Chương 28

“Hừ, đánh Quán Quán, là người xấu…”

“Người xấu, người xấu… người xấu…”

Ngụy Thừa nhìn mà cảm thấy Quán Quán thật quá đáng yêu rồi, đúng là một tiểu Quán Quán biết ghi thù!

Chỉ là… bọn họ không hề biết rằng…

Ở nhà họ Vương.

Vương Tráng Tử đã tỉnh lại. Sau khi uống hai bát thuốc, sắc mặt trắng bệch đến giống như tro tàn của hắn rốt cuộc cũng dịu lại một chút. Hắn kích động nhìn Trịnh thị nói: “Tôi… hình như tôi không còn đau nữa!”

Trịnh thị cũng giống như một kẻ điên, đang ngồi phệt trên giường đất. Bà ta cũng thử đưa tay sờ bụng mình: “Tôi… hình như tôi cũng không đau nữa…”

Nhưng ngay khi vừa nói dứt câu, bụng của cả hai lại cùng lúc đau dữ dội trở lại, như có gì đó quặn lên mãnh liệt.

“Rầm!”

Vương Tráng Tử lập tức ném văng bát thuốc xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Trịnh thị cũng kêu la thảm thiết: “Mau! Mau đi gọi Tề lang trung tới!”

Hôm nay Tề lang trung đúng là kiếm được bộn tiền từ nhà họ Vương rồi!

Tại nhà họ Ngụy.

Sau lưng của Ngụy Tam Niên đã bị cắm đầy châm cứu, trong phòng tràn ngập mùi thuốc bắc giúp lưu thông khí huyết.

Người khác không thể ở lâu trong phòng, còn hắn thì chỉ có thể một mình nằm trên giường, không động đậy được, khó chịu đến mức muốn phát điên.

Hắn vừa lo mình sẽ liệt giường thật, lại càng lo sau này mình sẽ không còn “khí phách của người chồng” được nữa. Nghe đồn khắp nơi nói nhà họ Vương gặp vận rủi cũng là do thằng con hoang kia – đứa mà Ngụy Thừa nhặt về mang đến xui xẻo.

Ngụy Tam Niên nghiến răng căm tức nghĩ: Đợi hắn khỏe lại, nhất định sẽ nghĩ cách gϊếŧ chết cái đứa con hoang kia! Loại con hoang như vậy bóp cổ rồi dìm xuống sông chết đuối thì cũng chẳng ai biết, hoặc ném vào núi cho sói ăn, cũng coi như là hả giận!

Tới lúc đó, phải đánh gãy chân thằng Ngụy Thừa, coi như dạy cho nó một bài học! Ai bảo nó dám tùy tiện dẫn một đứa lai lịch không rõ về nhà, khiến hắn gặp đủ thứ chuyện xui xẻo! Ở ngay dưới mí mắt hắn mà dám làm càn, thì cũng phải để nó gánh chịu hậu quả!

Chỉ cần nghĩ tới ánh mắt của thằng nhóc kia, Ngụy Tam Niên liền cảm thấy không thể để nó lớn lên. Bằng không, sau này khi nó trưởng thành, sợ là sẽ quay lại trả thù cả nhà hắn!

Dù sao năm đó cái chết của Ngụy Đại Niên cũng không hoàn toàn là vô can với nhà hắn, chuyện này sớm muộn gì Tần thị cũng sẽ kể với thằng nhóc Nguỵ Thừa kia.

Chi bằng ra tay trước, dứt khoát, cắt đứt mọi mối họa!

Gần đây khí huyết trong người có vẻ lưu thông hơn, Ngụy Tam Niên bắt đầu cảm thấy phần eo hình như có chút cảm giác.

Có chút tê, có chút mỏi, nhưng quan trọng nhất là cảm giác như có sức lực trở lại!

Hắn mừng rỡ như điên, không thèm nghe lời dặn của lang trung, liền thử nhúc nhích, quả nhiên có thể động đậy!

Hắn mừng quá, cố gắng nghiêng người sang bên để ngồi dậy, nhưng không ngờ cơ thể đột nhiên mất kiểm soát, trực tiếp rơi khỏi giường!

Mà trên lưng hắn còn cắm hơn mười cây kim châm, tất cả đều bị dằn mạnh vào thịt!

Ngụy Tam Niên nhất thời không biết làm sao, phun ra một ngụm máu, đau muốn chết, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, hắn kêu gào thảm thiết: “Xuân Nương! Xuân Nương! Mẹ ơi! Anh hai! Chị dâu! Cứu với! Cứu em!”

Nhưng chẳng ai trả lời hắn, cũng chẳng ai chạy tới giúp.

Rõ ràng hắn nghe thấy ngoài cửa có tiếng Xuân Nương đang nói chuyện, cô ta đang bàn với người khác về việc gϊếŧ gà nấu canh cho mình ăn, bà cụ Phương thì bảo cho thêm chút kỷ tử, tiếng của ông lang trung và dược đồng nói chuyện hắn cũng nghe rất rõ.

Thế nhưng kỳ lạ là bọn họ lại không nghe thấy tiếng hắn gào xé cả cổ họng cầu cứu.

Hắn không biết mình đã nằm dưới đất bao lâu, cuối cùng cửa cũng được mở ra. Trước khi hôn mê bất tỉnh, hắn nghe thấy Lưu thị hoảng hốt kêu khóc.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài: “Ca ca, ca ca muốn dẫn Quán Quán đi đâu vậy?”

Quán Quán một tay nắm lấy tay Ngụy Thừa, một tay còn đang ăn củ khoai nướng vàng ươm, thơm lừng: “Đi đâu nha?”

Ngụy Thừa sợ Quán Quán đói bụng, nên trước khi lên đường đã tìm chỗ nhóm lửa, nướng một củ khoai cho Quán Quán ăn.

Anh nói: “Chúng ta đi tìm mẹ anh.”

“Anh có một cái khóa bạc nhỏ, là lúc anh mới sinh, cha anhlàm riêng cho anh, ước chừng trị giá nửa lượng bạc. Lúc chuyển sang ở nhờ nhà họ Tần, mẹ sợ bị trộm nên đã giữ lại, bà từng nói khi nào có cơ hội sẽ đưa lại cho anh. Bây giờ anh đã không còn ở nhà họ Ngụy nữa, anh muốn lấy lại cái khóa bạc nhỏ đó. Có nó rồi, chúng ta có thể dùng bạc để mua áo bông, mua gạo ăn.”