Chương 5

Ngụy Thừa biết trong nhà Tề lang trung có một ca nhi lớn cỡ bằng đứa nhỏ mà anh nhặt được, hơn nữa Tề lang trung đã bốc thuốc và bắt mạch nhiều năm, cũng xem như là nhà khá giả nhất nhì trong thôn. Nghĩ như vậy, anh cho rằng chắc nhà này sẽ có dư ra vài bộ quần áo cho đứa con duy nhất của họ.

Tề lang trung nhận lấy con thỏ mà Ngụy Thừa mang đến, liếc nhìn phu lang một cái. Phu lang khẽ thở dài rồi nói: “Thôi được, chờ một chút.”

Tề lang trung bắt mạch cho Ngụy Thừa, rồi cau mày nói: “Mạch của con yếu, tức ngực khó chịu, phổi bị lạnh nặng, tuy hiện tại ho ra máu là do ho lâu ngày không dứt, yết hầu còn bị loét. Ta cần kê thêm cho con một toa thuốc chuyên trị tiêu đờm, cầm máu, dưỡng khí. Tuy thuốc này đắt một chút, nhưng con phải uống, nếu không trị tận gốc, sợ là về sau…”

Phần còn lại Tề lang trung không nỡ nói ra, vì thấy Ngụy Thừa đã khổ quá rồi, không muốn dọa anh thêm nữa.

Thông thường, một con thỏ có thể bán được khoảng 50 văn, con nào đẹp thì có thể lên đến 70, 80 văn. Nhưng vào mùa đông, thịt trở nên khan hiếm, lông thỏ lại quý, nên con thỏ xám to mà Ngụy Thừa mang đến nếu đem ra trấn trên bán, ít nhất cũng được khoảng 120 – 130 văn.

Tuy nhiên, thuốc men thì xưa nay vốn đắt đỏ. Nghe Tề lang trung vừa đọc tên dược liệu vừa ghi chép số lượng, dù Ngụy Thừa không giỏi tính toán, anh cũng cảm nhận được chỗ thuốc này chắc phải tiêu hết hơn phân nửa số tiền bán được từ con thỏ.

Phu lang của Tề lang trung cũng mang đồ ra, trên tay là một chiếc áo vá mỏng cùng một đôi giày nhỏ có hình đầu hổ, hơi cũ nát.

“Đôi giày này là của ca nhi nhà ta từng mang, mới đi hai năm thôi, lớp bông bên trong cũng chỉ dùng qua một mùa. Thấy đứa nhỏ kia đáng thương quá, nên cho hai đứa dùng tạm vậy.”

Tuy đôi giày có hơi rách, nhưng bên trong vẫn còn lớp bông giữ ấm, vải dệt tốt, đường may khéo léo, nói thật thì còn tốt hơn đôi giày mà Ngụy Thừa đang mang trên chân.

Phu lang của Tề lang trung lại nói thêm: “Chiếc áo này là áo mặc mùa thu, tuy không đủ ấm trong trời rét, nhưng cũng đỡ hơn là mảnh vải rách đang mặc trên người nó.”

Ngụy Thừa nhận lấy, cảm ơn: “Cảm ơn chú.”

Anh ngồi xổm xuống, khoác chiếc áo ngắn cho cậu bé, rồi bảo cậu nhấc chân lên để xỏ giày. Đứa nhỏ ngoan ngoãn làm theo, không hề ồn ào chút nào.

Khi giày đã mang xong, thấy đứa nhỏ tròn xoe mắt nhìn đôi giày hình đầu hổ trên chân đầy tò mò, Ngụy Thừa dịu dàng hỏi: “Ấm không?”