Chương 3

Người ta thường nói “thỏ khôn có ba hang”, mới vừa rồi bị dọa chạy một con, vậy mà không ngờ còn có thêm một con nữa. Thật sự quá bất ngờ!

Ngụy Thừa vứt con thỏ vào trong sọt tre, sau đó phủ lớp cỏ khô và củi lửa đã chuẩn bị từ trước lên bẫy để ngụy trang lại. Xong xuôi, anh quay đầu nhìn đứa bé đang bị rét đến run lập cập kia.

Nếu cứ mặc kệ đứa trẻ này…

Có lẽ nó sẽ không sống nổi mất…

Ngụy Thừa bước đến trước mặt đứa nhỏ, không đành lòng nói: “Anh đưa em đi tìm thôn trưởng, nếu cứ ở lại trong núi, em sẽ bị lạnh đến chết mất.”

Hai chữ “lạnh chết” khiến Quán Quán khẽ run lên một cái, sau đó ngoan ngoãn ôm chặt lấy cái lu đất nhỏ trong lòng, bước lên một bước đi theo sau Ngụy Thừa.

Ngụy Thừa chú ý thấy đôi chân nhỏ của cậu bé đã bị lạnh đến mức da nứt nẻ, có chỗ còn rỉ máu. Thế nhưng đứa nhỏ này dường như không cảm thấy đau, chỉ biết rụt rè, đáng thương nhìn anh.

Anh lại cúi đầu nhìn đôi giày bông của chính mình, cả mũi giày lẫn đế đều đã thủng, đi qua hai mùa đông đã chẳng còn lại bao nhiêu bông bên trong. Đôi giày này là mẹ anh làm từ khi bà còn chưa tái giá. Bây giờ giày đã chật, gót chân anh thậm chí còn lộ ra ngoài.

Ngụy Thừa tháo cái sọt, ngồi xổm xuống, nói: “Lên đi, anh cõng em xuống núi.”

Rồi lại liếc mắt nhìn cái lu đất trong tay đứa nhỏ, anh nói: “Đem cái lu đó bỏ vào sọt đi.”

Lời vừa dứt, cậu bé liền lắc đầu, nước mắt lưng tròng, đứng yên không nhúc nhích.

Ngụy Thừa đánh giá cái lu kia, nhìn qua chỉ là một cái lu đất rất bình thường, chẳng khác gì loại ấm sành rách nát mà người trong thôn hay dùng. Nhưng nếu đứa nhỏ này coi nó như bảo vật, có lẽ đây là vật kỷ niệm cuối cùng mà cha mẹ để lại cho cậu?

Ngụy Thừa lại ho mấy tiếng, nuốt xuống chút máu tanh trào lên cổ họng, rồi nói: “Vậy em cứ ôm đi. Tuyết sắp rơi nữa rồi, chúng ta phải nhanh xuống núi thôi.”

Quán Quán cẩn thận trèo lên lưng anh. Tấm lưng gầy gò của ca ca tuy gầy đến nhô cả xương, nhưng lại ấm áp và an toàn. Quán Quán khịt khịt cái mũi nhỏ đã đỏ lên vì lạnh, ôm chặt lấy cổ của ca ca, không chịu buông.

Ngụy Thừa cõng cậu bé với tất cả sức lực mình có. Năm nay anh mới tám tuổi, do thường xuyên không đủ ăn nên gầy gò, nhưng lại cao hơn hẳn, thậm chí còn cao hơn cả mấy đứa trẻ mười một tuổi trong thôn. Người trong thôn nhìn thấy anh đều nói rằng anh giống cha mình — một thợ săn đã qua đời từ sớm.