Chương 27: Giải thích

Từ Dĩ Dạng cười an ủi cô ấy, lúc này cô ấy mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Trần Dao An ở bên cạnh nói: "Nếu hot boy khoa Luật kia theo đuổi được Dạng Dạng thì có lẽ còn có thể giúp cậu. Anh ấy không chỉ đẹp trai, mà tỷ lệ cơ thể cũng nổi tiếng là đẹp nữa. Nhưng bây giờ cậu có quấn lấy Dạng Dạng đi nữa thì cậu ấy cũng không thể giúp được cậu đâu."

Vì ngoại hình Từ Dĩ Dạng xinh đẹp, nên trong thời gian huấn luyện quân sự đã từng hot. Một bức ảnh huấn luyện quân sự đã được chia sẻ rầm rộ trên các nền tảng xã hội lớn. Tiêu đề khoa trương, nhưng lại rất hợp với cô.

Không những xinh đẹp, mà còn trong sáng thuần khiết.

Khi đó có không ít người muốn gặp cô, dẫn đến các tiết học công khai của cô đều chật kín chỗ. Những người đó không phải muốn làm quen với cô, thì cũng là muốn theo đuổi cô.

Chỉ là sau đó sức hút ban đầu qua đi, cộng thêm việc cô ăn mặc quá kín đáo bảo thủ, độ hot lúc này mới dần nhạt. Chỉ có hot boy khoa Luật là kiên trì theo đuổi cô.

Từ Dĩ Dạng không thích người khác ghép đôi cô với Kinh Tộ Nguyên. Theo cô, Kinh Tộ Nguyên và cô chỉ là bạn bè bình thường. Anh ấy chỉ đưa nước cho cô trong đại hội thể thao lúc đó mà đã bị người khác đồn thành anh ấy đang theo đuổi cô.

Ba người đã lâu không gặp, lúc này tụ họp một chỗ có vô vàn chuyện để nói. Từ Dĩ Dạng cũng mới biết không chỉ có Minh Ánh, mà Trần Dao An cũng bị gọi về từ nước ngoài.

Bởi vì giáo viên phụ trách của hai người quen biết nhau, báo cáo nghiên cứu học kỳ mới lần lượt rơi vào đầu hai cô ấy, dẫn đến việc hai người họ đặc biệt tìm cô tụ họp một chỗ, chính là để tha hồ mà than thở.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Minh Ánh bị một cuộc điện thoại của bạn trai cũ gọi đi. Trần Dao An cũng có việc.

Đợi hai người lần lượt rời đi, Từ Dĩ Dạng mở điện thoại ra vốn là muốn gọi điện thoại cho Lục Tẫn. Nhưng nghĩ một lúc, cô lại gửi cho cậu một tin nhắn.

Thật ra kể từ khi thêm phương thức liên lạc với Lục Tẫn, hai người chưa từng nhắn tin cho nhau.

Hôm nay cô thăm dò gửi một đoạn tin nhắn, quả nhiên không có ai trả lời.

Vốn dĩ đã cảm thấy đó là nick phụ, cho nên cô xóa đi cũng không chút do dự.

Từ Dĩ Dạng xách túi, tự mình trở về.

Sau khi trở về, phòng khách lạnh lẽo vắng vẻ.

Lục Tẫn vẫn chưa trở về.

Cô lên lầu trước, thay bộ váy ướt mồ hôi trên người.

Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Từ Dĩ Dạng soi gương chỉnh lại tóc, sau đó mới đi ra mở cửa.

Một chàng trai cao 1m88, tóc đen mắt như mực, vẻ mặt hờ hững đứng ở cửa, cầm điện thoại giơ lên trước mặt cô.

Dấu chấm than màu đỏ, dòng chữ nhỏ màu xám.

"Lúc em đi chẳng phải đã bảo, gửi tin nhắn cho em sao? Chị lại gửi tin nhắn kiểu này." Lúc cậu cười đồng tử đen đặc, như lưu ly đã mài giũa, mang theo sự mê hoặc khϊếp người.

Nhìn giao diện cậu đưa ra, Từ Dĩ Dạng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, áy náy nói: "Xin lỗi, tôi vốn muốn gửi tin nhắn cho cậu, nhưng không cẩn thận ấn nhầm xóa. Tôi lại không có số điện thoại của cậu..."

Cô cúi đầu, mái tóc dài vừa gội từ sau vai rũ xuống, ướt sũng đến đáng thương. Giống như cô mới là người chịu uất ức.

Giải thích chẳng có chút thành ý nào.

Lục Tẫn đưa tay về phía cô: "Điện thoại của chị."