Diệp Cửu Cửu hừ lạnh một tiếng: “Cô còn dám mạnh miệng nữa ư? Lúc đó nếu không phải vì các cô chiếm hết studio thì làm gì có chuyện chúng tôi trễ hẹn với khách chứ?”
Lúc bấy giờ, Thư Hàm mới phát hiện không chỉ đầu óc cô ta rỗng tuếch mà còn giỏi đổi trắng thay đen.
Căn bản là bởi studio trong nhà có giới hạn, công ty đã đặt ra quy định nhóm nào đặt trước thì được phép dùng trước. Mà hôm đó còn đúng vào dịp siêu sale 11/11, có nhà nào chẳng kín lịch quảng cáo chứ? Lẽ nào chỉ vì Diệp Cửu Cửu đòi dùng studio mà bọn họ phải nhường nhịn vô điều kiện à?
Khi đó nhóm của Chúc Kinh Sơ nể mặt công ty lắm nên mới đồng ý giúp cô ta thu dọn tàn cục, nào ngờ cuối cùng lại tự chuốc lấy họa vào thân.
Thư Hàm tức đến mức phải bật cười thành tiếng: “Câu này của cô đúng kiểu “bà già còn đi cắt mắt hai mí”* ấy nhỉ, hôm nay tôi đã được mở mang tầm mắt rồi đấy!”
Diệp Cửu Cửu trừng mắt: “Cô nói chuyện kiểu gì vậy hả, đồ vô văn hóa kia? Còn bày đặt cắt mắt hai mí cái nỗi gì, cô ghen tị với tôi có mắt hai mí rõ ràng như thế này ư?”
...
Đã không hiểu nổi lời nói tốt xấu của đối phương thì có cãi cọ cũng chẳng cùng tần số!
Thư Hàm liếc xéo: “Cóc ghẻ cũng có đôi mắt to lắm đấy, ô thế hóa ra cô cũng ghen tị với nó à?”
Hai người cãi nhau suốt một lúc lâu, không ai chịu nhường ai, hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Chúc Kinh Sơ đang định kéo Thư Hàm rời đi thì người quen ở phòng biên tập vội vàng chạy tới, nói nhỏ bên tai cô: “Chị Kinh Sơ! Tiểu Thiến bên chị gặp chuyện rồi!”
Tiểu Thiến là người do chính Chúc Kinh Sơ tuyển vào nhóm. Tiểu Thiến giữ chức vụ biên kịch nhưng tay nghề vẫn còn non, bù lại thì cô ấy rất giỏi nắm bắt các chủ đề nóng hổi, khả năng sáng tạo cũng không tệ.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sang năm cô ấy có thể được nhận vào làm chính thức.
Đúng vào thời điểm then chốt lại xảy ra sự cố, đương nhiên Chúc Kinh Sơ sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn.
*
Đến khi Chúc Kinh Sơ cùng người báo tin tới “hiện trường sự việc”, Tiểu Thiến đang luống cuống tới suýt chút nữa đã rơi nước mắt.
Cô ấy bối rối giải thích: “Là đứa bé kia chạy tới đυ.ng vào tôi nên tôi mới vô tình đυ.ng vào bức tượng trang trí kia... Thật sự tôi không phải người làm đổ, mọi người cứ kiểm tra camera mà xem!”
Mà ông bố của đứa bé kia có vẻ là người giàu có lại cực kỳ ngang ngược nói đúng một câu: “Ai bảo cô không đứng vững? Muốn kiện thì cứ việc kiện, tôi sẵn sàng theo hầu cô tới cùng.” Nói xong, ông ta kéo tay đứa bé, lập tức bỏ đi.
Nhân viên phục vụ cũng rơi vào tình thế khó xử: “Xin lỗi cô nhiều lắm, tôi rất hiểu cho tâm trạng của cô ngay lúc này. Nhưng pho tượng đó không chỉ là đồ trang trí mà còn được giao bán ra ngoài thị trường nữa. Theo quy định của khách sạn, nếu làm hỏng thì cần bồi thường ngang giá.”
Chúc Kinh Sơ bước tới gần, liếc nhìn miếng ngọc bích vỡ nát trên mặt đất rồi mới tiến đến trước mặt Tiểu Thiến, hỏi nhân viên phục vụ: “Ở khách sạn, ai là người phụ trách xử lý những việc như này?”
“Là quản lý trực ban ạ.” Người đó trả lời.
“Vậy cậu có thể dẫn chúng tôi tới gặp quản lý không?”
“Đương nhiên! Mời hai vị theo tôi.” Nhân viên phục vụ thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng dẫn họ tới thẳng văn phòng.
Nếu biết người sắp gặp là ai, có lẽ Chúc Kinh Sơ sẽ tình nguyện bỏ tiền túi ra đền, coi như là của đi thay người vậy.
*
Trong văn phòng giám đốc.
Từ phó tổng giám đốc, trưởng phòng tài chính, quản lý tiền sảnh và cả quản lý trực ban đứng xếp hàng ngay ngắn. Bọn họ không hẹn mà cùng cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ vị lãnh đạo đang ngồi ngay trên ghế bành kia.
Người này được cử đến từ tổng bộ của tập đoàn, nghe nói đây là người phụ trách một khách sạn nghỉ dưỡng mới mở trong thành phố, lần này nhân tiện ghé qua đây thị sát thành tích nơi này.
Ngón tay thon dài kẹp chặt một tập tài liệu, thoạt nhìn như kiểu đang lướt qua từng trang nhưng mỗi lần lật sang trang mới, sau lưng bốn người bọn họ lại có thêm một lớp mồ hôi lạnh.
Anh càng im lặng thì bọn họ càng thêm thấp thỏm. Rõ ràng hệ thống sưởi ấm trong phòng vẫn đang hoạt động nhưng trông ai cũng có vẻ vô cùng căng thẳng, gần như không dám hít thở mạnh.
Dù sao thì khách sạn Bách Duyệt này là một trong số những khách sạn xa hoa thuộc quyền quản lý của tập đoàn Hải Vũ, mà tính ra báo cáo năm nay của Bách Duyệt có phần ảm đạm hơn hẳn so với các chi nhánh khác.
Huống hồ suốt một năm qua, tỉ lệ khiếu nại từ khách hàng đột nhiên tăng cao, tổng bộ cũng gửi thông báo trách phạt xuống đây không ít lần.
Thế nên lúc này, bầu không khí trong phòng như đông cứng lại.
Phó tổng giám đốc lén dùng khuỷu tay huých vào người cậu trưởng phòng mà không thèm nhìn vẻ mặt nhăn nhó của đối phương, ánh mắt như đang ra lệnh cậu ta lên tiếng trước.
“Tổng, tổng giám đốc Giang à...” Trưởng phòng đành phải nở nụ cười nịnh nọt, dè dặt mở miệng thử thăm dò: “Hôm nay tổng giám đốc đi đường xa vất vả, hay là ngài cứ về phòng VIP mà khách sạn đã chuẩn bị sẵn cho ngài, nghỉ ngơi một chút đã nhé?”
Quản lý tiền sảnh lập tức phụ họa theo: “Đúng đó, không bằng cứ để ngày mai lại...”
Chữ “lại” còn chưa kịp nói hết thì tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang tất cả.
Theo phản xạ mọi người lập tức im bặt. Khoảng chừng hai giây sau, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Người có thể giải thoát bọn họ khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng này chính là vị Bồ Tát sống. Cho dù đối phương có là ai đi chăng nữa, có là chó mèo lợn gà gì thì bọn họ cũng cảm kích vô cùng.
Quản lý trực ban khẽ hắng giọng, lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì?”
“Quản lý Chu, hôm nay có một vị khách không cẩn thận làm vỡ bức tượng trưng bày ở khu vực công cộng, giờ người đó muốn đến để thương lượng việc bồi thường với ngài.” Nhân viên phục vụ lễ phép trả lời.
Quản lý Chu thoáng ngẩn người rồi khẽ “À” một tiếng. Thật ra quản lý Chu đang lén liếc mắt nhìn về phía sau chiếc bàn, định xem sắc mặt người đàn ông kia để làm việc.
Chỉ thấy anh đã ngẩng đầu lên từ khi nào... rồi anh cứ chăm chú nhìn màn hình như người xuất thần vậy.
Anh cứ giữ nguyên tư thế không nhúc nhích khiến người khác không thể đoán được suy nghĩ trong lòng anh.
Quản lý Chu lại khẽ “Hừm” một tiếng nữa coi như lời nhắc nhở.
Không nói câu gì thì chắc là không muốn để ý tới mấy loại việc vặt này nhỉ?
Quản lý Chu đang định mở lời đuổi cậu nhân viên phục vụ kia đi thì chợt nghe người đàn ông vốn trầm mặc kiệm lời lên tiếng: “Cho cô ấy vào.”
Là “cô ấy” chứ không phải “bọn họ”.
Đương nhiên bọn họ không hề hay biết sự tình nhưng trên màn hình đang hiện rõ hình ảnh từ camera giám sát từ một góc hành lang.
Mà bọn họ cũng không hề hay biết rằng chính gương mặt xuất hiện trên màn hình đó đã khiến anh gần như phát điên vì thương nhớ suốt bao nhiêu năm trời.
Quản lý Chu sửng sốt một lát rồi mới sực tỉnh, vội vàng gật đầu: “Vâng, vâng, vâng!”
Ông ta nhanh chóng quay đầu lại, nói vọng về phía cửa lớn: “Vào đi.”
Mãi đến lúc này, tầm mắt Giang Hoán mới rời khỏi màn hình trước mặt, nhìn về phía cánh cửa kia.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của anh lặng lẽ như mặt hồ êm dịu đang yên giấc trăm năm, cuối cùng cũng gợn lên tạo thành làn sóng lăn tăn nhưng rồi rất nhanh lại phẳng lặng như cũ.
Cảm xúc đó chỉ dao động trong tích tắc, nhanh đến mức khiến người ta phải hoài nghi đó chỉ là ảo giác.
*
Nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào trước.
Chúc Kinh Sơ thoáng liếc thấy bàn tay Tiểu Thiến đang siết chặt bên người. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Thiến coi như lời trấn an rồi cùng bước vào theo sau cô ấy.
“Đây là quản lý Chu chuyên phụ trách và xử lý những sự cố phát sinh đột xuất. Còn đây là cô Triệu không may làm vỡ pho tượng “Tụ Ngọc Thủy Điêu”*. Còn vị này...” Nhân viên phục vụ giới thiệu khá ngắn gọn, đến lượt Chúc Kinh Sơ thì chợt ngập ngừng một lát.
Chúc Kinh Sơ bình thản tiếp lời, giữ thái độ có chừng mực: “Tôi là đồng nghiệp của cô ấy, Chúc...”
Lời còn chưa dứt, tầm mắt của cô vừa vặn nhìn thấy người ngồi đối diện, toàn bộ những lời muốn nói liền nghẹn lại trong cổ họng.
Phải miêu tả khoảnh khắc ấy như thế nào đây?
Chỉ trong tích tắc, máu huyết toàn thân như dồn hết về tứ chi, đại não trống rỗng, đầu óc choáng váng.
Bởi Chúc Kinh Sơ không bao giờ nghĩ tới sau ngần ấy năm, hai người lại gặp mặt nhau trong một tình huống như thế này.
Một lúc lâu sau, xuất phát từ phản xạ theo bản năng, cô lúng túng gọi tên chàng trai đã ngủ yên nhiều năm trong khoảng không ký ức: “Giang Hoán.”
Rõ ràng đó chỉ là hai chữ vô cùng đơn giản, thế nhưng phải khó khăn lắm cô mới nói ra được thành lời.
Quản lý Chu vốn là người tinh ý, nghe thấy cô gọi thẳng tên người đàn ông kia nên giọng điệu anh ta cũng khách khí hơn trước: “Cô Chúc phải không? Cô Chúc quen biết tổng giám đốc Giang chỗ chúng tôi à?”
Chúc Kinh Sơ lặng người, cứ nhìn anh hoài không chớp mắt.
Từ lúc cô bước vào, Giang Hoán vẫn không hề nói một lời nhưng ánh mắt lại chưa từng rời khỏi cô.
Đôi mắt chỉ từng chứa một mình cô... nay lại có chút xa lạ, lạnh nhạt như thể đang đứng trên bục thẩm phán vậy.
Bốn mắt hai người giao nhau khiến Chúc Kinh Sơ suýt chút nữa chết chìm trong đó.
Mãi đến khi câu hỏi của quản lý Chu vang lên, ánh mắt Giang Hoán mới khẽ dịch sang chỗ khác, giọng nói cũng lạnh lùng y hệt như biểu cảm trên gương mặt anh.
“Không quen biết.” Anh nói.
(*) Bà già còn đi cắt mắt hai mí: là một câu nói trào phúng có nghĩa đây là hành động quá đỗi bất ngờ, trái với lẽ thường.
(*) Tụ Ngọc Thủy Điêu: là từ dùng chung cho những pho tượng được chạm khắc tỉ mỉ, “tụ ngọc” nghĩa là gom góp tinh hoa ngọc quý, còn “thủy điêu” nghĩa là tinh xảo, mượt mà, linh động hệt như lông con chồn.