Chương 2.2: Mau nói em hối hận vì đã rời xa anh

Tiểu Thiến nhận cuộc gọi, áp điện thoại vào tai. Chỉ một lúc sau, cô ấy vui mừng ngạc nhiên hỏi lại: “Thật sao?”

“Được, được, được! Cảm ơn các anh, thật sự cảm ơn các anh!” Sau ngàn lời cảm tạ, Tiểu Thiến mới cúp máy. Gương mặt vốn đang u sầu, ủ rũ, giờ đã được thay thế bởi niềm hân hoan rạng rỡ.

Cô ấy vui vẻ nói: “Chị Kinh Sơ ơi, bọn họ nói không cần em bồi thường nữa!”

Đột ngột vậy ư?

Chúc Kinh Sơ kinh ngạc nhíu mày. “... Bọn họ không nói gì khác sao?”

Tiểu Thiến lắc đầu, có chút mờ mịt đáp lại: “Không có ạ.”

Nói rồi, Tiểu Thiến mới sực nhớ ra điều gì, to gan lớn mật đưa ra suy đoán: “Chắc là chị Kinh Sơ quen biết cái anh đẹp trai lúc nãy đúng không?”

Trông ai cũng phải nhìn sắc mặt anh mà hành động là đã đủ biết đó là người không dễ đυ.ng vào rồi.

Mà rõ ràng giữa anh và Chúc Kinh Sơ có gì đó rất kỳ lạ, nếu nhất định phải nói... thì đó là cảm giác “giấu đầu hở đuôi” vậy.

Chúc Kinh Sơ không muốn tự mình đa tình nhưng nếu nói kết quả này không liên quan gì đến Giang Hoán thì chắc chắn cô sẽ không tin.

Dù sao khách sạn có phải tổ chức từ thiện đâu, sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy được chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, cô bèn nói: “Đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều quá rồi hả? Chi bằng em mau cảm ơn chị Tiểu Hàm vừa xin bùa giải hạn giúp em đi.”

“Em mặc kệ! Dù sao thì hôm nay cũng nhờ có chị và cả người đó nữa...” Tiểu Thiến lè lưỡi, lùi lại vài bước kéo giãn khoảng cách với Chúc Kinh Sơ rồi mới cố tình nâng cao âm lượng: “Người có dáng vẻ rất giống anh rể tương lai của ai đó ấy!”

Nói xong, Tiểu Thiến vội vàng chuồn lẹ trước khi Chúc Kinh Sơ nổi cơn thịnh nộ.

Mà không có ai để ý thấy người đàn ông vừa mới ở trong văn phòng giám đốc lúc nãy đang đứng ở cửa thang máy cách đó không xa.

Anh nheo mắt lại, chỉ thấy Chúc Kinh Sơ bị mấy sợi tóc rơi lòa xòa che mất nửa khuôn mặt.

Giang Hoán đứng dưới ánh đèn tỏa sáng rực rỡ trong sảnh lớn, còn Chúc Kinh Sơ đứng dưới ánh sáng nhàn nhạt nên anh mới không nhìn thấy rõ vẻ mặt của cô.

Anh rể ư?

Khóe môi Giang Hoán khẽ cong lên, lộ ra nụ cười trào phúng.

Anh không tài nào hiểu nổi... dựa vào đâu mà một người phụ nữ từng ruồng bỏ anh lại có thể tùy tiện nói ra mấy lời như vậy.

*

Chúc Kinh Sơ không thể chịu được cồn, bình thường chỉ cần uống một chút là cô đã đỏ mặt rồi. Nhưng đêm nay vì tâm trạng rối loạn nên cô mới buông thả bản thân, uống nhiều đến nỗi có chút ngà ngà say luôn rồi.

Tan tiệc, cô định về nhà một mình nhưng Thư Hàm lại không yên tâm, cứ nhất quyết phải nhét cô lên xe của đồng nghiệp.

Kháng nghị bất thành nên Chúc Kinh Sơ đành phải ngồi vào ghế cạnh cửa, ngoan ngoãn dựa đầu vào cửa sổ. Cô im lặng nhìn ra bên ngoài, cố gắng thu mình lại vào một gốc.

Giống như một đứa trẻ chịu nhiều oan ức chỉ biết tự ôm lấy mình để an ủi bản thân.

Thư Hàm nghe Tiểu Thiến kể lại chuyện xảy ra trong phòng làm việc, chỉ thấy khó hiểu vô cùng: “Lạ thật, cho dù đó có là bạn trai cũ thì cũng không đến mức như vậy chứ?”

Đây là Chúc Kinh Sơ kia mà.

Một năm trời làm việc chăm chỉ không nghỉ ngơi ngày nào, ngay cả lúc truyền nước biển ở bệnh viện mà cô vẫn chỉ đạo từ xa, khách hàng khó tính đến đâu cũng bị cô trị cho phục sát đất.

Bạn trai cũ thì sao chứ? Không phải chia tay xong người ta đều ngầm mặc định đó là kẻ đã chết rồi à? Có đáng để cô phải suy nghĩ nhiều như vậy không?

Thư Hàm lẩm bẩm lắc đầu, hoàn toàn không hề để ý tới một chiếc Bentley màu đen đang giữ khoảng cách vừa phải, vẫn luôn bám theo phía sau.

Mà người ngồi trong xe chính là người đàn ông vừa bị Thư Hàm thầm rủa là “đã chết” rồi ấy.

*

Chúc Kinh Sơ thuê nhà ở một khu tập thể kiểu cũ.

Thoạt nhìn tiểu khu trông có vẻ khá cũ nhưng vì nơi này nằm ngay cạnh trụ sở công an thành phố nên có độ an toàn tương đối cao.

Sau khi xuống xe, Chúc Kinh Sơ đứng trước cổng tiểu khu, kiên quyết từ chối để bọn họ đưa mình lên tầng.

Vì tạm thời cô chưa muốn về nhà vội. Nếu để bà Lục ngửi thấy mùi rượu trên người thì thể nào mẹ cô cũng sẽ lải nhải đến tận khi cô tỉnh hẳn mới thôi.

Thư Hàm biết cô đang phiền lòng nên cũng không ép buộc nữa: “Được, vậy cậu nhớ về sớm một chút. Khi nào về phòng rồi thì phải nhắn tin cho tớ ngay đấy.”

Chúc Kinh Sơ gật đầu, vẫy tay tạm biệt chiếc xe đã chạy khuất xa.

Khoảnh khắc bóng dáng chiếc xe khuất hẳn cuối góc đường, nước mắt mà cô đã cố gắng nhẫn nhịn suốt cả đêm bất ngờ tuôn rơi không một lời báo trước... từng hàng, từng hàng cứ nối đuôi nhau tràn ra ngoài.

Chúc Kinh Sơ khẽ thút thít ngồi thụp xuống lề đường, hai tay ôm chặt đầu gối, vùi mặt vào trong cánh tay. Tiếng khóc nghẹn ngào dần dần vang lên nhưng lại bị cô cắn môi cố nuốt ngược trở lại.

“Khóc cái gì?” Không biết đã bao lâu trôi qua, bên tai chợt vang lên một giọng nam khàn khàn.

Chúc Kinh Sơ chợt khựng lại, ban đầu cô còn tưởng mình nghe nhầm, sau cùng cô mới chần chừ ngẩng đầu lên.

Trước mắt cô là một đôi giày da nam bóng loáng rồi đến quần âu đen, áo khoác đen, cuối cùng là... khuôn mặt hoàn toàn không có biểu cảm gì đang nhìn thẳng vào cô.

Chúc Kinh Sơ không phân rõ đâu là thực tại, đâu là ảo giác, theo bản năng bèn lấy tay lau mặt đi. Nhưng vừa lau sạch hàng nước mắt, một tầng sương mù khác đã làm mờ tầm mắt cô rồi.

Giang Hoán nhíu mày, giọng nói càng thêm khàn đặc: “Đừng khóc nữa.”

Vừa trông thấy cô khóc, trong tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh Chúc Kinh Sơ hồi mười mấy tuổi.

Cứ lần nào phạm lỗi là hai mắt cô lại đỏ hoe, là cô lại kéo tay áo anh tỏ vẻ đáng thương bởi cô biết chắc anh sẽ mềm lòng khi thấy dáng vẻ này của cô.

Hầu kết Giang Hoán khẽ chuyển động, cố gắng đè nén những rung động trong lòng.

Nghe vậy, Chúc Kinh Sơ khẽ khịt mũi, cô không muốn khóc nhưng nước mắt càng tuôn ra nhiều hơn, có lau thế nào cũng không lau hết được.

Giây tiếp theo, một chiếc khăn tay sạch sẽ, chỉnh tề được đưa tới trước mặt cô, mang theo mùi tuyết tùng lạnh lẽo quen thuộc trên người đàn ông ấy.

Cô không đưa tay ra nhận mà vẫn cố chấp dùng tay lau mặt mình thật sạch, không rõ là đang giở trò bướng bỉnh với ai nữa.

Sự kiên nhẫn của Giang Hoán đã cạn sạch, anh vươn tay ra nắm chặt cánh tay cô, mạnh mẽ kéo cô đứng dậy.

Đã rất nhiều năm rồi anh không dỗ dành ai như vậy. Anh cầm khăn tay, có phần vụng về lau mặt cho cô.

Khăn tay lụa mềm mại mà lạnh buốt chạm vào khiến Chúc Kinh Sơ khẽ nhíu mày, cố gắng giãy giụa thoát ra: “Đã không quen biết thì mong anh tự trọng cho...”

Không thoát khỏi cánh tay rắn chắc đang giam giữ lấy mình, cô giơ tay lên, đánh mạnh vào mu bàn tay đang đặt trên má mình.

“Bốp” một tiếng. Trong màn đêm yên tĩnh, âm thanh vang lên rõ mồn một.

Giang Hoán ngẩn người một thoáng.

Rồi đột nhiên anh ném chiếc khăn tay đi, dùng sức kéo cô sát lại gần. Giữa hai người chỉ còn cách nhau mấy lớp quần áo chứ dường như không còn khoảng trống nào nữa.

Anh im lặng nhìn cô, vài giây sau, anh đột ngột nắm chặt cằm cô, đặt xuống một nụ hôn.

Gọi là hôn cũng chẳng đúng, chi bằng cứ nói là cưỡng ép thì đúng hơn. Mùi máu tươi nhàn nhạt nhanh chóng lan ra giữa cánh môi hai người.

Anh cướp đi toàn bộ không khí trong miệng cô, sống mũi hai người chạm sát như chuồn chuồn lướt nước, rồi anh nhẹ nhàng hôn lên từng giọt nước mắt trên gương mặt đó.

Giang Hoán nhắm mắt lại, giọng điệu vừa như ra lệnh, vừa như cầu xin: “Chúc Kinh Sơ, mau nói em hối hận vì đã rời xa anh đi.”

Câu nói này đã khiến Chúc Kinh Sơ lập tức bừng tỉnh.

Không biết cô lấy đâu ra sức lực mà đẩy anh một cái thật mạnh khiến anh phải lùi về sau hai bước.

Sau đó cô ngơ ngẩn lắc đầu: “Không có... tôi không hề hối hận.”

Giang Hoán không đề phòng nên bị cô đẩy ra xa, thân hình cao lớn khẽ chao đảo.

Giờ phút này, đôi môi mỏng ánh lên sắc đỏ kỳ dị, chỗ bị cắn còn rỉ máu li ti.

Anh cứ đứng im như thế, rất lâu sau mới đưa tay lau đi vết máu nơi khóe môi, nở nụ cười tự giễu: “Lúc nào em cũng khiến anh phải nổi điên lên mới chịu được sao!”

Nói xong anh liền quay người, không quay đầu lại mà đi thẳng về phía ngược chiều với cô.

Không biết từ lúc nào tuyết lại bắt đầu rơi. Chúc Kinh Sơ đứng giữa trời tuyết, lặng lẽ nhìn bóng lưng Giang Hoán dần khuất xa.

Tuyết trên trục đường chính đã có người dọn dẹp sạch sẽ, còn tuyết trong khu tập thể vẫn còn y nguyên. Theo bản năng cô rất muốn bước tới nhưng cảm giác hai chân như bị tuyết đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Rồi Chúc Kinh Sơ chợt nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy tuyết đọng nhiều như thế này là năm 2000, khi Giang Hoán vừa đến Ninh Thành.