Chương 30

Ngụy Thừa lớn lên rất giống mẹ đẻ là Tần thị — da trắng, mũi cao, mắt to dài. Chỉ có vóc dáng là giống cha ruột, Ngụy Đại Niên. Trước kia, Tần thị rất thích đứa con trai có ngoại hình giống mình này.

Nhưng Tần thị vốn không hề yêu thương Ngụy Đại Niên, cho nên sau khi chồng mất, vừa hết thời gian để tang là bà lập tức tái giá với một phú hộ họ Tống. Rất nhanh sau đó, bà có thai và sinh thêm một đứa con trai. Còn Ngụy Thừa thì từ đó về sau hoàn toàn bị bà bỏ mặc, chẳng thèm quan tâm.

Năm ngoái, Ngụy Thừa vẫn còn nhớ mẹ, vào dịp Tết đã lén chạy tới thôn Khương Hà chỉ để nhìn mặt Tần thị một lần. Khi gặp lại, bà chỉ ôm cái bụng bầu to, lạnh nhạt liếc anh một cái rồi bảo: “Về đi.” Sau đó chẳng nói gì thêm.

Lúc đó, Ngụy Thừa đã hiểu rất rõ: mẹ anh, đã sớm không còn tình mẫu tử với anh nữa.

Không biết qua bao lâu, trời cũng đã sẩm tối. Trong gió vang lên tiếng hát ru nhỏ, ai oán không thành lời.

Khi tiếng động ở cổng lớn ngừng lại, người bên trong hỏi: “Các cháu là ai? Sao lại ngồi ở cửa nhà ta?”

Ngụy Thừa vội vã đứng dậy, đập đập lớp tuyết trên người Quán Quán – lúc này đang ngồi xổm chơi tuyết rồi nói: “Cháu… cháu đến tìm phu nhân của nhà ngài.”

“Cháu là ai vậy?”

Ngụy Thừa đáp: “Cháu là Ngụy Thừa ở thôn Mậu Khê, có việc muốn gặp phu nhân.”

“Ồ, thì ra cháu là Ngụy Thừa à!”

Tống phú hộ bước lại gần hơn, Ngụy Thừa liền ngửi thấy trên người ông ta nồng nặc mùi rượu.

Tống phú hộ vỗ vai Ngụy Thừa, do thân hình mập mạp nên nhìn ông ta có vẻ hiền lành, phúc hậu: “Cái gì mà phu nhân nhà ta, đó là mẹ ruột của cháu đấy! Còn đứa nhỏ này là…”

Ngụy Thừa không nói nhiều về thân phận của Quán Quán, chỉ đáp ngắn gọn: “Em ấy đi cùng cháu thôi.”

Tống phú hộ cười: “Sao lại đứng ở ngoài cửa thế? Đứa nhỏ này, đến chỗ ta thì cứ xem như là nhà mình đi chứ!”

Ông ta vừa nói vừa gõ mạnh vài cái lên cánh cổng. Rất nhanh sau đó, có người bên trong ra mở cửa, vẫn là người hầu mặt đen lúc trước. Hắn nhìn thấy Ngụy Thừa, lặng lẽ dời mắt sang chỗ khác, cung kính nói với Tống phú hộ: “Lão gia, mời ngài vào…”

Tống phú hộ trừng mắt nhìn gã, đôi mắt béo tròn đến nỗi gần như không thấy khe hở, quát: “Mày làm việc kiểu gì vậy hả? Sao lại để cho hai đứa nhỏ đứng ở ngoài chờ thế? Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, người ta lại nói ta ngược đãi con riêng. Thì tancòn mặt mũi nào làm người nữa? Có phải mày lười biếng, không chịu đi báo với phu nhân không?”

Người hầu mặt đen vội vàng khom người nhận lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi… lúc đó tôi bận quá nên quên mất, thật sự xin lỗi!”

Tống phú hộ tiếp lời: “Sau này thấy Thừa tiểu tử đến thì không cần phải báo, cứ trực tiếp đưa vào nhà. Nghe rõ chưa? Lần này là lần đầu vi phạm, ta tha cho. Lần sau không có dễ thế đâu.”

Nói xong, ông quay sang Ngụy Thừa, mặt tươi cười: “Đi nào, Thừa tiểu tử, theo ta vào trong gặp mẹ con đi…”

Ngụy Thừa đã sống dựa mái hiên nhà người khác suốt bốn năm, đương nhiên hiểu rõ những ánh mắt ẩn ý hay dò xét là như thế nào. Nhưng vì chiếc khóa bạc nhỏ của mình, anh nhất định phải gặp được Tần thị.

Trên đường đi, Tống phú hộ vẫn còn ngà ngà say, vừa đi vừa lảm nhảm: “Cháu đúng là đứa nhỏ nhẫn tâm thật đấy, cả năm nay không về thăm mẹ cháu lấy một lần…”

“Mẹ cháu ấy à, bà ấy cứ nhắc cháu suốt…”

“Dù gì bà ấy cũng là mẹ cháu, sau này cháu lớn, kiếm ra tiền cũng nên báo hiếu cho bà ấy…”

“Đừng có trách mẹ cháu tái giá. Bà ấy là một quả phụ, ta bằng lòng lấy bà ấy là còn tốt cho bà ấy đấy. Nếu không phải bà ấy còn có chút nhan sắc, ta đi tìm một đứa con gái trẻ măng khác còn hơn…”

Ngụy Thừa nắm chặt hai tay, cố gắng kiềm chế tức giận, không nói một lời, lặng lẽ đi theo Tống phú hộ vào sảnh chính.

Khi đến gian nhà chính rộng rãi và sáng sủa, Tống phú hộ vung tay sai bảo bà lão đang đứng bên cạnh: “Đi, mang chút điểm tâm và trái cây ra đây. Thừa tiểu tử ở nhà họ Ngụy sống khổ quá, mấy thứ này thường ngày nó chẳng được ăn đâu, bà lấy nhiều chút.”

Bà lão kia vừa nghe xong, liền liếc nhìn ánh mắt ra hiệu của Tống phú hộ, trong lòng hiểu ra vài phần. Trên mặt vẫn tươi cười đáp: “Dạ.”

Trong lúc chờ, Tống phú hộ vỗ cái bụng to như cái trống, lảo đảo vì say, vừa khoác lác vừa thổi phồng nhà mình giàu có thế nào, nói Tần thị là kiếp trước tích đức nên kiếp này mới được gả cho ông ta sau khi tái giá, vân vân…