Quán Quán liếʍ liếʍ môi, rồi đưa bàn tay bé xíu che miệng Ngụy Thừa lại: “Ca ca đừng nói nữa…”
Ngụy Thừa bật cười: “Được rồi, không nói nữa. Sau này lên núi, ca ca sẽ bắt thỏ cho Quán Quán ăn nhé!”
Khi đậu nướng xong, hai đứa nhỏ liền ăn ngấu nghiến. Mà Quán Quán là người ăn ngon lành nhất, đến cả vỏ cháy bên ngoài cũng nuốt luôn, khóe miệng và gương mặt nhỏ nhắn dính đầy tro đen. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cậu, cứ như đây là món ngon nhất trên đời mà cậu từng được ăn.
“Ca ca…” Quán Quán vừa liếʍ môi vừa thèm thuồng nói: “Quán Quán không cần ăn đùi gà, cũng không cần ăn thỏ đâu… Quán Quán chỉ muốn mỗi ngày… được ăn đậu đậu thôi…”
Ngụy Thừa mỉm cười, cảm thấy Quán Quán thật sự đáng yêu, dễ mến hơn hẳn Ngụy Đức, cái đứa mà trong nhà ai cũng coi như bảo bối. Anh đưa tay xoa nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, ngốc nghếch mà đáng yêu kia.
“Được rồi, ca ca sẽ nướng cho em ăn.”
Hai đứa trẻ ngồi sát bên đống lửa nhỏ, vừa sưởi ấm vừa trò chuyện. Ngụy Thừa bất giác nhớ tới Ngụy Đức, rồi nghĩ đến chuyện sau này nếu tìm được nhà mới cho Quán Quán, thì nhà đó chắc chắn cũng có trẻ con. Nhưng nếu những đứa trẻ đó giống như Ngụy Đức hay Ngụy Điền – tính tình xấu xa, hay bắt nạt người khác thì sao? Liệu chúng có bắt nạt Quán Quán không?
Nghĩ tới đó, lòng anh lại chùng xuống.
Nhưng… anh thì có thể làm gì được đây?
Bản thân Ngụy Thừa cũng chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu. Vào hai mùa xuân thu, anh còn có thể chạy lên núi tìm rau dại, bới củ quả mà lót dạ. Gom góp được mấy đồng tiền lẻ, anh còn lén đổi lấy ít lương thực ăn dần qua mùa đông. Nhưng giờ đây, tất cả cũng sắp cạn sạch rồi.
Trong lòng anh bỗng chùng xuống, mang theo chút nặng nề. Anh thở dài, dịu giọng nói: “Quán Quán, nghe ca ca nói này.”
“Nếu… nếu sau này em có người thân, mà họ đối xử với em không tốt, đánh mắng em… thì em hãy đến tìm ca ca.”
Thấy đôi mắt trong veo của Quán Quán ánh lên vẻ ngơ ngác, chưa hiểu rõ, Ngụy Thừa kiên nhẫn giải thích thêm: “Em xem, ca ca nướng đậu cho Quán Quán ăn, ca ca đổi giày bông cho Quán Quán mang. Ca ca không đánh Quán Quán, cũng không bắt nạt Quán Quán.”
Quán Quán cuối cùng cũng hiểu, bèn gật đầu liên tục như chú gà con mổ thóc.
“Nếu có người đánh em, mắng em, không cho em ăn cơm… cho dù có cho thì cũng là thứ đồ bỏ đi, em cũng đừng sợ, cứ đến tìm ca ca, nghe rõ chưa?”
“Nghe rồi ạ.”
Quán Quán đáp bằng giọng non nớt, trong veo: “Ca ca tốt lắm! Ai đánh Quán Quán là người xấu, Quán Quán sẽ nói ca ca đánh lại họ!”
Ngụy Thừa gãi đầu, hơi ngượng ngùng: “Ừm… chắc cũng là vậy đó.”
Nhưng anh nghĩ thầm, bản thân có tốt gì cho cam? Đến ngay cả bảo vệ Quán Quán cho đàng hoàng cũng không làm nổi…
Một lát sau, khi đã ăn uống no nê, Quán Quán bắt đầu buồn ngủ. Hàng mi dài khẽ cụp xuống, ve vẩy như cánh chuồn chuồn, tay nhỏ vẫn ôm chặt cái lu đất nhỏ dính đầy bùn. Ngụy Thừa thấy vậy, liền nhẹ nhàng bế cậu đặt lên tấm ván giường cho dễ ngủ. Anh sợ cậu ôm đồ ngủ không thoải mái nên định gỡ cái lu ra để sang bên, ai ngờ Quán Quán lại ôm chặt không buông, người khác chạm vào một chút cũng không được.
Ngụy Thừa cũng đành để mặc Quán Quán ôm khư khư cái lu nhỏ, còn mình thì ngồi xổm xuống, tiếp tục lặng lẽ sắc thuốc. Trong lòng thầm nghĩ, đợi Quán Quán tỉnh dậy, sẽ rót cho cậu một chén để uống cùng.
Cứ thế, hai ngày trôi qua yên ổn không có chuyện gì xảy ra. Thuốc của Ngụy Thừa cũng đã uống hết, anh dự định ngày mai sẽ lại đến nhà Lý chính xem tình hình thế nào.
Nhưng đêm đó, cánh cổng tre mục nát đột nhiên bị người từ bên ngoài đá tung.
Ngụy Thừa ngủ rất nông, nghe tiếng liền bật dậy. Khi nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, anh vội dùng chiếc chăn cũ rách quấn chặt lấy Quán Quán – lúc này cũng đã bị đánh thức.
Anh cúi xuống, nhỏ giọng dặn dò: “Đừng lên tiếng.”
Quán Quán mắt còn lim dim vì buồn ngủ, khẽ gật đầu co ro lại.
Trong bóng tối, nhóm người kia đã lạch bạch lạch bạch đi vào, nhưng có vẻ bọn họ không phải đến tìm Ngụy Thừa, mà là đến lấy cuốc, gậy gộc và mấy thứ dụng cụ linh tinh khác.
Ngụy Thừa nghe thấy họ bàn tán mà chẳng thèm kiêng dè: nào là “bắt hoàng kim tử”, rồi “Mã lão tam con chó mẹ nhà nó cũng đi”, “Mau lên nào…”. Nghe xong anh cũng đoán ra được chút chuyện, lặng lẽ mang giày vào, rồi ho khẽ hai tiếng: “Chú hai, chú ba.”