Chương 8: Ngay cả niềm vui cũng là diễn kịch sao

“Tiểu Sơ, con giúp mẹ lấy ít dưa muối ra đi. Bát này sắp hết rồi.”

“Tiểu Sơ?”

Hơn 8 giờ sáng là lúc quán ăn sáng bận rộn nhất. Lục Mạn gọi liền mấy tiếng mà Chúc Kinh Sơ vẫn chẳng phản ứng lại, chỉ ngẩn người ra.

Sau khi Lục Mạn chuẩn bị xong một túi bánh quẩy và sữa đậu nành đưa cho vị khách cuối cùng trước quầy, bà mới có chút thời gian rảnh rỗi.

Bà lấy dưa muối từ trong bếp ra, đổ đầy vào một bát lớn rồi mới đi tới, gõ vào trán Chúc Kinh Sơ một cái: “Sáng sớm mà con vẫn chưa tỉnh ngủ à? Mấy ngày nay cứ hơi một tí là ngẩn người ra.”

Chúc Kinh Sơ bị đau bèn đưa tay che trán, khẽ xoa: “Con có ngẩn người đâu ạ! Chỉ là con đang nghĩ đến chuyện phiền lòng thôi...”

Giọng nói càng lúc càng nhỏ hơn, rồi chẳng hiểu sao nỗi buồn bực lại trào dâng. Bởi đột nhiên Giang Hoán lại không muốn gặp cô nữa.

Từ hôm tới nhà ông Giang ăn chực ngày đó, sang ngày hôm sau cô chạy tới tìm anh thì anh lại bắt đầu phớt lờ mình.

Lục Mạn nhìn Chúc Kinh Sơ thở dài thườn thượt, bà có chút buồn cười mà trêu chọc con gái: “Dung lượng não nhỏ xíu thế này mà cũng chứa được chuyện phiền lòng à? Thế con phiền lòng điều gì, vì việc bài tập vẫn chưa xong hả?”

Chúc Kinh Sơ nghiêm túc lắc đầu: “Mẹ không hiểu đâu.”

Tính ra mấy cậu con trai như Giang Hoán còn khó giải hơn cả bài tập ấy chứ.

Ban đầu, cô tiếp cận anh là vì tiểu bá vương. Sau đó lại thấy áy náy vì khiến anh bị phạt oan. Nhưng đến giờ, anh vẫn chưa nói rõ là đã tha thứ cho cô hay chưa.

Cô chỉ muốn anh tha thứ, chỉ muốn anh trở thành bạn tốt với mình.

Nghĩ đến đây, Chúc Kinh Sơ chống cằm nhìn chằm vào bức tường, gương mặt buồn thiu thấy rõ.

Nhưng rồi chỉ một giây tiếp theo, Lục Mạn đã túm cổ áo cô xách dậy: “Đúng rồi, chỉ có con hiểu mà thôi. Thế con có biết ngày mai là ngày khai giảng chưa hả? Đã thu dọn sách vở, đã làm bài tập xong hết chưa?”

Đôi mắt Chúc Kinh Sơ lập tức sáng lên.

Đúng rồi! Bắt đầu từ ngày mai, cô có thể đi học cùng Giang Hoán cơ mà!

Nghĩ đến đây, cô bèn đứng bật dậy: “Vậy con về nhà chuẩn bị sách vở đây ạ!”

Lục Mạn nhìn bóng dáng con bé chạy vèo đi, vừa bực vừa buồn cười lắc đầu: “Không biết cái tính này giống ai nữa.”

*

Sáng hôm sau.

8 rưỡi trường mới chính thức mở lớp đăng ký nhưng 7 rưỡi Chúc Kiến Quốc đã có mặt.

Hai ngày trước, ông Chúc gọi điện báo tin cho Lục Mạn rằng mình đã về hưu nên có nhiều thời gian rảnh rỗi. Thế là ông Chúc chủ động nhận nhiệm vụ đưa Chúc Kinh Sơ đi đăng ký lớp học hôm nay.

Trước tiên hai ông cháu ghé qua quán của Lục Mạn ăn bữa sáng. Trước khi đi, Chúc Kinh Sơ nghĩ một lát rồi lấy thêm hai phần: một phần cho Giang Hoán, một phần cho ông Giang.

Tuy ngoài miệng Lục Mạn bảo cô ít chơi với Giang Hoán thôi nhưng ngoại trừ việc Giang Hoán ít nói ra thì anh cũng chẳng có điểm gì xấu cả, thế là bà cũng mặc kệ con gái muốn làm gì thì làm.

Cung đường đến trường phải đi ngang qua nhà họ Giang trước. Chúc Kinh Sơ gõ cửa một lúc mới biết Giang Hoán đã đi học từ lúc nãy.

Cô bĩu môi, lẩm bẩm một câu: “Đồ lừa đảo.”

Rõ ràng hôm đó hai người đã hẹn cùng đi học với nhau rồi. Tuy anh không đáp lại nhưng cũng chẳng phủ nhận câu nào. Thế thì chẳng phải đó là đồng ý rồi sao?

Chúc Kiến Quốc trông thấy cháu gái mất hứng, đã vậy còn lẩm bẩm vài câu gì đó không rõ. Ông Chúc gặng hỏi xem chuyện gì xảy ra nhưng cô nhất quyết không nói một câu. Thế là ông Chúc phải nghĩ đủ cách chọc cô vui, giữa đường còn mua cho cô một xâu kẹo hồ lô.

Dù sao trong nhà chỉ có mỗi Chúc An Khang là con trai. Mà Chúc An Khang chỉ có mỗi cô con gái này.

Người ta thường nói con gái là áo bông nhỏ, mà áo bông nhỏ đáng yêu vô cùng. Thế nên cô mới được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Nhưng đến trường chưa được bao lâu, Chúc Kiến Quốc mới phát hiện... áo bông nhỏ nhà mình bắt đầu “lọt gió” rồi.

Ông Chúc tận mắt trông thấy dáng vẻ rầu rĩ, ủ rũ của cô lập tức chuyển thành niềm vui mừng, phấn khởi khi đến cổng trường, vào lớp học.

“Giang Hoán ơi, hóa ra chúng ta học cùng lớp à?”

Nhìn thấy Giang Hoán ở bên kia bàn giáo viên, cô lập tức quên sạch chuyện “bị anh cho leo cây” suốt mấy ngày qua.

Chủ nhiệm lớp vừa cúi xuống ghi họ tên, bấy giờ mới ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính nhìn mọi người: “Sao thế? Hóa ra hai em quen nhau à?”

Ngoài miệng thì hỏi Chúc Kinh Sơ nhưng ánh mắt lại nhìn sang ông Giang.

Đây là học trò cũ của ông Giang nên việc Giang Hoán chuyển đến lớp này cũng là nhờ ông Giang gửi gắm.

Thầy giáo đã nghe loáng thoáng qua chuyện gia đình Giang Hoán, biết anh mới về Ninh Thành chưa được bao lâu, không ngờ lại có bạn ở đây.

Chúc Kinh Sơ gật đầu lia lịa như con gà mổ thóc.

Ông Giang xoa mái tóc mềm mại của cháu trai, cười nói: “Đúng rồi, nhà thầy với nhà Tiểu Chúc là hàng xóm của nhau đấy. Tiểu Dư à, sau này nhờ em chăm sóc tụi nhỏ chu đáo hơn nhé.”

“Dạ vâng thưa thầy Giang. Đây cũng là trách nhiệm của em mà.” Chủ nhiệm lớp xé tờ hóa đơn đưa cho bọn họ, sau khi suy nghĩ một lát liền nói: “Vừa hay bạn cùng bàn của Chúc Kinh Sơ đã chuyển trường từ học kỳ trước. Vậy thì hai em ngồi cùng bàn với nhau nhé.”

Giang Hoán nhìn có vẻ lạnh lùng là thế mà lại có bạn bè quen biết ở chốn này. Thầy giáo cố tình sắp xếp cô và anh ngồi chung bàn, biết đâu sau này hai đứa có thể giúp đỡ lẫn nhau thì sao.

Đương nhiên Chúc Kinh Sơ đồng ý ngay, vui vẻ đến nỗi tất cả cảm xúc đều viết hết cả lên mặt.

Giang Hoán vốn định từ chối, thế nhưng khi trông thấy gương mặt rạng rỡ của cô, không hiểu sao anh lại nuốt hai chữ “Không cần” xuống.

Nhưng rõ ràng bọn họ chưa thân thiết với nhau, thậm chí cô còn tiếp cận anh với mục đích riêng. Giờ chỉ cần ngồi cạnh nhau mà cô cũng vui đến vậy sao?

Hay là... ngay cả niềm vui này cũng chỉ là diễn kịch?

Nghĩ vậy, ánh mắt Giang Hoán lập tức tối sầm lại.

*

Ngày hôm sau, buổi khai giảng chính thức bắt đầu.

Giang Hoán đến không sớm cũng không quá muộn, trong lớp đã có gần nửa số học sinh. Cô giáo Tiểu Dư sợ anh chưa quen nên liền tự mình dẫn anh vào lớp.

“Các em chú ý nào.” Cô giáo vỗ tay, ngắt lời đám học sinh đang ồn ào: “Đây là bạn mới của lớp chúng ta, tên bạn là Giang Hoán. Chờ đủ sĩ số rồi, cô sẽ để bạn tự giới thiệu bản thân. Mọi người phải giúp đỡ bạn mới đến nhé.”

Có vài tiếng vỗ tay khẽ khàng vang lên nhưng người hưởng ứng không nhiều, thế là tiếng vỗ tay ấy nhanh chóng tắt lịm đi.

Cô Tiểu Dư cau mày, định nói thêm gì đó thì đã bị tổ trưởng gọi ra ngoài.

Cô giáo không biết rằng lúc mình vừa bước chân ra khỏi cửa thì lớp học lập tức nổ tung.

“Cậu ta chính là Giang Hoán đó!”

“Nghe nói bố nó hại chết nhiều người lắm, mẹ nó cũng là kẻ điên đấy!”

“Nó còn đánh nhau với Vương Tiểu Phán lớp bên kia nữa. Trời đất ơi, thôi chúng ta đừng chơi với nó nữa đi.”

“...”

Ngón tay cầm bút của Giang Hoán chợt khựng lại.

Trẻ con vốn không hiểu đạo lý “lời nói làm người ta đau lòng còn hơn dao đâm”. Người lớn bàn tán gì thì tụi nhỏ sẽ học theo hết. Chỉ cần đó là đề tài vẫn còn nóng hổi và để tránh bị người ta coi là khác biệt, chắc chắn sẽ có thêm nhiều người thuận miệng hùa vào.

Chẳng mấy chốc, cả lớp đều biết chuyện riêng của gia đình Giang Hoán.

Từ lúc ngồi xuống đến giờ, anh vẫn không nhúc nhích chút nào.

Nhìn thì như chẳng nghe thấy gì mà chỉ chăm chú nhìn vào bảng chữ cái dưới tay. Nhưng nếu lại gần, người ta sẽ thấy ngòi bút của anh ấn mạnh đến mức gần như làm rách tờ giấy đỏ.

Làn da vốn trắng bệch trông như đã mất hết hơi ấm, chút khí huyết còn lại cũng chậm rãi rời khỏi gương mặt non nớt ấy.

Bàn tay còn lại đặt lên bảng chữ cái, nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch.

Những lời bàn tán chỉ tạm lắng xuống khi tiếng chuông vào học vang lên.

Nhưng cũng chỉ yên ắng được chốc lát.

Bởi ngay lúc đó, Chúc Kinh Sơ mới hớt hải chạy vào lớp vừa kịp lúc chuông reo. Cô đảo mắt nhìn quanh rồi lập tức đi thẳng đến chỗ ngồi bên cạnh Giang Hoán.