Hơn mười giờ đêm, bầu trời xanh thẫm bao trùm thành phố, càng về khuya càng rực rỡ.
Phố quán bar ở phía bắc thành phố là khu vực giải trí về đêm được giới trẻ yêu thích nhất. Cả con phố rực rỡ ánh đèn neon, đông vui nhộn nhịp.
Nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng tụ tập thành từng nhóm, có người hứng khởi cao độ, có kẻ say mềm dựa vào bạn bè, thậm chí có người vừa đi vừa nôn, khung cảnh tràn đầy sắc thái hoang phí trụy lạc. Làn gió đêm thổi qua cũng phảng phất mùi rượu. Bên lề đường, các quầy nướng ngoài trời tỏa ra mùi hương thơm nức, những con hàu nướng béo ngậy, nóng hổi vừa ra lò hấp dẫn không ít người dừng chân lấp đầy dạ dày.
Trong bãi đỗ xe tạm ở góc phố, xe cộ ra vào liên tục, người cũ vui vẻ rời đi, người mới lại háo hức kéo đến.
Bên cạnh chiếc Lamborghini màu vàng, Lâm Hoạ ôm lấy cổ Tạ Hi Nguyên, môi dán chặt vào môi cậu. Giây phút này, thế giới ngoài kia dường như chẳng liên quan đến cô nữa, cô chỉ biết đôi môi của chàng trai này lạnh lạnh, mềm mại vô cùng.
Tạ Hi Nguyên đứng yên bất động, hoàn toàn không có sự chuẩn bị nào, chỉ biết mở to mắt sững sờ.
Bốn mắt chạm nhau, đôi mắt cậu không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày. Khuôn mặt tuấn tú cũng mất đi vẻ sắc bén, thay vào đó là một chút hoang mang, lúng túng.
Lâm Hoạ đột nhiên cảm thấy đây mới đúng là khí thế của một chị đại lắm tiền! Đúng rồi, cô đã chi nhiều như vậy, đương nhiên phải chiếm thế chủ động! Chị đại có tôn nghiêm của chị đại, chị đại cần phải vui vẻ!
Cô buông Tạ Hi Nguyên ra, nở nụ cười với cậu, còn chưa để cậu kịp phản ứng, cô đã chủ động điều chỉnh tư thế, lại một lần nữa hôn lên môi cậu.
Lần đầu có thể còn bỡ ngỡ, nhưng lần hai thì đã thuần thục hơn nhiều. Lần này, cô không chỉ đơn giản áp môi lên môi cậu nữa, mà còn nhẹ nhàng cắи ʍút̼, kéo nhẹ bờ môi cậu giữa hai hàm răng.
Yết hầu của chàng trai khẽ chuyển động, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, vừa tối tăm vừa mãnh liệt như thể đang bùng cháy.
Nhưng cậu vẫn cố gắng nhẫn nhịn, kiềm chế đến tận cùng, không đẩy cô ra, cũng không đáp lại.
Bãi đỗ xe có người qua lại, tiếng trò chuyện của họ lúc gần lúc xa.
Lâm Hoạ nhắm mắt, trái tim đập dữ dội như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực. Khó khăn lắm mới dám tiến thêm bước này, cô không chỉ không muốn dừng lại, mà còn muốn tiến xa hơn nữa.
Đôi lúc có người đi ngang qua, nhìn thấy cặp đôi đang hôn nhau nồng nhiệt, nhưng trong một nơi tràn ngập men say như thế này, những cảnh tượng như vậy đã quá quen thuộc. Cộng thêm ánh sáng mờ ảo về đêm khiến họ không nhìn rõ gương mặt hai người, nhiều lắm cũng chỉ lướt mắt một cái rồi đi.
Một chiếc xe gần đó bật đèn pha, ánh sáng chói lóa quét qua.
Tạ Hi Nguyên nghiêng mặt đi, tránh khỏi môi cô, đồng thời vòng tay ôm eo cô kéo sang một bên. Lâm Hoạ thuận thế tựa vào cửa xe.
Cô như một con hồ ly tinh mê hoặc lòng người, vươn tay nắm lấy vạt áo khoác đang mở của cậu, kéo cậu lại gần. Nhón chân lên, lại tiếp tục hôn cậu.
Cậu né mặt, cô liền hôn lên cằm, rồi trượt xuống cổ. Khi cô khẽ cắn lấy dái tai cậu, Tạ Hi Nguyên đột nhiên hít một hơi sâu như thể không thể chịu nổi nữa.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng, siết cô trong vòng tay, dùng bàn tay lớn giữ chặt đầu cô áp vào l*иg ngực, không cho cô tiếp tục làm loạn.
Giọng cậu trầm khàn, cúi xuống ghé sát tai cô, hỏi: "Chưa hôn đủ sao?"
Lâm Hoạ giây trước còn có chút thất bại, nhưng ngay giây sau, khi bị cậu ôm chặt vào lòng, cô vô tình cảm nhận được một sự thay đổi trên cơ thể cậu, lập tức cảm thấy phấn khích.
Một cậu em trai tràn đầy sức sống, chỉ mới hôn chút thôi đã có phản ứng lớn như vậy, thế mà vẫn còn làm bộ kiêu ngạo!
Cô bị cậu ép chặt vào l*иg ngực, cảm nhận rõ ràng thân nhiệt nóng rực và cơ thể săn chắc, bất giác thở dài một hơi đầy thỏa mãn.
Hai người dán sát vào nhau, cô nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ, từng nhịp từng nhịp vang vọng. Không biết đó là nhịp tim của cô hay của cậu nữa.
Cô ngừng một lát rồi ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc dạy dỗ: "Lần sau mà còn dám giận dỗi với chị, chị sẽ lại hôn em đấy."
Nhưng gương mặt xinh đẹp của cô lúc này lại hơi đỏ, đôi môi càng thêm đỏ thẫm, ánh mắt long lanh mê ly mang theo chút men say, nhìn thế nào cũng giống như đang làm nũng hơn là răn dạy.
Tạ Hi Nguyên bật cười khẽ: "Chị uống rượu vào quả nhiên không giống bình thường."
Lâm Hoạ vừa nói xong liền nghiêng đầu tựa hẳn vào người cậu, toàn thân mềm nhũn như không có xương, suýt nữa ngã ra ngoài.
Tạ Hi Nguyên nhanh tay đỡ lấy cô.
Cô nhắm mắt, trông không khác gì một kẻ vừa trêu ghẹo xong thì thỏa mãn ngủ thϊếp đi.
Tạ Hi Nguyên thở dài một hơi, thò tay vào túi áo khoác của cô, lấy ra chìa khóa xe.
Sau khi mở khóa xe, cậu cúi người bế cô lên, đặt vào ghế phụ.
Cậu tự mình ngồi vào ghế lái, lấy điện thoại mở bản đồ xem đường. Đúng lúc này, chuông điện thoại trong túi xách của Lâm Hoạ vang lên.
Cô tựa lưng vào ghế, không hề nhúc nhích, hơi thở đều đặn.
Chuông điện thoại reo một lúc lâu, Tạ Hi Nguyên nghiêng người, lấy điện thoại từ trong túi cô ra, trên màn hình hiển thị người gọi đến là “Mama”.
Cậu đặt điện thoại lên giá đỡ trên bảng điều khiển, tiếng chuông vẫn réo rắt, nhưng Lâm Hoạ chẳng có dấu hiệu gì là sắp tỉnh dậy.
Cậu vừa khởi động xe vừa vuốt màn hình nhận cuộc gọi.
"Con đang ở đâu thế? Tối nay chẳng phải không phải trực sao?" Giọng nói của Lâm Chi vang lên.
"Chào dì ạ." Tạ Hi Nguyên lên tiếng.
Lâm Chi khựng lại vài giây, sau đó giọng điệu lập tức dịu dàng hơn, mang theo sự thân thiết: "Ồ, là Tiểu Tạ à?"
"Vâng." Cậu đáp rồi giải thích: "Lâm Hoạ uống rượu, cháu đang định đưa cô ấy về nhà."
"Vất vả cho cháu rồi, Tiểu Tạ. Có cháu ở bên, dì cũng yên tâm hơn . . ." Lâm Chi vừa nói mấy câu khách sáo, nhưng giọng điệu bỗng nhiên thay đổi: "Ấy chết, cháu bảo đưa nó về nhà hả? Trùng hợp thật, hôm nay nhà dì không tiện rồi."
"?" Tạ Hi Nguyên hơi khựng lại.
"Mấy người họ hàng từ xa đến chơi ở lại qua đêm, phòng của nó cũng bị chiếm mất rồi. Dì gọi điện cho nó là để bảo nó cứ ngủ ở khách sạn một đêm, không cần về nữa."
". . ." Trong giây lát, Tạ Hi Nguyên không biết phải nói gì.
Bên kia, Lâm Hoạ vẫn tựa vào ghế, mắt nhắm nghiền, nhưng khóe môi hơi cong lên.
"Hay là cháu đưa nó đến khách sạn đi, dù sao thì ngủ đâu chẳng là ngủ một đêm. Nó đã say bí tỉ thế này, về nhà vừa không có chỗ ngủ, lại còn làm phiền mọi người, đúng là rắc rối."
". . ." Tạ Hi Nguyên.
". . ." Lâm Hoạ.
Ừ thì . . . Nhưng đâu cần phải ghét bỏ con gái mình đến mức này?
Đúng là chỉ có mẹ ruột mới nói ra được câu như thế.
"Vậy nhé, làm phiền cháu rồi, Tiểu Tạ. Hôm nào rảnh ghé nhà chơi, dì sẽ nấu món ngon cho cháu ăn." Lâm Chi vừa tung ra một viên “kẹo bọc đường”, ngay sau đó dứt khoát cúp máy.
Tạ Hi Nguyên giơ tay bóp trán, cảm thấy hơi nhức đầu.
Cậu tháo túi xách trên vai Lâm Hoạ xuống, mở ra tìm kiếm, lại kiểm tra ví đựng thẻ của cô, nhưng không thấy căn cước công dân đâu.
Không có chứng minh thư, ngay cả khách sạn cũng không thuê được.
Lâm Hoạ liếc nhìn cậu một cái rồi lặng lẽ nhắm mắt lại.
Dĩ nhiên là cô sẽ không nhắc nhở cậu căn cước công dân của cô đang nằm trong ngăn nhỏ bên trong túi.
Tạ Hi Nguyên cài túi xách lại, đặt ra ghế sau rồi lái xe đi.
Từ đầu đến cuối, Lâm Hoạ đều giả vờ say, nhưng dần dần, cô lại ngủ thật.
Hơn hai mươi phút sau, xe dừng lại trước căn hộ của Tạ Hi Nguyên bên ngoài khuôn viên trường. Cậu bế cô lên lầu, mở khóa cửa bằng vân tay, ôm cô vào nhà, đặt lên ghế sô pha. Lâm Hoạ xoay người, tìm một tư thế thoải mái hơn rồi ngủ tiếp.
Tạ Hi Nguyên khoanh tay trước ngực, nhìn cô, khẽ cười nhạt.
Trông cậu có vẻ vô hại đến vậy sao? Để cả hai mẹ con cô đều yên tâm với mình thế này?