Chương 8

Sầm Chi Ninh chớp mắt, nước mắt rút sạch ngay lập tức.

Quả nhiên, thứ Tấn Dực Hàn sợ nhất chính là nước mắt phụ nữ.

“Vậy từ nay anh không được nghi ngờ lung tung nữa.”

Tấn Dực Hàn cúi xuống hôn lêи đỉиɦ đầu cô: “Được.”

Anh khẽ vuốt qua khóe mắt đỏ lên của cô: “Anh có một người anh em vừa về nước, đúng lúc đang làm tiệc đón về. Em muốn đi gặp không?”

Tim Sầm Chi Ninh thót lại, ngẩng đầu nhìn anh, dè dặt hỏi: “Là… người vừa gọi điện cho anh lúc nãy sao?”

Tấn Dực Hàn gật đầu: “Ừm, bọn họ nói muốn gặp chị dâu, cho đám chưa thấy đời đó biết thế nào gọi là đại mỹ nhân.”

Đầu cô ong ong luôn. Cô lập tức làm mặt tiếc nuối đến cực kỳ giả trân: “À… bây giờ mặt em trôi hết trang điểm rồi, em không tiện gặp ai đâu.”

“Không sao, vợ để mặt mộc cũng đẹp nhất.”

“...”

Cô mím môi, dụi nhẹ mũi: “Nhưng em thấy hơi khó chịu, chắc cảm lạnh rồi. Đầu óc choáng váng… để hôm khác có được không?”

Tấn Dực Hàn yên lặng nhìn cô, như đã nhìn thấu hết lý do cô đang bày ra.

“Vậy thì không sao. Bạn anh từng học y ở nước ngoài, để cậu ấy xem giúp em.”

Nụ cười trên mặt Sầm Chi Ninh càng lúc càng gượng. Không hiểu sao hôm nay Tấn Dực Hàn cứ phải cố chấp chuyện này, khiến cô bực mình. Giọng cô cứng lại thấy rõ: “Em nói rồi, hôm nay em không muốn đi. Để hôm khác không được sao? Sao cứ nhất định phải là hôm nay?”

Ánh mắt Tấn Dực Hàn lạnh xuống: “Cho anh một lý do chính đáng.”

“Không muốn gặp là không muốn gặp. Sao phải có lý do? Anh đang bắt ép em làm thứ em không muốn? Chẳng lẽ chút tự do cá nhân của em cũng không có à? Sự kiểm soát của anh quá bá đạo rồi!”

Tấn Dực Hàn bật cười khẽ, đầy mỉa mai: “Kiểm soát? Sầm Chi Ninh, em chưa từng hỏi han chuyện của anh, không quan tâm ai bên cạnh anh, với vòng quan hệ của anh em cũng chẳng hề để mắt!”

Giọng anh lạnh đến mức có thể cắt người: “Trong mắt em, tất cả những gì thuộc về anh… đều vô nghĩa đúng không?”

Không khí lập tức căng như dây đàn. Chủ đề chuyển quá nhanh, đến mức Sầm Chi Ninh còn chưa kịp theo kịp.

Trời đất ơi, Tấn Dực Hàn hiểu lầm việc cô không muốn gặp Mộc Thần Xuyên và Giang Tĩnh Miện là vì… cô không quan tâm anh á?

Cô giả ngốc: “Anh nói gì vậy? Em nghe không hiểu.”

Tấn Dực Hàn nhìn cô chăm chăm, giọng mang theo sự cố chấp và vặn vẹo: “Em hoàn toàn không muốn bước vào thế giới của anh, không muốn hiểu bất kỳ điều gì về anh. Vậy rốt cuộc… em đang mang loại tình cảm gì với anh?”

Sầm Chi Ninh đơ người. Cái gì với cái gì vậy trời…

“Em với anh… còn có thể có loại tình cảm nào khác sao?”

Tấn Dực Hàn kìm nén lửa giận, như bị chọc tức đến bật cười, giọng càng lúc càng nặng: “Sự thật chứng minh, từ đầu đến cuối, em coi mối quan hệ của chúng ta… như là trò chơi!”

Sầm Chi Ninh nghẹn họng. Ôi trời đất, anh nhạy cảm tới mức dọa người.

“Chỉ vì em không chịu gặp anh em của anh, anh liền cho rằng em đang đùa giỡn tình cảm của anh?”

“Vậy chẳng phải sao? Anh không ngốc! Cảm giác em cho anh… chính là sự chinh phục và tìm cảm giác mới lạ! Giống như là hoàn thành một nhiệm vụ gì đó!”

Tim Sầm Chi Ninh nhảy dựng. Ôi mẹ ơi, đoán chuẩn đến mức đáng sợ luôn…

Cô chột dạ, liền phản công: “Anh… anh nói linh tinh!”

Tấn Dực Hàn nhìn thẳng vào mắt cô, từng chữ một mạnh mẽ như gõ vào tim người ta: “Vậy chứng minh đi. Chứng minh trong lòng em… chỉ có mình anh.”

Cái này… chứng minh kiểu gì nữa??

Cô có đối xử hời hợt với anh như vậy sao?

Mà cái người quyền thế như Tấn Dực Hàn cũng có trạng thái lo được lo mất sao?

Không.

Đây không phải lo được lo mất.

Đây là nghi kỵ.

Là không tin tưởng.

Người như anh quen nắm mọi thứ trong tay, soi chi tiết đến cực đoan, không chịu nổi bất kỳ sự mập mờ giả tạo nào.

Anh cần cô hoàn toàn thuộc về mình, vì thế anh luôn nhìn thấu suy nghĩ của cô, và luôn hoài nghi cô.

Thấy Tấn Dực Hàn sắp rơi vào trạng thái tức giận và biến dạng cảm xúc, Sầm Chi Ninh dần bình tĩnh lại.

Cô buông nhẹ vai xuống. Gương mặt từ sốt ruột giải thích chuyển thành cảm xúc bị hiểu lầm sâu sắc, đau lòng rồi tuyệt vọng.

Cô ngẩng lên nhìn Tấn Dực Hàn, ánh mắt đầy hụt hẫng: “Thì ra… trong lòng anh, em là loại người như vậy sao?”