Chương 7

Nếu không phải vì đang giấu Quán Quán trong nhà, anh đã sớm xông ra mà đánh cho hai tên vô lại này rụng hết răng rồi.

Nói cho cùng, toàn bộ nhà họ Ngụy này, dù xét về công sức hay chuyện nhà cửa, đều nhờ tay anh mà ra. Vậy mà Ngụy Điền với Ngụy Đức lại dám mở miệng ra là mắng mỏ, không biết xấu hổ tí nào!

Ngụy Thừa thực ra là con trai của Ngụy Đại Niên, người con cả của dòng họ Ngụy. Ngụy Đại Niên vốn xuất thân là thợ săn, nhờ vào kỹ năng săn bắn giỏi đã chăm sóc cha già nằm liệt giường suốt nhiều năm cho đến khi ông qua đời, lại còn nuôi nấng mấy người em cùng cha khác mẹ nên người. Không những vậy, ông còn xây được nhà, trồng được ruộng, lo cho hai em trai cưới vợ, giúp cả gia đình có cuộc sống ổn định.

Chỉ có điều, lúc còn trẻ ông từng bị thương khi đi săn, nên nửa bên mặt bị hủy, vì vậy mãi đến gần 24 tuổi mới lấy được vợ.

Người vợ sau này, tức mẹ kế của Ngụy Thừa là Phương bà tử, một người đàn bà nổi tiếng khắc nghiệt và khó sống. Khi Ngụy Đại Niên gặp nạn trong rừng, bị gấu rừng cắn mất nửa thân dưới và chỉ sống được thêm một tháng rồi qua đời, bà ta chẳng thèm nghĩ gì đến chuyện để lại tài sản cho Ngụy Thừa và mẹ ruột anh, mà lập tức tách riêng tài sản với hai mẹ con.

Nhưng điều mà họ không ngờ tới là mẹ của Ngụy Thừa – bà Tần không phải là người dễ cam chịu. Ngay sau khi bị ép phân chia tài sản, bà đã lén bán bốn mẫu ruộng còn lại của Ngụy Đại Niên, lấy được 40 lượng bạc rồi dẫn theo Ngụy Thừa lúc đó mới 4 tuổi về lại nhà mẹ đẻ ở một thôn cách đó không xa.

Sau khi giữ đạo hiếu đủ ba năm, bà tái giá cho một phú hộ cùng thôn, rồi đến năm Ngụy Thừa lên bảy tuổi thì đem anh vứt về lại thôn Mậu Khê.

Cho đến tận bây giờ, Ngụy Thừa vẫn còn nhớ rõ câu nói mà cậu và ông ngoại đã nói lúc đem anh về lại nhà họ Ngụy: “Đây là giống nòi nhà họ Ngụy các người, các người không cần thì nhà họ Tần chúng tôi cũng chẳng cần.”

Hai bên gia đình cãi nhau to, suýt đánh nhau, cuối cùng phải nhờ trưởng thôn Mậu Khê đến mới dẹp yên được cuộc ẩu đả.

Trưởng thôn là người hiểu chuyện, chỉ cần hai ba câu đã khiến cho nhà họ Ngụy không nói lại được lời nào, còn người nhà họ Tần thì cũng không dám vênh váo nữa mà bỏ đi. Cuối cùng, cậu bé Ngụy Thừa gầy gò đến mức không còn hình người được giữ lại ở nhà họ Ngụy.

Thật ra Ngụy Thừa cũng không quá để tâm, vì dù ở nhà ngoại hay ở nhà nội thì anh cũng đều không được chào đón, đều sống cảnh ăn không đủ no.

Cả hai bên đều chướng mắt anh, đều mắng anh là kẻ lòng lang dạ sói, vì ai đánh anh, anh đều đánh lại người đó. Đánh không lại thì cũng cắn răng chịu đựng, bị đánh đến bầm tím mặt mày cũng không khóc lấy một tiếng, càng không van xin ai.

Cho cơm thì ăn, không cho thì tự mình đi tìm. Bắt anh làm việc thì anh làm, nhưng trong quá trình đó nếu có cơ hội chiếm được chút lợi gì thì anh sẽ tìm cách lấy, bởi vì nếu không tranh giành, không tranh thủ, có lẽ Ngụy Thừa đã chết đói từ lâu rồi.

Căn phòng chứa củi này vốn dĩ là phòng của ba người nhà Ngụy Thừa, nhưng mấy năm gần đây đã bị biến thành kho chứa củi và đồ đạc linh tinh, lộn xộn chất đầy. May mà vẫn còn sót lại một chiếc giường gỗ, coi như anh vẫn còn có chỗ để ngủ.

Anh giấu Quán Quán vào khe hẹp giữa đống củi chất cao và bức tường, sau đó mới mở cửa ra liền thấy hai người, một béo một lùn, là Ngụy Điền và Ngụy Đức.

Ngụy Điền là con thứ của chú hai anh, năm nay chín tuổi, lớn hơn Ngụy Thừa một tuổi. Vì có một người anh trai biết đọc sách tên là Ngụy Chí nên Ngụy Điền thường xuyên tác oai tác quái, chẳng ai trị được.

Ngụy Đức là con trai của chú thứ ba trong nhà, được bà lão Phương và cô em gái chưa chồng là Ngụy Lâm Lang rất yêu chiều. Bình thường bọn họ hay lén cho cậu ta ăn táo nhỏ. Mới tám tuổi mà Ngụy Đức đã mập đến mức mắt gần như không nhìn thấy vì bị mỡ che.

Ngụy Thừa lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Ngụy Đức nhanh nhẹn chui vào phòng chứa củi, chỉ vào chiếc sọt trên sàn nhà nói: “Lúc mày mới vào đây, tao còn thấy sọt này đầy đồ, sao giờ lại trống không?”

Ngụy Điền hét lên: “Nói mau, mày có giấu thứ gì đúng không?”