Quán Quán mỉm cười với Ngụy Thừa, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Khi thấy Ngụy Thừa cõng đứa trẻ rời đi, Tề lang trung thở dài nói: “Ngụy Thừa ngày thường ít nói, chỉ biết cắm đầu làm việc, vậy mà vẫn bị người nhà họ Ngụy nói là vô ơn bạc nghĩa. Giờ nhìn thấy thế này, tôi nghĩ nó cũng giống Nguỵ Đại Niên, đều là người có lòng tốt.”
Phu lang của Tề lang trung lắc đầu nói: “Nhưng lòng tốt thì có ích gì? Thời buổi này, thiệt thòi nhất lại chính là người có lòng tốt.”
“Chỉ mong Ngụy Thừa đừng giống cha mình, nuôi ra một lũ vô ơn!”
Ngụy Thừa vẫn không quên liếc nhìn nhà họ Trường một cái. Ngôi nhà đó là căn nhà ngói đen duy nhất ở trong thôn, cửa đóng im lìm, tuyết trước cổng cũng chẳng ai quét dọn. Thấy cảnh đó, anh mới quay người trở về.
Xem ra người đó vẫn chưa quay về.
Ngụy Thừa cúi đầu nhìn đứa trẻ đang níu lấy đầu gối mình, nghiêm túc nói với đôi mắt to đen láy trong veo của cậu: “Anh không thể mang em theo được. Anh… anh cũng chẳng có nhà, nếu theo anh thì chỉ có chịu khổ thôi. Trong thôn vẫn còn nhiều người tốt bụng, hay là em thử tìm một người khác xem?”
Đứa bé hít hít mũi, gật đầu.
Ngụy Thừa buông bàn tay lạnh buốt đang nắm lấy mình, quay người cõng sọt đi tiếp mấy bước. Đi khá xa rồi mà phía sau vẫn không nghe thấy động tĩnh gì.
Lúc đó, anh cảm giác như chân mình bị đổ chì, không nhấc lên nổi nữa. Quay đầu nhìn lại, đứa bé vẫn đứng yên tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng ướt đẫm nước mắt, đôi tay bẩn thỉu lấm lem không ngừng lau đi những giọt nước mắt đang tuôn rơi.
Ngụy Thừa hít sâu một hơi, hốc mắt bất chợt đỏ lên. Không hiểu sao, lúc đó anh lại nhớ tới hình ảnh khi mẹ mình tái giá, ngày đó anh cũng đứng như thế này, trơ mắt nhìn mẹ rời đi.
Chỉ là… mẹ anh khi đó cũng không hề quay đầu lại. Nếu khi ấy bà có ngoái lại nhìn đứa con khóc như mưa như gió kia… liệu có thể sẽ khác không?
Thôi vậy.
“Đừng khóc nữa… haizz…”
Ngụy Thừa lại quay lại chỗ đứa nhỏ, thở dài như một người lớn thật sự: “Anh chỉ có thể tạm thời mang em về nhà ở một lát thôi. Đợi khi bác trưởng làng quay về, anh sẽ nhờ bác ấy tìm cho em một gia đình tốt.”
Quán Quán khịt mũi gật đầu, đôi mắt đã bị chính mình dụi đến đỏ hoe.
Vị ca ca này là người tốt, trên người rất ấm áp, còn tìm giày và áo khoác cho cậu mặc. Quán Quán có thể nghe hiểu lời người lớn, nhưng mỗi lần ca ca rời đi, cậu lại cảm thấy buồn vô cùng, buồn đến mức không chịu nổi.
Ngụy Thừa nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé: “Em tên là gì? Có tên không?”
Quán Quán nghĩ một lúc, rồi đưa cái lu đất nhỏ trong tay cho ca ca, chậm rãi và khó nhọc mở miệng, giọng non nớt khẽ khàng: “Vại… vại.”
“Em tên là Quán Quán à? Ấy, khoan đã… Hóa ra em không bị câm? Chỉ là nói không được tốt lắm thôi?”
Ngụy Thừa có chút vui mừng.
May mà đứa nhỏ này không phải bị câm. Nếu mà câm thật thì khó tìm người chịu nhận nuôi lắm. Anh lại nhìn kỹ giữa hai chân mày cậu bé, không thấy có nốt ruồi đỏ đặc trưng của ca nhi. Xem ra, đúng là một cậu nhóc bình thường rồi.
Ngụy Thừa chỉ vào chính mình, dịu dàng nói: “Gọi anh là ca ca nhé?”
Quán Quán mở to đôi mắt đỏ hoe, há miệng thở dốc một lát, rồi nhẹ nhàng kêu giống như một chú mèo con: “Ca… ca.”
Ngụy Thừa cười khẽ, trong tiếng cười có chút ho khan: “Anh từng nghe nói mẹ anh cũng sinh cho anh một em trai. Chắc cũng đáng yêu và ngoan ngoãn như Quán Quán vậy.”
Anh cười, nhưng cười xong lại trầm mặc buồn bã, chẳng hiểu sao cuối cùng vẫn mang Quán Quán về nhà họ Ngụy mà không hề báo trước hay được sự cho phép của ai.
Ánh mắt anh dừng lại nơi Quán Quán và cái sọt. Đứa nhỏ này quá bé, để trong sọt lại vừa khéo, trông rất vừa vặn.
Ngụy Thừa vừa về đến cổng nhà thì thấy sân trước nhà họ Ngụy vắng tanh. Anh nhanh chóng đi thẳng về phía nhà kho cũ phía sau.
Nhưng còn chưa kịp đặt Quán Quán xuống, đã nghe thấy có người ở ngoài cửa đang dùng sức đá rầm rầm, phát ra tiếng “loảng xoảng loảng xoảng” làm cả nhà rung lên…
“Ngụy Thừa! Ngụy Thừa! Mày lén lút mang cái gì về đó! Mau mở cửa! Đây là nhà của tao, mày có mở cửa không thì bảo! Không nghe lời, tao sẽ bắt mày ngủ trong nhà xí!”
“Ha ha ha ha, đồ con hoang đáng bị đuổi ra ngoài ngủ nhà xí!”
Ngụy Thừa cắn chặt răng, tay siết thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch.