Lý Mậu Đức gật đầu khen: “Nhóc con giỏi lắm, có chí khí. Nếu con đã quyết, ta cũng không cản. Dưới chân núi có một căn nhà tranh cũ, trước đây là nhà của Vương lão hán không có con cái. Sau khi ông ấy mất thì nhà cũng bỏ hoang. Dân làng vì sợ xui xẻo nên cũng ít ai lui tới đó, dù có đi lên núi hái củi cũng không tới gần. Nơi đó gần núi nên hơi nguy hiểm một chút, nhưng dù sao cũng là một nơi có thể che nắng che mưa. Nếu con không chê, thì cứ mang Quán Quán đến đó ở tạm. Chút nữa bá bá sẽ cho người đem gạo và bột mì đến. Chờ qua đầu xuân năm sau, bá bá sẽ tìm cho con một chỗ ở tốt hơn.”
Ngụy Thừa cảm kích nói: “Cảm ơn Lý Chính bá bá, con sẽ luôn ghi nhớ ơn này.”
Lý chính rời đi, đám đông tụ tập xem náo nhiệt cũng dần dần tản ra.
Mã Đậu Miêu bị mẹ mình túm tai kéo đi mất. Cậu ấy hình như còn muốn nói gì đó với Ngụy Thừa, nhưng vì bị kéo đi quá xa, đành phải dùng tay chân ra hiệu loạn xạ.
Ngụy Thừa nhìn mà không hiểu gì cả, không biết rốt cuộc Mã Đậu Miêu đang muốn nói gì.
“Ca ca.” Quán Quán nhẹ nhàng đưa chiếc lu đất nhỏ trong tay ra trước mặt Ngụy Thừa.
Tuy cậu không hiểu hết những lời anh vừa nói, nhưng cậu biết, anh trai sẽ nuôi dưỡng mình, không bỏ rơi mình.
Bé Quán Quán nghĩ: từ nay về sau, mình và ca ca sẽ mãi ở bên nhau.
Ngụy Thừa bật cười, dịu dàng hỏi: “Đây chẳng phải bảo bối của em sao? Em muốn cho anh à?”
Quán Quán hơi lúng túng, không giỏi diễn đạt, nhưng vẫn cố gắng nói rõ: “Cho ca ca. Bảo bối của Quán Quán cũng là…bảo bối của ca ca.”
Ngụy Thừa khựng lại trong giây lát, rồi khẽ mỉm cười: “Nếu đây là bảo bối của em, thì Quán Quán phải giữ cho cẩn thận.”
Ngụy Thừa nhìn Quán Quán, nhẹ giọng nói: “Quán Quán, em yên tâm. Ca ca đã nhặt được em, thì nhất định sẽ đối xử tốt với em. Ca ca sẽ không đánh em, không mắng em, cũng sẽ không bắt nạt em. Ca ca cũng sẽ không để em bị đói nữa. Có cái gì ngon, ca ca cũng sẽ để phần cho em trước.”
“Nếu đi theo ca ca thì không được yên ổn như ở nhà Lý chính bá bá, nhưng sau này ca ca chỉ có một mình em là em trai, là người thân duy nhất. Ca ca sẽ chỉ thương mỗi em.”
Quán Quán mắt đỏ hoe, đôi mắt tròn xoe ngước lên: “Quán Quán cũng chỉ có ca ca thôi. Quán Quán cũng sẽ… đi tìm khoai cho ca ca ăn.”
Ngụy Thừa mỉm cười, xoa đầu Quán Quán: “Còn nghĩ đến khoai à? Đi thôi, chúng ta về nhà họ Ngụy thu dọn đồ đạc, sau đó ca ca sẽ đưa em đến một nơi.”
Hiện tại nhà họ Ngụy đang loạn cả lên. Ngụy Thừa để Quán Quán ở lại trong vườn sau, chờ anh dưới gốc cây táo. Còn bản thân thì trèo tường vào lại căn phòng chứa củi cũ của mình.
Ngụy Thừa lấy ra cái sọt tre, cuộn chăn đệm cũ nhét vào tận đáy, rồi phủ một lớp cỏ khô lên. Sau đó, anh gom nốt ba củ đậu ngựa và hai củ khoai ngọt còn lại bỏ vào, kèm theo cái hòm lửa, vài đôi giày vải đơn sơ, áo ngắn rách nát, áσ ɭóŧ… tất cả đều nhét hết vào giỏ tre.
Năm ấy, khi anh mới 4 tuổi bị chuyển từ nhà họ Nguỵ sang nhà họ Tần, vốn có rất nhiều món đồ chơi làm bằng gỗ, đó là những thứ mà cha anh đã tự tay khắc từng món một cho anh . Anh còn có cả giày đầu hổ xinh xắn, giày bông mềm, áo bông sạch sẽ… Nhưng về sau, tất cả những thứ ấy đều bị dì họ cướp lấy đem cho em họ. Mẹ anh cũng không nói gì, chỉ bảo anh nhẫn nhịn.
Về sau, đồ đạc của Ngụy Thừa cứ dần dần biến mất từng món một. Lâu dần, anh bắt đầu mặc lại những bộ quần áo cũ rách mà anh họ không dùng nữa.
Mẹ anh cũng không bao giờ mua thêm quần áo mới cho anh, chỉ nói những câu như: “Khâu vá lại chút nữa là mặc thêm được ba năm rồi.”
Nhưng thực ra, khi đó quần áo của Ngụy Thừa đã đầy những miếng vá, bị bọn trẻ ở thôn Khương Hà chê cười không thương tiếc.
Mẹ anh lúc ấy đang làm người hầu sai vặt cho nhà họ Tống, một nhà phú hộ ở thôn Khương Hà, vì vậy càng chẳng quan tâm gì đến anh nữa.
Sau này, khi phu nhân nhà phú hộ qua đời, mẹ Ngụy Thừa thậm chí còn được phú hộ kia ngỏ ý cầu thân.
Ngụy Thừa trèo tường ra ngoài, liền thấy Quán Quán đang ngồi xổm dưới gốc cây táo nghịch tuyết. Vừa nghịch, cậu vừa vẽ xoắn ốc lên tuyết, vừa làm bộ kêu “hừ hừ” như heo con.
“Hừ, đánh ca ca… là người xấu…”