tai.
Chúc Kinh Sơ tức đến giậm chân. Sau cùng cô bèn ngồi xổm xuống, lục tung túi nilon ra để lấy một quả pháo.
Cô mở hộp ra, nghiến răng nghiến lợi chạy tới phía sau lưng Vương Tiểu Phán.
“Đoàng!” Quả pháo phát nổ bên chân khiến Vương Tiểu Phán giật mình đứng bật dậy.
Nhân cơ hội đó, Giang Hoán như con sói nhỏ lập tức lao tới đè cậu ta ngã xuống đất. Từng cú đấm liên tiếp giáng xuống như cơn mưa rào rơi xuống người cậu ta.
Vương Tiểu Phán cũng phải hoảng loạn khi tận mắt chứng kiến khí thế không màng sống chết ấy. Cậu ta vừa né tránh vừa khóc òa lên: “Mày làm gì vậy! Mày dám bắt nạt tao sao?”
Cậu ta hoàn toàn quên mất chính mình là người khơi mào trước.
Máy bay của Giang Hoán vốn dĩ đang bay rất tốt trước cửa nhà anh. Nếu không phải Vương Tiểu Phán cùng đám bạn giật lấy rồi bỏ chạy mất hút thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra rồi.
Cuối cùng thì động tĩnh ầm ĩ ấy cũng thu hút được sự chú ý của người lớn. Có người vội vàng chạy tới, vất vả lắm mới tách được hai đứa nhỏ ra.
*
Đường Thương Bạch vốn không lớn nên tin tức lan ra rất nhanh. Rốt cuộc ông Giang và bố mẹ Vương Tiểu Phán đều vội vã chạy đến hiện trường.
Bất kể ai đúng ai sai, máu me đầy mặt Vương Tiểu Phán là sự thật không thể chối cãi. Bố cậu ta vốn nổi tiếng chiều con, vừa thấy cảnh này liền tức giận đến nỗi đỏ mặt tía tai, hằm hằm nhìn Giang Hoán như muốn ăn tươi nuốt sống anh luôn tại chỗ vậy.
May là mẹ cậu ta vẫn còn giữ được bình tĩnh. Bà ấy ngăn chồng lại rồi lập tức đưa con trai đi viện trước.
Giang Hoán cũng không khá khẩm hơn là bao. Tuy mặt mũi không bầm dập thảm hại như Vương Tiểu Phán nhưng khắp người cũng bị trầy xước khắp nơi.
Vết thương nghiêm trọng nhất là chỗ móng tay bị bật cả ra, dòng máu đỏ tươi nhỏ thành giọt chảy xuống đất.
Tuy ông Giang cũng lo lắng Vương Tiểu Phán có chuyện thật nhưng ông cũng không yên tâm để Giang Hoán lại một mình. Ông Giang bèn nắm chặt tay anh, định đưa anh cùng đi bệnh viện.
Không ngờ Giang Hoán gầy gò, yếu ớt như thế lại đứng vững như một cây bạch dương, không chịu nhúc nhích.
Giang Hoán tránh khỏi tay ông Giang, chậm rãi cúi xuống nhặt từng mảnh linh kiện máy bay rơi vãi đầy đất.
Bố Vương Tiểu Phán còn không quên quay đầu hoạnh họe: “Sao thế hả ông Giang? Ông tính bỏ mặc cho qua chuyện à?”
Ông Giang nhìn đống linh kiện rơi vãi bèn vỗ nhẹ lưng Giang Hoán: “Tiểu Giang nhặt xong đồ rồi nhớ về nhà đi, con biết không?”
Ông biết đây là món quà sinh nhật cuối cùng mà Giang Bình Khiêm để lại cho Giang Hoán. Từ sau vụ tai nạn máy bay ấy, anh vẫn luôn giữ chặt món đồ này như báu vật.
Nhưng Giang Hoán vẫn nhất quyết không lên tiếng. Không phải anh không nói được mà là... không muốn nói.
Chúc Kinh Sơ thấy vậy bèn vỗ ngực mình bảo đảm: “Ông Giang cứ yên tâm! Con sẽ đưa bạn ấy về nhà ạ.”
Cuối cùng ông Giang cũng đành phải gật đầu: “Bé Chúc cũng nhớ về nhà sớm chút nhé.”
Nói xong, ông bèn vội vàng đuổi theo nhà Vương Tiểu Phán.
*
Máy bay bị Vương Tiểu Phán làm rơi nên đã gần như hư hỏng hoàn toàn. Giang Hoán vẫn cứ ngồi đó, nhặt từng mảnh vô cùng cẩn thận, tỉ mỉ.
Chúc Kinh Sơ nhìn anh rồi cũng ngồi xuống, bắt đầu “truy tìm kho báu” cùng anh.
Không biết đã qua bao lâu.
Đến khi Giang Hoán đứng dậy, cô ôm một nắm linh kiện, đưa tới trước mặt anh như dâng món bảo vật nào đó: “Nè, còn mấy cái ở đây này.”
Giang Hoán có hơi sững người.
Rồi anh ngước mắt lên, cánh môi hơi giật giật nhưng tiếng pháo nổ vang trời đã che mất giọng nói của anh.
Nhưng Chúc Kinh Sơ đã đoán được anh muốn nói gì.
Cô cười tươi rói, vui vẻ đến mức đôi má ửng hồng: “Không có gì đâu!”
Pháo hoa nở rộ trên đầu tạo thành từng chùm ánh sáng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt cô... trông cô giống hệt như một cô công chúa nhỏ trong truyện cổ tích vậy.
Giang Hoán cúi đầu ôm đống linh kiện, bước chậm về phía trước.
Chúc Kinh Sơ ngẩn người rồi vội vã đuổi theo: “Chờ tớ với! Tớ đã hứa với ông Giang là sẽ đưa cậu về nhà rồi mà!”
Giang Hoán không đáp lời nhưng bước chân hơi chậm lại một chút.
Chỉ một chút thôi, nếu không để ý thì khó mà nhận ra được lắm.
“Tiểu Giang à.” Chúc Kinh Sơ vui vẻ bám theo sau: “Vậy coi như là cậu đã tha lỗi cho tớ vì tớ từng làm chuyện xấu với cậu rồi hả?”
Giang Hoán vẫn im lặng không nói câu nào. Giống như câu “Cảm ơn” ban nãy chỉ là ảo giác của người ta thôi vậy.
Nhưng Chúc Kinh Sơ không nản lòng thoái chí: “Không tha thứ cũng không sao, để tớ kể cho cậu nghe nhé...”
Pháo hoa vẫn nổ rền, tiếng người vẫn rộn ràng vang vọng khi cô gái ấy cứ ríu rít mãi không ngừng.
Tiếng động trước giờ khiến anh luôn thấy ồn ào, thế mà lần này, bỗng dưng anh lại thấy... vô cùng dễ chịu.