Quán Quán đang đi bỗng dừng lại. Cậu nhìn Ngụy Thừa, trong lòng bỗng thấy khó chịu, hơi buồn buồn, không chịu đi tiếp.
Ngụy Thừa nhìn Quán Quán, thấy lạ bèn hỏi: “Sao lại không đi nữa? Bộ muốn đi tiểu à?”
“Không… không phải muốn đi tiểu.”
Quán Quán ngẩng đầu lên nhìn ca ca: “Không muốn đi, lấy cái khóa nhỏ, được không?”
Ngụy Thừa hơi ngạc nhiên: “Sao vậy?”
“Đó là khóa trường mệnh cha để lại cho ca ca từ lúc mới sinh, là của ca ca, đương nhiên ca ca phải lấy lại.”
Nghĩ tới điều gì đó, Ngụy Thừa cười, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Quán Quán: “Có phải em sợ ca ca gặp lại mẹ và đứa em trai kia rồi sẽ không cần Quán Quán nữa đúng không?”
Quán Quán lắc đầu.
Nhưng Ngụy Thừa vẫn tin rằng Quán Quán đang nghĩ như vậy, liền dịu dàng nói: “Mẹ anh vốn dĩ đã không còn thương anh nữa, bà ấy đi lấy chồng khác, bao năm qua đối với anh cũng lạnh nhạt. Anh hiển nhiên cũng sẽ không mặt dày đến phá hỏng cuộc sống của bà ấy. Còn về đứa nhỏ kia, anh cũng không thích, càng không coi nó là em ruột của anh. Quán Quán yên tâm đi, từ nay về sau ca ca chỉ có một người em trai là em thôi.”
Quán Quán cúi đầu, lông mi rũ xuống, không nói gì. Cậu lại nắm lấy tay Ngụy Thừa, ngoan ngoãn đi theo, chỉ là đậu nướng trong tay thế nào cũng ăn không vào nữa.
Từ thôn Mậu Khê đến thôn Khương Hà thật ra không xa, nhưng hai đứa trẻ đi bộ, vừa đi vừa nghỉ, phải mất nguyên một canh giờ mới tới nơi.
Nhà phú hộ kia to ngang ngửa nhà Lý Mậu Đức, còn lợp toàn ngói đen. Cổng nhà không phải kiểu cửa đất đơn sơ như các hộ bình thường trong thôn, mà là cánh cửa gỗ đen dày chắc, trông rất sang trọng.
Ngụy Thừa bước đến gõ cửa. Chỉ chốc lát sau, một người hầu da ngăm đen đi ra, đánh giá Ngụy Thừa từ trên xuống dưới, giọng nói cộc lốc: “Cậu tìm ai?”
Ngụy Thừa hơi khựng lại một chút, rồi đáp: “Cháu đến tìm… phu nhân nhà ngài.”
Tên người hầu nhíu mày hỏi: “Cậu là ai? Nói rõ tên tuổi để ta còn vào bẩm với phu nhân.”
Ngụy Thừa nói: “Cháu là Ngụy Thừa, ở thôn Mậu Khê.”
Người hầu da ngăm đen trừng lớn mắt kinh ngạc: “Cậu là Ngụy Thừa à?”
Ngụy Thừa hỏi lại: “Chú quen cháu sao?”
Người hầu bật cười: “Cậu với mẹ cậu từng ở bên nhà ngoại thôn Khương Hà suốt ba năm, sao ta lại không biết được chứ? Chờ một chút, ta vào báo với phu nhân.”
Nói rồi, hắn quay người đi vào trong nhà.
Ngụy Thừa cúi đầu nhìn Quán Quán bên cạnh, thấy cậu đang cúi gằm mặt nhìn lớp tuyết mịn dưới chân, bộ dáng buồn buồn, chẳng có chút tò mò nào với cái nhà phú hộ lớn thế này, hoàn toàn khác với nhà họ Ngụy hay nhà họ Vương.
Ngụy Thừa khẽ xoa đầu cậu, dịu dàng hỏi: “Lạnh không?”
Quán Quán ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, cười tươi: “Không lạnh. Còn ca ca thì sao?”
Ngụy Thừa cũng mỉm cười: “Ca ca cũng không lạnh.”
Cổng nhà phú hộ rất cao, mái hiên rộng, hai đứa nhỏ đứng trên nền tuyết nhưng nhờ có mái hiên che, nên cũng đỡ được phần nào cái lạnh lẽo của sương.
Chỉ là… người hầu da đen kia sau khi vào trong báo tin thì mãi vẫn chưa quay lại.
Sắc mặt Ngụy Thừa dần trở nên khó coi.
Tuy trong lòng anh vốn không trông mong gì vào Tần thị – mẹ ruột mình, suốt những năm qua anh chịu đói, chịu lạnh, bà ta chưa từng để tâm đến. Anh rất rõ, Tần thị thật sự không thương anh.
Mà nguyên nhân vì sao bà không thương, là vì cha của anh.
Nhà Tần thị rất nghèo. Phía trên còn mấy người anh trai, sau khi họ cưới vợ thì trong nhà lại càng túng quẫn. Vì vậy, cả nhà muốn gả Tần thị cho một gia đình khá giả để mong đổi đời.
Tần thị vốn có dung mạo xinh đẹp, da trắng, nổi bật ở cả hai thôn Mậu Khê và Khương Hà, đúng là “hoa khôi” của vùng. Người đến hỏi cưới bà rất nhiều, nhưng tiền sính lễ thì chẳng ai chịu đưa đủ như nhà họ mong đợi.
Lại thêm một chuyện là: Tần thị từng thích một anh chàng đọc sách trong thôn. Nhưng mẹ của anh ta lại là người kiêu ngạo, chê bai nhà Tần thị nghèo hèn. Chuyện đó hồi ấy còn ồn ào khắp nơi.
Ngụy Đại Niên thì vừa gặp Tần thị đã phải lòng. Ông gom hết số tiền dành dụm cả đời để làm sính lễ. Nhà họ Tần liền đồng ý gả Tần thị đi, cũng xem như tránh được chuyện thị phi.
Sau khi cưới, Ngụy Đại Niên đưa hết tiền kiếm được từ việc đi săn cho Tần thị giữ. Nhưng Tần thị lại không yêu ông. Bà ta chê Ngụy Đại Niên quê mùa, thô lỗ, trên người lại toàn mùi máu tanh, còn có cả vết sẹo do bị thương khi đi săn thú.
Dù vậy, Ngụy Đại Niên đối với vợ thì hết mực yêu thương, chuyện gì cũng chiều theo. Cứ như vậy qua vài năm, hai người liền sinh ra Ngụy Thừa.