Chương 16: Giúp chị xem thật kỹ

Vì tiếng "chị" này mà Từ Dĩ Dạng đã bị ghê tởm đến mức suýt nữa thì nôn ra cốc sữa đậu nành vừa uống.

Cô đè nén sự khó chịu, làm như không nghe thấy, mặt không cảm xúc hỏi cậu: "Váy này đẹp không?"

Ăn mặc như thế này, lại hỏi người đàn ông sắp trở thành em trai mình, váy có đẹp không ư?

Lục Tẫn từ từ hạ mi mắt, tầm mắt chỉ dừng ở xương quai xanh của cô trở lên, lướt qua nơi đang được viền bèo nhún nâng lên rồi thuận miệng trả lời cô: "Đẹp."

Miệng thì nói đẹp, nhưng thực tế trông có vẻ không có hứng thú cho lắm.

Từ Dạng nghĩ đến vẫn còn hai bộ váy khác. Ban đầu cô cảm thấy chắc chắn không thể nào cậu sẽ không thích bộ nào.

Nhưng bây giờ lại cảm thấy, lỡ như cậu thật sự không thích thì sao?

Vì muốn cẩn thận hơn, nên Từ Dĩ Dạng nói với cậu: "Cậu có thể giúp tôi một việc được không?"

Lục Tẫn hơi nhướng mày, nhìn khuôn mặt trắng trẻo nghiêm túc của thiếu nữ.

Hóa ra là muốn nhờ cậu giúp đỡ.

Không hiểu sao, hàng mày giãn ra của cậu vương chút ý cười, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng đẫm sương. Cậu mỉm cười đáp: "Được, chị muốn xin tôi giúp gì?"

Không phải là xin.

Từ Dạng muốn phản bác lại lời cậu. Nhưng khi thấy ý cười đột nhiên hiện lên trong mắt cậu, lòng cô run lên.

Dường như cô đã nhận ra điều gì đó.

Lục Tẫn không hề thanh cao lạnh nhạt như vẻ bề ngoài. Ngược lại, cậu rất xấu tính. Cho nên mới có thể nói ra chính xác cách xưng hô khiến cô khó chịu ngay từ lần đầu gặp mặt. Bây giờ cậu lại bóp méo ý của cô, dùng đến từ "xin".

Từ Dĩ Dạng nói: "Lát nữa tôi có thể đến phòng cậu, cậu giúp tôi xem bộ váy nào đẹp được không?"

Lần này đến lượt cậu im lặng.

Để nhìn rõ thần sắc trong mắt cậu hơn, Từ Dĩ Dạng chống hai tay lên mép bàn ăn, hơi rướn người về phía trước. Trên bờ vai mảnh mai là sợi dây áo nhỏ nhắn, chỉ cần dùng sức mạnh hơn một chút là sẽ đứt.

Cô cầu xin cậu: "Cậu có thể giúp tôi không? Mấy ngày nữa bạn tôi sẽ đến, là con trai. Tôi không biết con trai thích con gái như thế nào. Ở đây chỉ có cậu có thể xem giúp tôi thôi."

Thật ra chẳng có người bạn con trai nào cả. Cô chỉ thuận miệng bịa ra thôi.

Không biết cậu đã nghe lọt tai câu nào, mi mắt vốn đang rũ xuống hơi nhấc lên, nhìn cô: "Được, buổi tối tôi sẽ giúp chị xem thật kỹ."

Được cậu đồng ý, Từ Dĩ Dạng mím môi cười với cậu.

Lục Tẫn là người trông có vẻ rất dễ gần

Từ Dĩ Dạng ngồi về chỗ cũ, tiếp tục yên lặng ăn sáng.