Chương 3.2: Chinh phục Giang Hoán

Lúc ấy, Ninh Thành vẫn chưa nổi danh trên khắp các trang web du lịch, đường Thương Bạch cũng chưa trở thành điểm check-in nổi tiếng.

Phố dài ngõ nhỏ chằng chịt qua lại, những khu tập thể kiểu cũ xen kẽ với mấy căn nhà cấp bốn đơn lập trông giống hệt như những sợi dây điện quấn quanh dưới bầu trời xanh biếc.

Nhà của ông Giang chính là một trong vô số những căn nhà cấp bốn đơn lập ấy.

Không may là lúc đó ông Giang đã đi chợ, trong nhà chỉ còn lại một mình Giang Hoán.

Sau khi biết được mục đích đến đây của Chúc Kinh Sơ, anh không nói lời nào mà xoay người đóng sầm cửa lại luôn.

Chúc Kinh Sơ bị phũ một cú rõ đau. Thế là ý đồ “lôi kéo Giang Hoán nhập bọn” chỉ vì tiểu bá vương đã biến thành một trận chiến thực thụ có liên quan mật thiết đến thể diện và thắng bại luôn rồi!

Vương Tiểu Phán quan sát xung quanh hồi lâu rồi chợt đưa ra một ý tưởng vô cùng ngớ ngẩn: trèo tường.

Trước nhà ông Giang có một khoảng sân nhỏ, tường bao vây quanh để bảo vệ khu vườn cho ông Giang trồng hoa cỏ, rau củ mỗi lúc rảnh rỗi.

Cũng vì thế nên tường bao được xây thấp hơn bình thường.

Chúc Kinh Sơ cứ thế gật đầu như bị ma xui quỷ khiến vậy.

Có đứa nhóc bê được hai cái ghế cao chồng lên nhau, báo hại cô phải mất hơn nửa ngày loay hoay mới bò được lên bờ tường. Nào ngờ vừa quay đầu lại, cô đã lập tức đối diện với một gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.

Không biết Giang Hoán đã phát hiện ra động tĩnh từ lúc nào, tiểu bạch dương* cứ đứng giữa sân, lặng lẽ nhìn cô bò sang bờ tường... như con chó vậy.

Có tật thì giật mình.

Chúc Kinh Sơ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, giơ tay lên định chào anh để che đi sự xấu hổ nhưng lại hoàn toàn quên mất nửa thân mình còn đang vắt vẻo trên bức tường cao.

Vừa giơ tay lên là trọng tâm cô nghiêng hẳn vào trong. Theo bản năng cô muốn duỗi chân ra cố bám víu lấy thứ gì đó... nhưng ngặt nỗi mấy hôm nay trời mưa liên tục khiến mặt tường trơn trượt, cô vừa khẽ động đậy một cái là cơ thể lập tức rơi tự do xuống đất.

“Bịch” một tiếng vô cùng nặng nề, chậm chạp.

Chúc Kinh Sơ sững sờ mất vài giây, đến khi cô cảm giác được cảm giác nóng rát, đau buốt từ lòng bàn tay truyền tới, cô mới “oa” một tiếng bật khóc thật to.

Đúng lúc này ông Giang đã về tới nơi, đám người Vương Tiểu Phán thấy vậy thì sợ bị liên lụy, tan tác như chim vỡ tổ vậy.

“Ôi chao, sao vậy con?” Ông Giang bảo Giang Hoán mở cửa ra rồi bước nhanh vào, bế Chúc Kinh Sơ lên.

Từ đầu đến cuối, Giang Hoán chỉ thờ ơ đứng nhìn, không hề có ý định tiến lên giúp đỡ.

Thấy vậy, Chúc Kinh Sơ càng khóc to hơn.

May mà vườn rau của ông Giang được chăm sóc rất kỹ, hai hôm trước vừa được xới đất xong nên lớp bùn mềm mới không làm cô bị thương tổn đến tận xương cốt. Tính ra cô chỉ bị trầy đầu gối và bàn tay có vài vết bầm tím mà thôi.

So với cô thì luống rau bị cô đè bẹp kia còn có số phận thảm hại hơn nhiều.

Ông Giang dỗ dành cô một hồi lâu rồi mới hỏi chuyện: “Tiểu Chúc, sao con lại ngã từ đây thế? Con biết là nguy hiểm lắm không.”

Chúc Kinh Sơ khóc lóc đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem hết cả. Cô nức nở định trả lời ông Giang thì trước tầm mắt bỗng xuất hiện bóng lưng lạnh lùng của Giang Hoán đang quay đi.

Cô run rẩy giơ tay lên chỉ theo hướng đó: “Bạn ấy... là bạn ấy không chịu mở cửa cho con, còn nói... hức... nói con...”

Cô khẽ nấc lên một cái, trong lòng chỉ có ý niệm Giang Hoán cũng có phần sai vì để cô mất hết thể diện trước mặt người khác, tức thì lại càng cảm thấy tủi thân hơn.

Thế là cô bắt đầu bịa chuyện, nói dối chẳng thèm chớp mắt: “Nói con có bản lĩnh thì tự trèo tường đi!”

Nghe xong, ông Giang nghiêm mặt quát lớn: “Tiểu Giang!”

Giang Hoán lập tức dừng bước.

Thực ra, ngay từ lúc Chúc Kinh Sơ mở miệng nói dối, anh đã đi chậm lại rồi.

“Sao con có thể đối xử với bạn bè như vậy hả?” Hiếm khi nào giọng điệu ông Giang lại nghiêm khắc đến vậy, ông chỉ vào thân cây hoàng lan trụi lá bên cạnh: “Úp mặt vào gốc cây tự kiểm điểm bản thân con đi.”

Sau đó, ông Giang dắt Chúc Kinh Sơ vào nhà, lấy khăn mặt lau sạch bùn đất trên quần áo cho cô.

Chúc Kinh Sơ được dịp nở mày nở mặt, khoảnh khắc đi ngang qua người Giang Hoán, cô còn định lè lưỡi chọc tức anh lần cuối.

Nhưng gương mặt đẹp trai của cậu thiếu niên kia lại chẳng có cảm xúc nào khác thường, không có ấm ức, cũng chẳng giận dữ.

Thậm chí anh còn không nói lời nào để thanh minh cho bản thân, chỉ lặng lẽ đi đứng bên gốc cây hoàng lan.

Không biết là vì áy náy hay vì lý do gì khác, vẻ mặt khıêυ khí©h của Chúc Kinh Sơ lập tức cứng đờ lại, thoạt nhìn có chút buồn cười.

*

Tuy chưa đến mức trật khớp gãy xương nhưng cú ngã hôm đó khiến Chúc Kinh Sơ bị nước bùn làm ướt hết quần áo, trở về không bao lâu thì bị cảm lạnh rồi sốt cao 38,6 độ C.

Hai ngày cô sốt, Lục Mạn lo lắng đến nỗi đứng ngồi không yên, gần như không lúc nào rời khỏi cô, ngay cả hàng quán cũng phải tạm thời đóng cửa.

Cũng may thể trạng Chúc Kinh Sơ khá tốt, tiêm xong hai mũi là bắt đầu hạ sốt. Chỉ là cô vẫn không thèm ăn thứ gì cả, thân thể cứ uể oải, mệt mỏi suốt như vậy.

Thế là Lục Mạn nghĩ ra biện pháp đổi món liên tục, hôm nay mẹ nấu cho cô cháo thịt bò với rau xanh.

Chúc Kinh Sơ nhìn bát rau xanh, bỗng nhớ tới vườn rau nhà ông Giang bị cô đè bẹp, rồi lại tự nhiên nghĩ đến Giang Hoán.

Nghĩ đến Giang Hoán là liền nhớ đến gương mặt lúc nào cũng lạnh tanh của anh, cứ như thể sinh ra đã không biết cười là gì rồi ấy.

Bỗng nhiên Chúc Kinh Sơ hỏi một câu không đầu không đuôi: “Mẹ ơi, có phải Giang Hoán gặp chuyện gì khổ sở lắm đúng không ạ?”

Lục Mạn hơi sững người, tiện tay kéo chăn đắp lại cho cô, trách yêu con gái: “Con bé này nữa, sao con cứ làm khó Tiểu Giang hoài vậy?”

Đương nhiên Lục Mạn đã biết chuyện Chúc Kinh Sơ tự trèo tường rồi té xuống sân nhà người ta. Thế nhưng Lục Mạn không phải kiểu người không biết lý lẽ, cũng hiểu rõ tính tình bướng bỉnh của con gái nhà mình. Vậy nên khi ông Giang đến xin lỗi, bà còn cảm thấy có chút ngượng ngùng, áy náy.

Giờ lại thấy Chúc Kinh Sơ chủ động nhắc đến, Lục Mạn cũng không có ý định che giấu nữa. Bà khẽ thở dài một tiếng, cố chọn cách nói tối giản nhất để con gái dễ hình dung ra vấn đề.

Bà hỏi ngược lại: “Con còn nhớ con trai ông Giang không?”

Chúc Kinh Sơ gật đầu.

Đã là hàng xóm ở đường Thương Bạch thì ai cũng biết nhà họ Giang có một cậu con trai làm phi công, đương nhiên đó là niềm tự hào lớn nhất của ông Giang.

Lúc còn nhỏ khi cùng xem lễ duyệt binh với người lớn, Chúc Kinh Sơ từng chỉ vào một người mặc quân phục trắng trên TV, ngây ngô hỏi rằng trong đó có con trai của ông Giang hay không.

Lục Mạn mỉm cười, giảng giải cho cô biết rằng con trai ông Giang lái máy bay chở rất nhiều người. Thế nên những dịp lễ Tết đông đúc đều vô cùng bận rộn, chỉ có thể tranh thủ về nhà vào mùa vắng khách mà thôi.

Còn mùa vắng khách thì lại trùng vào lúc Chúc Kinh Sơ đi học, tuy cô đã từng nghe mẹ kể chuyện nhưng cũng chẳng có ấn tượng gì nhiều, chứ đừng nói là biết đến Giang Hoán.

Lục Mạn lại khẽ thở dài một hơi: “Trước đó không lâu, máy bay của bác ấy đã gặp tai nạn.”

“Tai nạn là gì hả mẹ?”

“Là... giống như xe đâm sầm vào nhau đó con. Máy bay của bác ấy đâm vào sườn núi, đã bị phá hỏng rồi.”

“Thế bác phi công đó đâu rồi ạ, đã chết rồi sao?”

Lục Mạn khẽ “ừm” một tiếng: “Không chỉ có một mình bác ấy mà tất cả những người cùng đi chuyến bay đó đã không còn nữa.”

Chúc Kinh Sơ chớp mắt: “Vậy... mẹ của anh ấy đâu hả mẹ?”

Đến đây thì Lục Mạn lắc đầu, không biết là bà thật sự không biết hay là không muốn nói gì thêm.

Chúc Kinh Sơ cũng không hỏi nữa, chỉ bấy nhiêu tin tức thôi cũng đủ để cô suy nghĩ rất lâu.

Mãi một lúc lâu sau, cô vẫn không nói ra được lời nào.

Hóa ra ông Giang không hề lừa gạt cô, quả thật đây là chuyện rất buồn.

Thế nên Giang Hoán có thái độ như vậy cũng là điều dễ hiểu thôi.

Chúc Kinh Sơ nhớ lại khung cảnh Giang Hoán bị ông Giang trách phạt, nhớ lại vẻ mặt không chút biểu cảm của anh, bỗng thấy trong lòng hơi áy náy.

Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới đưa ra quyết định: chờ sau khi mình khỏi bệnh sẽ đến tìm ông Giang, thẳng thắn thừa nhận chuyện mình đã nói dối.

Nào ngờ lúc vừa đặt chân ra khỏi cửa, cô lại nhận được tin Giang Hoán vẫn đang bị phạt.

Lương tâm Chúc Kinh Sơ như bị cơn gió thổi bay đi, chưa đợi Vương Tiểu Phán nói hết câu là cô đã vội vàng chạy thẳng về phía nhà họ Giang.

“Ê, đừng đi mà, tớ còn chưa nói xong đâu!” Vương Tiểu Phán gọi với theo: “Cậu vẫn còn mượn tiểu bá vương của tớ đấy! Nhưng thôi, chúng ta không cần lôi kéo Giang Hoán nhập bọn nữa đâu, mẹ cậu ta là kẻ tâm thần đấy...”

Tiếc là Chúc Kinh Sơ đã chạy xa tám trăm mét, không biết có nghe thấy lời nhắc nhở thiện chí của cậu bạn kia hay không.

(*) Tiểu bạch dương: là từ thường được dùng để ví von người có tính cách ngây thơ, hiền lành, ngoan ngoãn giống như con cừu non vậy.