Chương 23: Trống vắng và lạnh lẽo

Cậu không kiêng nể gì cả, cũng chẳng lo lắng có ai đó đột nhiên gõ cửa, hỏi cậu có thấy thứ gì đó vô tình rơi ở đây không.

Bởi vì cậu đã nhắc nhở rồi. Là cô nói không để lại gì, cho nên bây giờ thứ này là của cậu.

Những tấm gương xung quanh phản chiếu rõ ràng mái tóc đen nhánh của thiếu niên, đôi môi đỏ thắm, làn da trắng bệch gần như trong suốt, dưới ánh sáng hiện lên vẻ quyến rũ bệnh hoạn.

Dần dần, dưới hơi nóng bốc lên, một tiếng rêи ɾỉ rất khẽ bị cậu đè nén nghẹn lại trong cổ họng, tạo thành một kiểu thở dốc đầy gợϊ ɖụ©.

-

Buổi sáng.

Sương sớm bị ánh mặt trời nóng bức làm bốc hơi. Đêm qua Từ Dĩ Dạng ngủ rất ngon, buổi sáng cũng thức dậy rất sớm.

Cô đã giặt tay sạch sẽ tất cả những chiếc váy hôm qua, treo ở ngoài ban công. Hôm nay cô định ra ngoài.

Nhưng trước khi ra ngoài, Từ Dĩ Dạng đứng trước gương buộc gọn mái tóc dài xõa sau gáy, để lộ vầng trán sáng sủa. Cô trang điểm nhẹ nhàng, sau đó mặc kiểu váy tay dài mà cô thường hay mặc.

Ăn sáng xong, cô hỏi dì giúp việc đang bận rộn xem Lục Tẫn ở đâu.

Biết cậu ở trong vườn hoa nhỏ, cô đi tìm cậu trước.

Tuy rằng trang viên rất lớn, nhưng người lại rất ít. Không giống như lúc mẹ cô còn ở đây, trong trang viên đâu đâu cũng thấy sự dịu dàng.

Bây giờ, sự trống trải mang đến cho cô một cảm giác trống vắng và lạnh lẽo. Cô có ảo giác như mình đã lạc vào lâu đài ma cà rồng trong phim.

Có lẽ là tính cách chung của những người giàu có, đều thích những sở thích tao nhã. Lục Tẫn cũng rất thích trồng hoa.

Cậu không những trồng rất nhiều hoa ở vườn hoa nhỏ dưới lầu. Trước đó nghe dì giúp việc nói, trong trang viên còn có một vườn hoa lớn, cũng do cậu trồng. Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu không ở trong phòng vẽ trên lầu thì sẽ ở trong vườn hoa tưới nước cho hoa.

Từ Dĩ Dạng đi dọc theo con đường đá nhỏ một lúc, cuối cùng cũng tìm được Lục Tẫn.

Trong vườn hoa được bao phủ bởi kính trong suốt. Thiếu niên mặc quần áo dài tay bằng lụa satin trắng, trong tay cầm bình tưới nước vòi dài, đang cẩn thận tưới hoa trong nhà kính.

Ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên mặt cậu, tạo cho người ta một vẻ dịu dàng có phần xa cách.

Sau khi tìm thấy cậu, Từ Dĩ Dạng không đi vào mà ngồi dưới giàn nho bên ngoài, nghiêng đầu đánh giá gương mặt nghiêng diễm lệ của cậu dưới ánh sáng chói chang.

Mùa hè dù có mưa thì nhiệt độ cũng không giảm đi bao nhiêu. Cùng lắm là nắng không quá gay gắt, nhưng vẫn nóng và rất oi bức.

Một cơn gió thổi qua, cái nóng trên mặt cô được xoa dịu đi, nhưng sự bứt rứt trong lòng lại tăng thêm vài phần.

Cũng may vừa ngồi chưa được bao lâu, ở trong nhà kính Lục Tẫn đã tưới nước xong.

Cậu đi từ cuối con đường đá xanh đến. Dường như không phát hiện cô, cậu xoay người định đi về phía một con đường nhỏ khác.

Từ Dĩ Dạng thấy vậy kịp thời gọi cậu lại.

"Lục Tẫn."

Nghe thấy tiếng gọi, Lục Tẫn ngước mắt lên.

Xa xa, thiếu nữ đứng dưới giàn nho mặc một bộ váy dài tay che kín người, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp và bàn tay thon dài. Cô đang nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay với cậu, hai má bị ánh nắng làm cho ửng hồng.

Cậu đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, tựa vào giàn dây leo, uể oải rũ mí mắt xuống: "Sao chị gái lại ở đây?"

Từ Dĩ Dạng thấy thần sắc cậu có vẻ mệt mỏi, cả người toát lên vẻ lười biếng chưa tỉnh ngủ. Cô do dự nghĩ xem không biết cậu có từ chối không.