Từ Dĩ Dạng nhìn cậu một cái rồi xoay người vào phòng lấy điện thoại ra đưa cho cậu.
Sau khi cầm được điện thoại cậu cúi đầu thêm mình lại một lần nữa, tiện thể lưu cả số điện thoại vào.
Lúc đưa lại cho cô, đôi mắt đào hoa của cậu mang theo chút ý cười lấp lánh. Tuy không đến đáy mắt, nhưng lại thêm vài phần diễm lệ cho gương mặt.
"Lần sau chị chưa nhận được trả lời thì nhớ gọi điện thoại. Dù sao em ở bên ngoài đợi chị. Chị chỉ gửi một câu "Đi về", em nhất thời cũng không nghĩ ra nên trả lời chị thế nào."
Từ Dĩ Dạng nhận lấy điện thoại, ngẩng khuôn mặt trắng ngần, mím môi cười với cậu một cái: "Tôi biết rồi. Trước đó là vì tôi không có số điện thoại của cậu, cho nên mới không gọi."
Lục Tẫn không vạch trần cô vốn không muốn gọi. Từ đầu đến cuối chỉ có một câu "Đi về", sau đó thì xóa cậu.
Thêm lại bạn bè rồi cậu rời đi.
Từ Dĩ Dạng mở điện thoại ra, liếc mắt nhìn số điện thoại mới thêm vào trong danh bạ. Cô ghi chú: Chó.
-
Bệnh của Lục Lan không có gì đáng ngại, hôm nay có thể xuất viện về.
Ba giờ rưỡi chiều, cổng lớn trang viên Bắc Thành mở rộng. Dọc đường trải đầy thảm đỏ. Chiếc xe màu đen từ bên ngoài tiến vào trang viên. Những người hầu đã đứng sẵn trên đường đều cúi đầu nhìn xuống mũi giày.
Xe dừng trước cửa.
Quản gia đã đợi sẵn cung kính tiến lên, mở cửa xe: "Phu nhân."
Giày cao gót màu bạc giẫm lên thảm. Lục Lan mặc váy trắng bước ra khỏi xe. Mái tóc dài xõa vai. Cho dù đeo kính râm che khuất hơn nửa khuôn mặt nhưng cũng không giấu được vẻ xinh đẹp tinh xảo.
"A Tẫn đâu?"
Lục Lan không thấy con trai đâu, tháo kính râm xuống, nghiêng đầu hỏi Lạc Lâm: "Không phải nói Dạng Dạng cũng ở đây sao? Sao không thấy con bé?"
Lạc Lâm đi tới, nhận lấy kính râm bà vừa tháo: "Chắc là con bé ở trong phòng."
Lục Lan nghĩ cũng phải, cười khoác tay ông: "Đi thôi, chúng ta cũng vào trong."
Lạc Lâm gật đầu.
Trang viên là của con trai. Cậu không thích có người ngoài ở nhà chính, nên chỉ giữ lại dì giúp việc nấu ăn.
Lục Lan tôn trọng con trai, chỉ bảo người làm mang hành lý lên lầu ba.
Bà ngồi trên ghế sofa hỏi dì giúp việc: "A Tẫn đâu rồi?"
Dì giúp việc đứng trước mặt, cúi người nói: "Cậu chủ đang ở trong phòng vẽ trên lầu ba ạ."
Lục Lan nhìn đồng hồ treo trên tường, đôi mày lá liễu nhíu lạ:, "Sao giờ này thằng bé vẫn còn trong phòng vẽ tranh? Nó không biết tôi và Lạc Lâm sắp về sao?"
Lạc Lâm vòng tay ôm vai bà, an ủi: "Không sao đâu, người trẻ tuổi thường vậy mà."
Lời còn chưa dứt thì trên lầu đã có người thong thả đi xuống.
Thiếu niên vẻ mặt mệt mỏi, tóc ngắn đen nhánh, cả người toát ra vẻ uể oải tùy ý.
"A Tẫn." Lục Lan thấy con trai, cảm xúc trên mặt tan biến hết, vẫy tay gọi cậu.
Lục Tẫn nhìn người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng, nhàn nhạt đáp một tiếng. Cậu nghiêng đầu nhìn Lạc Lâm bên cạnh bà, lễ phép gọi: "Chú Lạc."
"A Tẫn."
Hai người chào hỏi nhau xong, Lục Lan nhìn Lục Tẫn hỏi: "Sao không thấy Dạng Dạng đâu?"
Lạc Lâm cũng nhìn cậu.
Ông muốn hỏi Từ Dĩ Dạng đã đến chưa. Vì ông cũng không chắc con gái mình có ở đây hay không.
Thiếu niên nghiêng đầu dựa vào ghế sofa. Ánh sáng dịu nhẹ ngoài cửa sổ lan tỏa trên mái tóc đen nhánh của cậu. Cậu mở mí mắt nhìn về phía trước: "Chị ấy xuống rồi."