Năm 2000, sau một khoảng thời gian mưa tuyết kéo dài, rốt cuộc Ninh Thành cũng được đón một trận bão tuyết cực kỳ lớn trong vòng mười năm đổ lại đây.
Khi đó Chúc Kinh Sơ mới chỉ là một cô nhóc bảy tuổi. Cô ngồi ghé sát vào bệ cửa sổ, nhìn thế giới trắng xóa bên ngoài mà cứ luôn miệng ầm ĩ đòi ra ngoài chơi bằng được.
Sau cùng mẹ cô - Lục Mạn phải gạt phắt đi: “Không được.”
Lý do là bởi vì trước đó, cô ham chơi ngoài trời quá đà nên không may bị cảm nặng.
Từ ngày Chúc Kinh Sơ ngã bệnh, Lục Mạn đã ra lệnh cấm tiệt không cho cô bước ra khỏi cửa nửa bước. Giờ bệnh mới đỡ hơn một chút, đương nhiên mẹ cô sẽ không để cô ra ngoài rồi.
Thế nhưng tuyết đã đọng lại thành một đống, lũ trẻ trong khu đều đã ùa xuống sân vui chơi. Tiếng cười rộn ràng vang vọng vào tai Chúc Kinh Sơ, làm sao cô có thể ngồi yên được?
Cô bắt đầu la lối ầm ĩ, gào khóc đến khàn cả giọng, đến nỗi cả khu nhà này đều nghe thấy.
Lục Mạn mở một cửa hàng bán đồ ăn sáng, hầu như ngày nào cũng phải dậy rất sớm. Giờ thấy cô làm mình làm mẩy, sợ làm phiền đến hàng xóm nên cuối cùng đành phải nhượng bộ.
Đó là ngày tuyết đã ngừng rơi.
Lục Mạn bọc cô kín mít từ đầu đến chân, chỉ chừa lại mỗi đôi mắt tròn xoe lộ ra thì mới miễn cưỡng cho cô ra ngoài.
Vừa mở cửa ra một cái, Chúc Kinh Sơ đã giống như chim sổ l*иg, lập tức lao tới bên lũ trẻ con trong xóm.
Vương Tiểu Phán là người đầu tiên trông thấy cô, từ xa đã hét lên: “Chúc Kinh Sơ, mau lại đây!”
Cậu ta la lớn khiến đám trẻ khác cũng phải quay đầu nhìn theo.
Không biết có phải là ảo giác hay không nhưng Chúc Kinh Sơ luôn cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn cô... nhiệt tình đến lạ.
“Cậu biết không.” Vương Tiểu Phán vừa dùng cục đá làm mắt cho người tuyết, vừa giả giọng già dặn như diễn viên mấy bộ phim truyền hình, nói: “Cậu đã làm một chuyện cực kỳ không đứng đắn đấy!”
Chúc Kinh Sơ không hiểu mô tê gì còn phải “Hả?” một tiếng, thể hiện rõ sự hoang mang của bản thân.
Cậu nhóc đi theo Vương Tiểu Phán lập tức nói tiếp: “Chính là cái tên Giang Hoán đó ấy. Sau khi cậu mách người lớn xong, tên đó bị ông Giang mắng cho một trận te tua luôn.”
Vương Tiểu Phán vui sướиɠ ra mặt, cười toe toét: “Đáng đời! Ai bảo lúc nào cậu ta cũng lạnh lùng, chẳng thèm chơi với bọn mình cơ!”
“Vậy sao?” Chúc Kinh Sơ há hốc miệng. Lần này, cô không chỉ ngạc nhiên mà còn có chút áy náy bất an.
Đúng là cô đã mách người lớn thật.
Thế nhưng phần lớn toàn là lời nói dối thôi.
*
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày Giang Hoán xuất hiện ở đường Thương Bạch này.
Ông Giang là giáo viên về hưu sinh sống trong khu xóm, sau khi vợ mất, chỉ còn một mình ông sống trong căn nhà cũ. Rồi đến một ngày nọ, bỗng nhiên ông Giang dắt về nhà một cậu bé.
Thoạt nhìn cậu nhóc cũng trạc tuổi lũ trẻ trong khu phố, thế nhưng rõ ràng có gì đó rất khác biệt ở anh.
Anh có đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm như viên đá obsidian, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng như sứ. Mỗi khi anh mím chặt môi, trông anh giống như một búp bê sứ dễ vỡ vậy.
Anh mặc áo len xám, bên trong là sơ mi trắng, cổ áo phẳng phiu, sạch sẽ đến mức không nhiễm một hạt bụi, phảng phất còn ngửi được mùi xà phòng thơm dịu.
Mãi về sau, Chúc Kinh Sơ mới biết đến cụm từ “hạc giữa bầy gà” là như thế nào.
Hóa ra khi so sánh Giang Hoán với lũ trẻ con nghịch ngợm trong xóm chính là hình mẫu tiêu chuẩn cho câu nói “hạc giữa bầy gà”.
Nhưng chủ yếu là do anh im lặng đến nỗi kỳ quặc, trông anh chẳng giống đám nhóc cùng tuổi tí nào.
Nhìn thoáng qua có vẻ không hợp đàn cho lắm.
Khi anh lặng lẽ bước ngang qua bọn họ, ai cũng cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng ấy.
Hiếm lắm mới có gương mặt mới xuất hiện, mà người ta còn có phong cách trông Tây đến thế, nếu lôi kéo đối phương cùng nhập hội thì đúng là nở mày nở mặt mà!
Vậy là Vương Tiểu Phán lập tức vung tay, dõng dạc tuyên bố: “Ai lôi kéo được cậu ấy chơi cùng thì người đó sẽ được phép mượn tiểu bá vương* của tớ ba ngày!”
Ban đầu Chúc Kinh Sơ không định tham gia nhưng nghe đến đây, hai mắt cô đột nhiên sáng rực lên.
Tiểu bá vương chính là chiếc máy chơi game đời mới nhất hiện nay! Lục Mạn sợ cô nghiện game nên mặc cho cô có năn nỉ ỉ ôi kiểu gì cũng nhất quyết không chịu mua.
Chưa dứt câu, cô đã giơ tay hét lớn: “Tớ, tớ, tớ! Để tớ làm cho!”
Sợ Vương Tiểu Phán không nhìn thấy mình, Chúc Kinh Sơ còn cố tình kiễng chân lên cho rõ.
Vương Tiểu Phán gật đầu: “Được, vậy cậu làm đi.”
Thật ra Chúc Kinh Sơ thấy việc tiếp cận Giang Hoán vốn chẳng phải công việc khó khăn gì.
Cô từng gặp mấy cậu nhóc con thích ra vẻ lạnh lùng nhiều lắm rồi. Ngoài mặt thì ngầu lòi vậy thôi chứ cứ dí côn trùng tới trước mặt là y như rằng sẽ sợ đến phát khóc.
Nhưng Giang Hoán thì khác. Vì anh quá đẹp trai nên cô quyết định ưu ái anh hơn một chút, đổi con côn trùng thành thanh socola.
Thanh socola ấy là phần thưởng Lục Mạn cho cô vì đã ngoan ngoãn dậy sớm. Ngày thường Chúc Kinh Sơ coi nó như báu vật vậy, thế mà lần này lại dám mang ra đầu tư.
Thế nhưng chẳng ai ngờ rằng khi cô chìa món “báu vật” ra trước mặt đối phương, Giang Hoán còn chẳng thèm nhìn lấy một lần.
“Tiểu Giang, đây là con gái dì Lục mở quán bán đồ ăn sáng ở đầu phố đó con, bạn ấy tên là Chúc Kinh Sơ.” Ông Giang thấy Giang Hoán cứ đứng im bất động bèn nhẹ nhàng đẩy anh về phía trước: “Con mau nói cảm ơn bạn đi, làm quen với bạn một chút.”
Ai ngờ Giang Hoán vẫn mím chặt môi, chẳng thèm nể mặt ai cả.
Thậm chí Giang Hoán còn tỏ ra vô cùng khó chịu vì bị Chúc Kinh Sơ chắn đường. Sau một lúc giằng co, anh buông tay ông Giang ra, vòng qua Chúc Kinh Sơ rồi đi thẳng.
“...”
Chúc Kinh Sơ không cần quay đầu lại cũng có thể cảm nhận được ánh mắt chế ngạo của đám Vương Tiểu Phán phía sau mình.
Nhục nhã quá đi mất! Đáng ra cô không nên mềm lòng với thằng nhóc chết tiệt đó mới phải!
“Tiểu Chúc à.” Ông Giang ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Giọng nói của ông vừa trầm thấp vừa dịu dàng: “Bạn ấy tên là Giang Hoán. Lúc nãy bạn ấy hành xử như vậy là vì gần đây bạn ấy gặp chuyện rất buồn chứ không phải vì ghét con đâu. Thỉnh thoảng con và các bạn qua nhà chơi với bạn ấy nhé, ông sẽ rất hoan nghênh mấy đứa đến chơi.”
Bình thường ông Giang nổi tiếng là người hiền lành trong khu phố, Chúc Kinh Sơ quyết định sẽ nể mặt ông, tạm tha cho Giang Hoán lần này.
Hơn nữa, bản tính cô có chút bướng bỉnh, càng bị chèn ép thì lại càng hăng máu muốn làm đến cùng. Mà cũng từ khoảnh khắc đó, “chinh phục Giang Hoán” đã chính thức trở thành mục tiêu ngắn hạn của cô.
Thế nên sau ngày bị anh “bơ đẹp”, hôm sau cô lập tức triệu tập đội ngũ, dẫn theo đám người Vương Tiểu Phán đến trước cửa nhà Giang Hoán.
(*) Tiểu bá vương: là một loại máy chơi game điện tử 4 nút rất phổ biến ở Trung Quốc vào thập niên 1990-2000, rất nhiều người thường dùng máy để chơi các trò như Mario, Contra, Tank...