Ngón tay đang lướt trên màn hình điện thoại của Tạ Hi Nguyên hơi khựng lại.
"Cậu nên sớm tính toán cho bản thân đi." Tương Lan Tâm tiếp tục khuyên nhủ.
Tạ Hi Nguyên khẽ cười, ngón tay lại tiếp tục di chuyển, giọng điệu thong thả: "Không sao, cô ấy thích ai là quyền của cô ấy, còn tôi sẽ luôn ở bên cô ấy."
"??" Bị chuốc bùa mê gì vậy? Sinh viên thời nay sao mà si tình cứng đầu thế này?
Đúng lúc này, một người nhà họ Tương từ ngoài bước vào, gọi: "Lan Tâm! Đi thôi, tụ họp một bàn nào!"
Người đó đi tới kéo tay Tương Lan Tâm, cô ta cũng thuận thế đứng dậy. Bất ngờ, cốc nước trên tay cô ta rung lên, cả cốc đổ thẳng lên người Tạ Hi Nguyên.
Cậu đứng phắt dậy, Tương Lan Tâm vội vàng lấy khăn giấy lau cho cậu, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không cố ý . . . Hay là để tôi đi mua bộ đồ khác cho cậu nhé?"
Tạ Hi Nguyên lùi lại mấy bước, ánh mắt không mang theo cảm xúc nhìn cô ta, nhưng lại khiến Tương Lan Tâm cảm nhận được một luồng lạnh lẽo sắc bén. Tim cô ta thót lên, vô thức dừng tay.
Cô ta vốn định tạo ra một chút va chạm, một chút bất ngờ để kéo gần khoảng cách giữa hai người. Nhưng bây giờ, cô ta không dám làm gì nữa.
Tạ Hi Nguyên chẳng thèm quan tâm đến cô ta, xách áo khoác rời đi. Cậu tìm nhân viên khách sạn mở một phòng, thay bộ đồ ướt ra, đưa cho họ sấy khô rồi khoác áo choàng tắm, ngồi trong phòng chờ đợi.
Không có ai xung quanh cậu mới có được chút yên tĩnh.
Cậu chơi vài ván game nhưng không lần nào qua cửa, sau khi thua thêm một ván nữa, cậu mở WeChat nhắn tin cho Lâm Họa.
XX: [Chị đi xem mắt à?]
XX: [Lời hứa một lòng một dạ của chị chỉ có hiệu lực trong buổi sáng thôi sao?]
. . .
Bên kia, Lâm Họa đang trò chuyện với những người bạn cũ của bố mình. Cô muốn thể hiện tốt trước mặt bố, cũng muốn để những chú bác ấy có ấn tượng tốt về mình, nên không hề để ý đến điện thoại.
Mãi đến khi trở lại phòng bài tìm Tạ Hi Nguyên, không thấy cậu đâu, cô mới để ý đến tin nhắn cậu gửi.
Cô không có ý định đi xem mắt, nhưng lúc nãy quả thực có kết bạn WeChat với hai người đồng trang lứa, chỉ để xã giao mà thôi.
Lâm Họa gọi điện cho Tạ Hi Nguyên: "Em đang ở đâu thế?"
Tạ Hi Nguyên: "Khách sạn phòng 1208."
Lâm Họa và nhân viên giao quần áo gần như đến phòng cùng lúc.
Cô ôm quần áo bước vào, tò mò hỏi Tạ Hi Nguyên: "Quần áo em bị sao vậy?"
"Bị nước trà làm ướt." Tạ Hi Nguyên mở cửa, quay người đi vào trong phòng ngồi xuống sofa, lười biếng tựa vào lưng ghế, tiện tay cầm điện thoại trên bàn trà, ngón tay lướt màn hình một cách thờ ơ, không buồn nhìn cô, chỉ nói: "Em còn tưởng chị quên mất em đang đợi đấy."
"Sao có thể chứ?" Lâm Họa đặt quần áo lên giường, đi đến bên cạnh cậu ngồi xuống. Cô nghiêng người, thuận thế nắm lấy bàn tay đang buông lỏng bên người cậu, nhẹ giọng nói: "Bố chị bảo ở lại ăn tối cùng họ nhưng chị từ chối rồi. Buổi tối chị chỉ muốn ăn tối riêng với em thôi."
Tạ Hi Nguyên khoác áo choàng tắm, phần cổ áo hơi lỏng, lộ ra xương quai xanh rõ ràng và làn da trắng mịn trên ngực. Lâm Họa vừa nắm tay cậu vừa vô thức tưởng tượng cảnh bên trong lớp áo, máu trong người dường như nóng lên từng chút một.
Cô phát hiện, những chuyện đã từng làm rồi thì lần sau làm lại chẳng có chút áp lực nào. Nhưng những chuyện chưa từng thử, lại như bị ngăn cách bởi ngàn núi vạn sông. Ví dụ như lúc này, cô rất muốn ôm cậu, nhưng cứ cảm thấy không dám ra tay.
Trong đầu nghĩ toàn chuyện không đứng đắn, miệng thì thuận miệng hỏi: "Tối nay muốn ăn gì? Hửm?"
Tạ Hi Nguyên bỗng nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngã vào lòng mình. Lâm Họa hoàn toàn không đề phòng, nhào thẳng về phía cậu, cậu giơ tay còn lại ra đỡ cô.
Cô dựa vào l*иg ngực cậu, cổ tay bị cậu nắm chặt, cả người rơi vào vòng tay cậu. Khi cô lao vào, áo choàng tắm của cậu hơi trượt xuống, lộ ra đường nét cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện.
Đôi mắt to tròn của Lâm Họa chăm chú nhìn cậu, sự gần gũi bất ngờ này khiến cô vừa hồi hộp vừa kí©h thí©ɧ.
Cậu thả cổ tay cô ra, đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dái tai cô, giọng trầm thấp: "Chị vừa nãy có đi xem mắt không?"
Lâm Họa lắc đầu.
"Có ai kết bạn WeChat với chị không?"
Cô lại lắc đầu.
Lúc này, trong đầu cô chỉ còn mỗi cảnh đẹp trước mắt, chỉ có khoảng cách gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau. Nhịp thở của cô dần trở nên gấp gáp và kìm nén.
Cậu nhất định là đang trêu cô, đang ám chỉ cô có thể tiến thêm một bước. Lâm Họa chuẩn bị giơ tay ôm lấy cậu, thì đúng lúc đó, Tạ Hi Nguyên lại đỡ cô dậy.
Cậu đứng lên kéo lại cổ áo, đi đến giường cầm bộ quần áo khô lên, thản nhiên nói: "Em đi thay đồ."
Lâm Họa: "???"
Cởϊ áσ ra rồi, ôm sát nhau rồi, mà vậy là xong luôn á?
Cậu em này có phải quá giữ kẽ rồi không?
Tạ Hi Nguyên đi vào phòng tắm thay quần áo, Lâm Họa ngả người lên sofa, điều chỉnh lại cảm xúc, trong lòng không ngừng oán thầm.
Đến khi cô ngồi thẳng dậy, bất giác nhìn về phía phòng tắm, lại lập tức chết sững.
Tạ Hi Nguyên quay lưng về phía cô cởϊ áσ choàng tắm ra, trên người chỉ còn một chiếc quần boxer. Từng đường nét trên cơ thể đều lộ rõ trước mắt cô.
Đúng vậy, phòng tắm này có vách kính trong suốt.
Cậu hơi cử động, Lâm Họa cứ tưởng cậu sắp quay người lại, lập tức cúi đầu, giả vờ chăm chú nhìn điện thoại. Một lát sau, cô lại len lén ngước mắt lên, nhìn về phía phòng tắm.