Ba chữ đơn giản đã lập tức xóa sạch mối quan hệ giữa hai người.
Cũng khiến Chúc Kinh Sơ như rơi vào hầm băng.
Ban ngày quay phim ngoài trời cũng không thấy lạnh, vậy mà giờ phút này lại như gió rét thấu xương, lạnh đến mức gần như cô đã mất hết cảm giác.
Bàn tay buông thõng bên người âm thầm siết chặt lại, móng tay bấu vào lớp thịt non mềm trong lòng bàn tay, rốt cuộc cô phải dựa vào cảm giác đau đớn để phân biệt rõ đây là giấc mộng hay là hiện thực.
Biết bao nhiêu chuyện đã trôi qua, bỗng dưng cô chợt nhớ đến ngày chia tay hôm đó... khi cậu thiếu niên cúi đầu, dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo nhưng vẫn thấp giọng cầu xin cô đừng rời đi.
Mà cô cũng giống hệt như bây giờ, cứ gắt gao nắm chặt lòng bàn tay mình, không cho phép bản thân dao động hay mềm lòng thêm nữa.
Không biết đã qua bao lâu, tinh thần cậu thiếu niên đã hoàn toàn sụp đổ. Anh rũ mắt, thả lỏng bàn tay đang siết chặt lấy cánh tay cô như thể đang buông bỏ một nắm cát không thể nào níu giữ.
Sau cùng, anh còn nói một câu: “Chúc Kinh Sơ, cả đời này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Ngữ điệu trống rỗng, hoàn toàn không có chút gợn sóng nào.
Anh không muốn gặp lại cô nên mới bảo cô đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.
Mà suốt những năm qua, Chúc Kinh Sơ tự thấy mình đã làm điều đó rất tốt.
Dù có tiếc nuối đến mấy, cô vẫn dứt khoát xóa bỏ từng kỷ niệm đẹp, niêm phong chúng trong một chiếc điện thoại cũ. Sau đó cô đổi số điện thoại mới, lập tài khoản mạng xã hội mới rồi chuyển đến một thành phố xa lạ để làm việc và sinh sống.
Những người biết được tình hình dạo gần đây của cô chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cô tự tay cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ, sống một cuộc đời như người chưa từng có quá khứ. Vậy mà hôm nay, cô lại vô tình chạm mặt người mà cô từng cố gắng trốn tránh nhất, sự cố bất ngờ xảy ra khiến cô không kịp phản ứng lại.
Thế nhưng cô không thể không thừa nhận: khoảnh khắc khi nhìn thấy anh, ngoài sự kinh ngạc ra thì trong lòng cô còn có niềm vui mừng khó có thể kìm nén.
Bởi suốt bao nhiêu đêm thao thức, cô đã từng tưởng tượng khung cảnh hai người gặp mặt nhau vào một ngày nào đó không xa.
Trong khi suy nghĩ dần trôi theo dòng ký ức, tiếng nức nở của Tiểu Thiến đã kéo cô trở lại thực tại.
Lúc này Chúc Kinh Sơ mới sực nhớ ra mục đích ban đầu khi mình đến đây.
Cô cố gắng ngó lơ thân ảnh có cảm giác tồn tại mãnh liệt kia, quay sang mỉm cười với quản lý Chu: “Xin lỗi, chắc là tôi nhận nhầm người rồi.”
Thế nhưng quản lý Chu đâu phải kẻ ngốc, nhận nhầm người thì sao lại chuẩn xác cả họ lẫn tên được?
Nhưng nếu đương sự đã không muốn nhắc đến chuyện cũ thì anh ta cũng chẳng cần ra vẻ mình là người thông minh.
So với thái độ hiện tại của Giang Hoán, có lẽ cứ giải quyết việc thường theo lẽ công mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Vì thế, khi Chúc Kinh Sơ hỏi giá của pho tượng kia, anh ta liền ung dung đáp lại: “Một khi đã phát sinh sự cố thì bên khách sạn chúng tôi cũng có một phần trách nhiệm. Thôi thì chúng tôi sẽ giảm 15% giá trị mua vào, coi như đây là lời xin lỗi của khách sạn chúng tôi, hai vị xem có được hay không?”
Tiểu Thiến có chút thấp thỏm hỏi lại: “Giảm giá 15%... Vậy là bao nhiêu tiền thế?”
Sự việc xảy ra quá đỗi đột ngột nên cô ấy cũng hoảng loạn, không để ý kỹ mức giá.
“Nguyên vật liệu dùng để điêu khắc tác phẩm là ngọc bình thường thôi, tính ra cũng không quá đắt...” Quản lý Chu nói đến đây bèn dừng lại một lát.
Tiểu Thiến còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì anh ta lại bổ sung thêm một câu: “... Đắt ở đây chính là kỹ thuật tạo hình ra nó. Bức tượng “Nai tuyết trên cánh đồng” là tác phẩm do một vị nghệ nhân điêu khắc hàng đầu quốc gia tự tay chế tác.”
Tiểu Thiến khẽ liếʍ đôi môi khô khốc, hỏi lại lần nữa: “Vậy... mức giá là bao nhiêu thế ạ?”
Quản lý Chu nói ra một con số. Sau khi tính toán sơ qua, chắc Tiểu Thiến phải gom góp tiền lương cả năm mới trả đủ, giờ chỉ hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ luôn cho rồi.
“Có thể giảm thêm một chút nữa được không?” Chúc Kinh Sơ đỡ lấy Tiểu Thiến, lên tiếng hỏi.
Quản lý Chu đang định lắc đầu thì chợt nghe thấy âm thanh đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Anh ta nghiêng đầu quay sang, nhìn thấy Giang Hoán đang dựa lưng vào ghế bành, tư thế lười biếng nhưng lại toát ra khí thế không thể xem thường. Ngón tay thon dài thong thả gõ lên mặt bàn, có vẻ như là hành động vô tình nhưng người khác lại không dám xem nhẹ.
Lần này đừng nói là quản lý Chu, ngay cả phó tổng giám đốc cũng nhìn ra được điều gì đó.
Thế là phó tổng giám đốc lập tức chen vào: “Hay là thế này đi, phiền hai vị để lại thông tin liên lạc cho chúng tôi. Tôi sẽ nhờ người điều chỉnh lại hóa đơn mua hàng, cố gắng giảm theo mức giá gốc vậy.”
Tuy chưa chắc chắn mức giá cụ thể là bao nhiêu nhưng khả năng “giá gốc” sẽ đỡ hơn nhiều với mức chiết khấu 15% kia. Ít nhất vẫn còn cơ hội thương lượng nên người ta cũng thấy yên tâm hơn phần nào.
Tiểu Thiến vội vàng để lại số điện thoại như sợ người ta đổi ý luôn vậy. Sau đó cô ấy mới kéo Chúc Kinh Sơ trở lại phòng tổ chức tiệc cuối năm của công ty.
Chắc không ai ngờ rằng điểm then chốt để cứu vãn chuyện này lại nằm ở một động tác cực kỳ nhỏ của người đàn ông kia.
*
Đến khi Tiểu Thiến và Chúc Kinh Sơ trở lại phòng riêng thì chương trình đã đến phần rút thăm trúng thưởng.
“Sơ Sơ, tớ ở đây!” Thư Hàm vẫy tay gọi các cô.
Sau khi hai người bọn họ vừa ngồi xuống chỗ, Thư Hàm lập tức khoe khoang chiến tích mình giành được: tay trái cầm một cái loa bluetooth, tay phải giơ tờ giấy viết “Hai ngày nghỉ phép tính full lương”, phấn khích giải thích: “Nè, tớ giúp hai cậu rút được phần thưởng rồi đấy! Sơ Sơ có được cái loa, còn giấy nghỉ phép này là cho...”
Nhìn thấy vẻ mặt không vui của hai người, Thư Hàm mới sực nhớ ra Tiểu Thiến vừa gặp chuyện không vui.
Những lời muốn nói liền nuốt ngược trở lại, đổi thành một câu hỏi: “Đúng rồi, sao hai người đi lâu thế? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Tiểu Thiến kể lại đại khái mọi chuyện cho Thư Hàm nghe. Cô ấy nghe xong bèn khẽ nhíu mày, cuối cùng bình luận một câu: “Xui xẻo ghê.”
Vừa dứt lời, tầm mắt Thư Hàm chạm phải Diệp Cửu Cửu ở bàn bên cạnh.
... Xui xẻo gấp bội.
Thư Hàm như bị dọa sợ, lập tức quay đầu sang hướng khác, vội vàng cầm điện thoại lên.
Cô ấy mở WeChat ra, vừa cúi đầu tìm kiếm danh sách bạn bè vừa lẩm bẩm điều gì đó: “Năm mới vừa qua đã gặp phải kẻ tiểu nhân, chắc tớ phải tìm thầy xin lá bùa giải trừ vận hạn mới được.”
Tiểu Thiến phụ họa theo: “Chị Tiểu Hàm giúp em xin một cái với.”
“Không thành vấn đề.”
“...”
Suốt bữa tiệc tối hôm đó, Thư Hàm vẫn luôn bận rộn lo chuyện “tiểu nhân”, còn Tiểu Thiến cứ lo sốt vó không biết có phải đền tiền nhiều hay không, mà Chúc Kinh Sơ cũng chẳng được ăn uống ngon miệng.
Trong đầu cô bất giác hiện lên đôi mắt thản nhiên của người đàn ông kia, cùng với ba chữ “Không quen biết” mà anh đã nói.
Nói không bị tổn thương là dối lòng nhưng chính vì như vậy, cô mới càng nhận thức rõ năm đó lúc đẩy anh ra, cô đã tàn nhẫn đến mức nào.
... Bởi đó là lúc anh cần cô nhất.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tiệc tối cũng sắp đến hồi kết thúc.
Giữa sân khấu được trang trí rất đẹp, quầy bánh ngọt tự phục vụ cũng rất phù hợp để chụp ảnh sống ảo. Vì phòng tiệc đã có sẵn địa điểm nên Chúc Kinh Sơ đề nghị quay vài đoạn tư liệu thực tế để dùng cho dịp Tết này.
Sau khi quay xong vài video, Thư Hàm nhìn lướt qua một chút rồi đột nhiên ấn nút tạm dừng: “Sơ Sơ, góc cận cảnh này trông không được đẹp cho lắm này!”
Thật ra không chỉ mỗi góc này không được ổn, chỉ là đến đoạn này thì Thư Hàm thật sự không nhịn được nữa vì nhìn tới nhìn lui cũng không giống với trình độ của Chúc Kinh Sơ chút nào.
Chúc Kinh Sơ khẽ “À” lên một tiếng rồi mới tập trung nhìn lại, đúng là lỗi sơ đẳng thật.
Phải nói hôm nay cô không ở trạng thái tốt nhất.
“Chị Kinh Sơ để em quay cho!” Tiểu Thiến chủ động nhận nhiệm vụ.
Đến Tiểu Thiến cũng nhận ra tâm trạng Chúc Kinh Sơ không được bình thường, hình như là sau khi trở về từ văn phòng giám đốc hay sao ấy nhỉ?
Chúc Kinh Sơ cũng không cố chấp nữa, cô vừa định đưa điện thoại qua cho Tiểu Thiến thì đột nhiên điện thoại của cô ấy sáng lên.
Hình như đó là một dãy số lạ không được lưu tên.