Chương 4

Tề lang trung là một thầy thuốc trong thôn, nhà ở ngay dưới chân núi, gần như là căn đầu tiên của thôn. Ngụy Thừa sợ người khác phát hiện chuyện mình lên núi bẫy thỏ nên không về ngay, mà chạy thẳng đến nhà của Tề lang trung.

Phu lang của Tề lang trung nghe tiếng mở cửa liền gọi với ra: “Là Thừa tử đấy à?”

Nhưng vừa nhìn thấy đứa trẻ trên lưng Ngụy Thừa, y liền hét lên sợ hãi: “Trời ơi, đây là đứa bé nhà ai vậy?”

Ngụy Thừa bước vào, trả lời ngắn gọn: “Nhặt được trên núi.”

Tề lang trung cũng vội vã xắn tay áo chạy ra: “Nhặt được ư? Trời lạnh thế này mà còn có người bỏ con à…”

Cả hai người đều nhìn vào đứa nhỏ — mặt mũi tím tái, chân thì rớm máu không khỏi nhíu mày: “Đứa bé này… tình trạng tệ quá rồi…”

Tề lang trung vội nói: “Mau bế nó lại đây, ta bôi thuốc giảm lạnh và trị thương cho!”

Quán Quán sợ hãi nép vào phía sau Ngụy Thừa, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo anh, cả người run lên vì lạnh và hoảng sợ.

Ngụy Thừa dịu giọng an ủi: “Không sao đâu, đừng sợ.”

Anh nhẹ nhàng bế Quán Quán lên, đặt bé lên chiếc sập gần lò sưởi: “Chú lang trung là người tốt, sẽ giúp em.”

Tề lang trung xách nửa thau nước ấm, rồi múc thêm ít tuyết mới ngoài sân vào để giảm nhiệt độ cho vừa phải. Sau đó, ông lấy một miếng vải thuốc mềm, thấm nước rồi nhẹ nhàng lau rửa đôi chân tím tái của đứa nhỏ.

Ông mở nắp một lọ sứ nhỏ, lấy ra một lớp cao đặc giống như mỡ heo, rồi cẩn thận thoa lên từng chỗ da nứt nẻ và rớm máu nơi đôi chân bé xíu của Quán Quán.

Cả quá trình bôi thuốc, cậu chỉ lặng lẽ rưng rưng, không bật ra tiếng khóc nào. Đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhỏ xíu thì vùi chặt trong lòng Ngụy Thừa như đang cố chịu đựng cơn đau.

Phu lang đang mặc thêm áo ấm, vừa mặc vừa hỏi: “Thừa tử, con đem đứa nhỏ này tới nhà ta là tính làm gì vậy?”

Ngụy Thừa liền kể lại chuyện nhặt được cậu bé trên núi, sau đó nói tiếp: “Chú, con đến đây là để mua thuốc, mua xong tính đưa đứa nhỏ tới nhà của trưởng thôn.”

Phu lang nghe vậy thì nhẹ nhõm thở dài: “Không may rồi, ta nhớ nhà trưởng thôn đi thăm người thân, còn chưa về thôn đâu.”

Ngụy Thừa nghe xong thì hơi khựng lại. Anh vừa ho vừa lấy con thỏ xám mập mạp từ trong sọt ra: “Hai chú, con có thể lấy con thỏ này đổi chút thuốc được không? Rồi…”

Anh cúi đầu nhìn cậu bé đang nép sau lưng mình, giọng dịu lại: “Có thể cho con xin thêm ít quần áo cũ của ca nhi trong nhà chú không? Mỏng cũng được, chỉ cần có cái mặc cho đỡ lạnh. Mùa đông thế này, không nên để đệ ấy bị cóng nữa…”