Chương 4: Nụ cười rạng rỡ

Trên đường đi, Chúc Kinh Sơ vẫn còn đang lo nghĩ nếu ông Giang không có ở nhà, mà Giang Hoán lại đóng cửa không cho cô vào thì biết làm sao bây giờ.

Vừa đến nơi, cô mới phát hiện mình đã suy nghĩ hơi nhiều. Cửa nhà họ Giang mở toang, còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng ồn ào vang dội.

Âm thanh đó không phải kiểu náo nhiệt rộn ràng chuẩn bị đón Tết... mà là kiểu giận dữ, gay gắt, như thể bao nhiêu uất ức dồn nén lâu ngày mới được bùng phát vậy.

Theo bản năng Chúc Kinh Sơ bèn đi chậm lại. Lúc vừa đến trước cửa, cô đã thấy trong sân nhà rộng rãi tụ tập một đám người.

Có người cầm gậy gỗ, có người cầm ống tuýp sắt, cũng có người đứng tay không nhưng mặt mày vô cùng dữ tợn. Vừa nhìn đã biết không phải kẻ dễ chọc vào rồi.

Mà tất cả toàn là những gương mặt lạ hoắc, Chúc Kinh Sơ chưa từng thấy ai trong số đó ở đường Thương Bạch này cả.

Vóc dáng cô vốn nhỏ bé, mà những người đó lại đứng thành hàng ngăn chặn khiến cô chẳng thể nhìn rõ bên trong căn nhà đang xảy ra chuyện gì.

Tiếng ồn ào bàn tán cứ vang lên mãi không dứt. Cô nghe một lúc lâu cũng không rõ bọn họ đang nói gì mà chỉ lờ mờ bắt được vài từ khóa rời rạc như: “Kẻ hại người”, “Lấy mạng đền mạng”, “Tai họa”, v.v...

Toàn những lời không dễ nghe chút nào.

Khung cảnh lúc này khiến người ngoài nhìn vào cũng phải khϊếp sợ. Chúc Kinh Sơ suy nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định lấy hết dũng khí, dùng thân hình nhỏ nhắn, linh hoạt của mình luồn lách chui vào bên trong.

Đến khi chen được tới cửa chính, cô trông thấy một người đàn ông lớn tuổi bước ra, trông có vẻ là người cầm đầu đội nhóm này. Ông ta vung tay là đám đông đang ầm ĩ liền lập tức im bặt.

Rồi ông ta xoay người lại, nhìn hai ông cháu nhà họ Giang mà tức giận đến run cả người: “Ông già kia, con trai ông hại chết con trai và con dâu tôi, ngay cả đứa cháu trai vừa tròn một tuổi của tôi cũng chết trên chuyến bay đó. Giờ bọn họ chết hết rồi, ông là bố nó thì lẽ ra ông phải thay nó cho chúng tôi một lời giải thích công bằng chứ!”

Có người cũng phụ hoạt theo: “Bố tôi cũng có mặt trên chuyến bay đó. Đây là lần đầu tiên trong đời ông ấy được đi máy bay, ai ngờ lại bị con trai ông cướp mất mạng sống rồi!”

“Thằng đó hại chết biết bao nhiêu người như thế, vậy mà ông với cháu trai ông vẫn được sống yên ổn ư? Dựa vào cái gì chứ?”

“Đúng rồi đấy! Ông đừng tưởng rằng mình có thể sống yên thân, nằm mơ đi!”

“...”

Những người tìm đến đây đều là thân nhân của người bị nạn trong vụ tai nạn thảm khốc ấy. Ai cũng mang trong lòng nỗi đau đớn và niềm oán hận riêng, chẳng mấy chốc bọn họ lại đồng loạt mắng nhiếc, giận dữ chất vấn.

Ông Giang nắm chặt tay Giang Hoán, liên tục nói: “Xin lỗi các cô, các bác...”

Trước nay sống lưng ông Giang vốn luôn thẳng tắp, thế mà giờ như gù hẳn xuống, dường như chỉ sau một đêm mà ông đã già đi mấy chục tuổi.

Chúc Kinh Sơ lo lắng sốt ruột, không đành lòng nhìn ông Giang và Giang Hoán bị người ta ức hϊếp nhưng lại chẳng biết phải làm sao để giúp đỡ hai người.

Rồi ngay lúc đó, không biết ai là người đầu tiên ném ra một tảng đá khiến cửa sổ kính vỡ toang.

Tiếng vỡ ấy như khơi dậy công tắc “xả giận” trong thâm tâm mỗi người. Rồi chỉ sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, đám đông lập tức rối tung lên, bắt đầu đập phá hết tất cả những gì xuất hiện trước mặt.

Cả đời ông Giang làm điều tốt, đến giờ phút này cũng chỉ có thể khom lưng che chở cho Giang Hoán, nhìn ngôi nhà mình sống nửa đời người bị người ta phá hoại tan tành, để mặc cho hàng lệ cứ thế chảy dài.

Mãi sau này, ông Giang mới nói: Trong lòng những người đó đang mang theo oán giận và đau khổ, sao bọn họ không thấy đau đớn cho được? Thế nên dù bọn họ có làm gì đi nữa cũng đúng cả thôi. Nếu đó thật sự là tội lỗi của con trai mình thì ông sẵn sàng dùng hết mọi khả năng của mình để chuộc tội thay cho con trai.

Lúc ông nói câu ấy, Chúc Kinh Sơ còn liếc sang Giang Hoán đang đứng lặng thinh ở một góc. Trong lòng cô chợt dâng lên một câu hỏi: Vậy còn Giang Hoán thì sao, có ai từng hỏi anh có cam lòng không?

Anh còn nhỏ như vậy, còn vô tội như vậy... sao có thể gánh chịu sự phẫn nộ ngút trời này trong khi chưa một ai hỏi anh có chịu nổi hay không?

Thế nhưng đó là chuyện về sau.

Lúc đó giữa cảnh tượng hỗn loạn, không biết là ai đẩy cô ngã xuống đất. Chúc Kinh Sơ bị người ta giẫm lên ngón tay, đau đến rơi nước mắt. Nhưng chính vào lúc ấy, cô chợt nghĩ ra một cách.

Chúc Kinh Sơ không màng đến cơn đau nhói mà nhanh chóng thoát ra khỏi đám đông như một chú cá nhỏ. Rồi cô chạy thẳng về phía nhà Vương Tiểu Phán cách đó không xa.

Cô vừa chạy vừa gào to: “Tiểu Phán! Tiểu Phán ơi!”

Lúc đó Vương Tiểu Phán đang uống nước cũng phải ho sặc sụa vài tiếng. Rồi cậu ta vội vàng ôm ấm nước chạy ra cửa, hoảng hốt hỏi: “Cậu tìm tớ có chuyện gì?”

Cậu ta cứ tưởng có người từng đánh nhau với mình mấy hôm trước tìm đến trả thù, bởi nếu để mẹ cậu ta biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ tiêu đời.

Thấy rõ người đang gọi mình là Chúc Kinh Sơ, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, trừng mắt nói: “Chúc Kinh Sơ, cậu là con gái mà cứ hét toáng lên như vậy à? Cậu gọi nhỏ lại một chút được không?”

Giống như cô bé Văn Văn xinh đẹp, hiền dịu, nết na đầu đường ấy.

“Xe của cậu đâu? Cho tớ mượn một chút.” húc Kinh Sơ không muốn dài dòng mà muốn đi thẳng vào vấn đề.

Thấy Vương Tiểu Phán ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, cô liền giải thích luôn: “Là cái xe đạp giống xe cảnh sát mà còn có còi hú “hú hú” ấy!”

Học kỳ trước Vương Tiểu Phán vừa thoát khỏi top 10 học sinh đội sổ của lớp. Bố cậu ta vui mừng quá nên liền chi tiền mua luôn cho cậu ta chiếc xe đạp có bánh sau phụ trợ, đã vậy còn gắn thêm còi mô phỏng xe cảnh sát theo yêu cầu.

Vương Tiểu Phán từng lái chiếc xe đó chạy vòng quanh khu xóm, từng có một thời rất oai phong.

“Cậu mượn xe tớ làm gì?” Vương Tiểu Phán vẫn chưa hiểu lắm, thế nhưng cuối cùng cậu ta vẫn xoay người lấy chìa khóa xe từ móc treo sau cửa.

Thấy cậu ta có vẻ còn hơi do dự, Chúc Kinh Sơ bèn bước tới, dứt khoát giật lấy chìa khóa trong tay cậu ta: “Cậu đừng lo! Tớ không mượn tiểu bá vương nữa mà muốn đổi sang dùng xe của cậu!”

Nói xong, cô không đợi Vương Tiểu Phán phản ứng lại đã chạy thẳng ra chỗ để xe.

Vương Tiểu Phán gãi đầu một lúc lâu rồi mới chợt nghĩ ra: “Sáng nay cậu ấy có nghe thấy mình nói gì không ta?”

Tối hôm đó, cậu ta mới biết được hóa ra Chúc Kinh Sơ lấy xe của mình đi để trợ giúp Giang Hoán mà bỏ mặc lời cảnh cáo “không được chơi với cậu ta”. Chuyện này khiến Vương Tiểu Phán tức đến nỗi ăn cơm cũng mất ngon.

*

Tiếng còi cảnh sát lúc xa lúc gần vang lên trong không gian ồn ã tựa như một chậu nước lạnh dội thẳng vào lò lửa đang cháy hừng hực.

Đám người đang kích động, mất hết lý trí ấy đều phải sững người lại trước tiếng còi hú đó. Ai nấy đều đồng loạt ngừng hết mọi hành động trong tay.

Đại khái bọn họ cũng hiểu ra chuyện mình làm cũng chẳng hề có lý.

Người đàn ông dẫn đầu ném cây gậy trong tay xuống đất, hừ lạnh một tiếng: “Hôm nay tạm thời bỏ qua cho ông.”

Rồi đầu ngón tay của ông ta chuyển từ người ông Giang sang người Giang Hoán: “... Cả mày nữa đó, chuyện này chưa xong đâu!”

Những người còn lại thấy thế cũng rối rít làm theo. Dù ngoài miệng có ra vẻ chính nghĩa bao nhiêu thì bước chân vội vã lúc rút lui cũng tự tố cáo sự chột dạ trong lòng bọn họ.

Chúc Kinh Sơ trốn trong một góc, đợi đến khi người cuối cùng đã rời đi thì cô mới tắt còi báo động, chậm rãi đạp xe tiến vào sân nhà họ Giang.

Chúc Kinh Sơ đẩy xe vào sân rồi nhảy xuống, bước nhanh về phía cửa. Nào ngờ lúc vừa mở miệng gọi một tiếng “ông Giang ơi” thì cảnh tượng hỗn loạn trước mắt khiến cô phải nghẹn lời...

Vườn rau mà ông Giang chăm chút tỉ mỉ bị giẫm nát bét, cửa sổ bị tháo rơi xuống, bàn ghế trong nhà nghiêng ngả, ngay cả ruột phích nước nóng cũng vỡ nát thành từng mảnh.

Sự trầm mặc bao trùm cả căn nhà cô quạnh. Ông Giang chậm rãi sắp xếp lại bàn ghế và những đồ đạc còn may mắn nguyên vẹn. Còn Giang Hoán không nói tiếng nào, lặng lẽ quét dọn mảnh vỡ trên mặt đất, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Nếu đổi lại là một đứa trẻ cùng tuổi khác thì chắc chắn đứa trẻ ấy đã khóc thét vì sợ hãi khi gặp phải tình huống này. Nhưng Giang Hoán lại giống như một cái máy không cảm xúc, hoàn toàn mất đi phản ứng cơ bản với thế giới xung quanh. Anh không sợ, cũng không khóc tiếng nào.

Chúc Kinh Sơ đứng lặng một lúc lâu, cho đến khi ông Giang ngẩng đầu hỏi: “Bé Chúc đấy à, sao vậy con?”

Cô chớp mắt, sững người vài giây rồi mới sực nhớ ra lý do ban đầu mình đến đây.

“Ông ơi...” Cô mở miệng, có hơi lúng túng: “Con... con tới để xin lỗi ông ạ.”

Việc phải thú nhận mình làm điều xấu khiến cô thấy cực kỳ ngại ngùng.

Chúc Kinh Sơ cúi thấp đầu, bất an xoắn chặt ngón tay vào với nhau: “Hôm đó con đã nói dối... là do con tự muốn trèo tường...”

Ông Giang có hơi kinh ngạc, theo bản năng nhìn về phía Giang Hoán. Nhưng anh vẫn chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc trong tay, hoàn toàn không để ý đến lời cô nói.

Chuyện xảy ra ngày hôm đó, anh chưa từng mở miệng thanh minh lấy một câu.

Thật ra thì... từ sau vụ tai nạn kia, anh chưa từng nói thêm một chữ nào nữa.

Ông Giang khẽ lắc đầu. Nghĩ lại thì đây là lỗi của ông mới phải, là ông trách nhầm người mất rồi.

Ông sợ Giang Hoán cứ tiếp tục sống trong vỏ ốc của mình nên mới bắt anh đứng ngoài cửa, trừng phạt anh mấy ngày nay. Một là để anh hiểu không thể tái phạm chuyện đó nữa, hai là buộc anh phải tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Nếu không thì anh cứ nhốt mình trong phòng cả đời như vậy, cứ cô độc chơi với mô hình máy bay một mình. Không ai hay biết, cũng không ai hỏi đến.

“Không sao đâu con.” Người đã dạy học cả đời như ông vốn luôn khoan dung với học trò biết sai chịu sửa: “Biết lỗi mà sửa là đứa trẻ ngoan.”

Nói rồi ông bước tới trước mặt Giang Hoán, chậm rãi ngồi xổm xuống. Ông nắm chặt lấy bàn tay đang không ngừng quét dọn ấy, dịu dàng xoa đầu anh: “Xin lỗi con, Tiểu Giang. Là ông nội đã hiểu lầm con rồi.”

Còn Chúc Kinh Sơ lại cảm thấy người nên xin lỗi Giang Hoán nhất phải là cô mới phải.

Cô lặng lẽ tiến lên vài bước, chân thành cúi đầu trước mặt anh: “Xin lỗi bạn Giang Hoán... thật ra tớ chỉ muốn gọi cậu chơi cùng mà thôi.”

“Con có muốn đi chơi với Tiểu Chúc một lát không?” Ông Giang dịu dàng hỏi Giang Hoán.

Lông mi dài như hàng lông vũ của Giang Hoán khẽ run lên một chút.

Anh ngẩng đầu, đôi mắt sáng như ngọc lưu ly liếc nhìn Chúc Kinh Sơ. Thế nhưng ánh mắt ấy lại hoàn toàn vô hồn như thể không trông thấy sự tồn tại của cô.

Cây chổi trong tay anh được ông nội nhận lấy. Còn anh lập tức xoay người trở về phòng, đóng chặt cửa lại.

Chúc Kinh Sơ gãi đầu ngượng ngùng nhưng cũng không trách anh nữa.

Anh không tiếp nhận lời xin lỗi vốn là chuyện rất đỗi bình thường. Nếu cô bị người khác vu oan rồi còn bị phạt nặng như vậy, chắc hẳn cô sẽ rất đối phương! Tính ra cô phải cắn đối phương một cái cho hả dạ rồi mới bỏ chạy ấy.

Cô nói: “Ông ơi, vậy con đi trước nhé?”

“Ai da!” Ông Giang gật đầu. Nhìn cháu trai nhà mình thành ra thế này, ông Giang cũng thật sự bó tay rồi. Cuối cùng ông chỉ biết dịu dàng dặn dò cô một câu: “Lần sau bé Chúc lại đến chơi nhé!”

Sau khi dám đối mặt với chuyện xấu mình đã gây ra, Chúc Kinh Sơ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân, hí hửng quay người rời đi ngay lập tức.

Nhưng khi ngồi lên xe đạp, cô không cẩn thận đυ.ng trúng công tắc báo động. Tiếng còi “hú hú hú” lập tức vang lên vô cùng chói tai.

Ông Giang nghe thấy tiếng động bèn chạy ra ngoài sân. Lúc này ông mới chợt nhớ ra một chuyện: đám người kia đột ngột bỏ đi là do tiếng còi cảnh sát giả này. Thế mà từ nãy đến giờ đã qua lâu như thế mà không thấy vị cảnh sát thật nào đến cả.

Ông Giang lập tức hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, có chút dở khóc dở cười: “Con bé này...”

“Ông đừng khóc mà.” Thấy mắt ông lại hơi đỏ lên, Chúc Kinh Sơ vội vàng lên tiếng an ủi: “Lần sau con sẽ đi tìm cảnh sát thật mà, để cảnh sát dạy cho đám người xấu xa kia một bài học!”

Ông Giang nhẹ nhàng lau khóe mắt, dịu dàng nói: “Ừm, con ngoan lắm, ông cảm ơn con nhiều.”

Còn trong căn phòng bên kia khoảng sân, Giang Hoán ngồi trước chiếc bàn gỗ cỡ lớn, động tác tháo lắp mô hình máy bay bị tiếng còi bất ngờ làm gián đoạn.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng xuyên qua ô cửa sổ đã không còn nguyên vẹn rồi rơi xuống bóng dáng nhỏ bé đang đứng giữa khoảng sân.

Chúc Kinh Sơ nở nụ cười rạng rỡ tựa như ánh nắng.

Anh chớp mắt hồi lâu rồi lại cúi đầu, tiếp tục cặm cụi lắp ráp mô hình máy bay.

Đáng tiếc... có những thứ, dù có chắp vá thế nào thì cũng không thể quay về như cũ được nữa.

*

Sau khi Chúc Kinh Sơ trả xe cho Vương Tiểu Phán xong, cô không về nhà ngay mà đi đến quán ăn sáng của Lục Mạn.

Giờ đã là 11 giờ sáng nên Lục Mạn đang chuẩn bị dọn quán. Thấy trán Chúc Kinh Sơ đổ đầy mồ hôi ngay giữa mùa đông lạnh giá này, Lục Mạn vội vàng vào bên trong, thấm ướt khăn lông cho nóng rồi mới mang ra lau mặt cho cô.

Lục Mạn có chút oán trách: “Bệnh mới khỏi được bao lâu mà lại nô đùa vậy đó hả?”

Chúc Kinh Sơ để mặc Lục Mạn lau mặt cho mình, nghe bà nói vậy lại có chút không vui: “Con có nô đùa gì đâu ạ! Hôm nay con lợi hại lắm đấy nhé...”

Cô đang định kể việc “trượng nghĩa” mình làm hôm nay cho bà nghe. Nhưng khi ánh mắt chợt liếc qua màn hình TV đặt ở góc tường, đột nhiên cô dừng lại.

“Sau cuộc điều tra, vụ tai nạn máy bay đã khiến 8 thành viên phi hành đoàn và 112 hành khách đều thiệt mạng. Cơ trưởng Giang Bình Khiêm có kinh nghiệm hơn 10 năm...”

Người dẫn chương trình đưa tin tức nói rành rọt từng chữ, đưa tin tường tận về vụ tai nạn máy bay thảm khốc này.

Đó là lần đầu tiên Chúc Kinh Sơ nhìn thấy bố của Giang Hoán. Qua màn hình, người đàn ông trong bức ảnh đen trắng có mái tóc đầu đinh khá ngắn, nét mặt cương nghị, sống mũi cao thẳng. Mà trông Giang Hoán lớn lên cũng giống bố mình đến bảy, tám phần ấy chứ.

Trong lúc cô đang chăm chú nhìn thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Tiểu Mạn ơi, hôm nay dì lỡ ngủ quên mất. Cháu còn bánh bao không?”

Là dì Trương ở cùng tòa nhà.

Lục Mạn mở l*иg hấp ra, trả lời: “Vừa đúng còn mấy cái cuối cùng, để cháu gói lại cho dì nhé.”

“À, được rồi.”

Dì Trương móc tiền từ trong túi ra, đôi mắt liếc nhìn TV rồi khẽ lắc đầu, âm thầm cảm thán: “Ông Giang lớn tuổi như thế rồi mà còn gặp chuyện bất hạnh như thế.”

Lục Mạn nghe hàng xóm láng giềng đồn thổi đã quen. Giờ nghe dì Trương nói vậy cũng chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng giải thích: “Chuyện này vẫn chưa có kết luận chính xác mà dì. Nói không chừng chỉ là linh kiện máy bay bị hỏng hóc gì đó thôi. Chứ Giang Bình Khiêm lớn lên cùng bọn cháu từ nhỏ, cậu ấy không phải loại người sẽ làm chuyện trả thù xã hội như vậy đâu.”

“Ơ thế cháu không nghe người ta nói gì à?” Dì Trương nhìn quanh một lượt rồi mới hạ giọng, giả vờ thần bí: “Hôm đó trước khi cất cánh, nghe nói cậu ấy vừa cãi nhau với vợ một trận thì phải. Ôi chao, lấy phải người bị thần kinh như vậy cũng khổ lắm chứ đùa...”

Trong lúc hai người đang trò chuyện, Chúc Kinh Sơ đột nhiên kéo nhẹ tay áo của Lục Mạn.

Cô giơ tay chỉ về phía trước vài bước. Nơi đó có ông Giang đang nắm chặt tay Giang Hoán, cả hai cùng nhìn thẳng vào màn hình TV, dường như thân hình đã bị đóng đinh tại chỗ.