Chương 26

Quán Quán nắm chặt tay Ngụy Thừa, giọng non nớt nghẹn ngào nói: “Không cần, Quán Quán không cần, không muốn đi ở với bá bá.”

Lý Mậu Đức nhẹ giọng thở dài, nói: “Quán Quán à, bây giờ con chỉ có thể đến nhà bá bá. Con nhìn anh Thừa của con đi, nó cũng chỉ là một đứa trẻ, người nhà họ Ngụy còn đối xử tệ với nó như vậy, thì làm sao con có chỗ dung thân được? Đi thôi, theo bá bá đi.”

Nói rồi, ông định dắt tay Quán Quán đi.

Quán Quán lập tức tránh né, trốn về phía tay trái của Ngụy Thừa, dựa sát vào anh như muốn tìm chỗ an toàn, giọng vẫn nghẹn ngào: “Không, không muốn đâu.”

“Không thích… người nhà bá bá… không thích Quán Quán.”

Lý Mậu Đức đành cao giọng nói: “Chuyện trong nhà không đến lượt bọn họ quyết định, có bá bá ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt con.”

“Không muốn.”

Quán Quán lắc đầu, giọng nói non nớt đứt quãng: “Không… không muốn đi với bá bá…”

Lý Mậu Đức thở dài: “Đứa nhỏ này… Thừa Tử à, con khuyên nó một chút…”

Ngụy Thừa ngẩng đầu lên, từ nãy giờ anh vẫn cúi đầu im lặng, như thể đang suy nghĩ điều gì đó rất quan trọng. Anh cắn răng, nghiêm túc nói: “Không cần bá bá nuôi Quán Quán.”

“Ý con là…” Lý Mậu Đức kinh ngạc hỏi lại.

Ngụy Thừa siết chặt tay nhỏ của Quán Quán. Tay cậu lạnh buốt, anh còn nhớ rõ lúc mới nhặt được Quán Quán, tuy bàn tay nhỏ ấy mỏng manh nhưng lúc nào cũng ấm áp. Không biết mấy ngày nay đã phải chịu đựng kiểu đối xử và tra tấn gì mà giờ lại lạnh như băng.

“Nếu con đã nhặt được em ấy, thì con phải có trách nhiệm với em ấy. Ai nuôi em ấy thì lòng con cũng không yên. Nên… con quyết định rồi, về sau con sẽ nuôi Quán Quán!”

Dân làng bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Cái gì? Thừa Tử muốn nuôi đứa bé kia sao? Đây không phải trò cười à? Nó mới tám tuổi mà đòi nuôi đứa nhỏ bốn, năm tuổi?”

“Nói thì dễ, hai đứa nhỏ tự sống kiểu gì? Đến cái mái nhà còn không có…”

“Nhà lão Ngụy làm sao cho Thừa Tử mang thằng bé đó về được chứ? Giờ Ngụy Tam Niên đang bị thương, không đến tìm nó gây sự là may rồi!”

“Trẻ con nghĩ gì là nói đấy thôi, đúng là chuyện nực cười!”

Giữa đám người, Quán Quán khẽ nói, giọng rất nhỏ nhưng kiên quyết: “Con… con chỉ cần ca ca. Người khác, không cần. Ai cũng không cần.”

Ngụy Thừa nghe thấy câu đó, quay đầu lại cười dịu dàng với Quán Quán.

Lý Mậu Đức cũng thở dài cảm thán: “Thừa Tử à, con có tấm lòng tốt, còn nhỏ mà đã biết chịu trách nhiệm như thế, bá bá rất vui, cha con ở dưới suối vàng chắc cũng tự hào lắm. Nhưng mà con xem mùa đông lạnh thế này, con và Quán Quán làm sao mà sống nổi? Nhà bá bá tuy đông người, nhưng cũng không phải là người ác, chắc chắn sẽ không đối xử tệ với Quán Quán đâu.”

“Lí chính bá bá, con biết bá bá thương Quán Quán, muốn giúp đỡ em ấy, nhưng bây giờ cả thôn đều đang xì xào bàn tán, ai cũng nghi ngờ Quán Quán có điểm gì đó không bình thường. Dù gia đình bá bá là người tốt, ngoài mặt không nói, nhưng trong lòng chắc cũng sẽ thấy lo lắng, khó chịu.

Con còn nhỏ, không hiểu biết nhiều, nhưng con thấy nếu sau này trong nhà có xảy ra chuyện gì không hay, thì thể nào cũng sẽ có người đổ lỗi cho Quán Quán. Lần đầu thì có thể không sao, nhưng nếu chuyện lặp lại, thì chắc chắn sẽ bị trách móc. Trong thôn cả trăm hộ, đâu phải nhà ai cũng có thể luôn thuận lợi, cho nên dù Quán Quán có đi theo ai thì cũng sẽ phải chịu sự oán trách, còn con thì không. Là con nhặt được em ấy, con hiểu rõ em ấy là một đứa trẻ ngoan.”

Ngụy Thừa vừa nói vừa xoa đầu Quán Quán, cúi đầu nhẹ giọng: “Quán Quán đã bị bỏ rơi một lần rồi, con không muốn em ấy bị như vậy lần nữa.”

“Thật ra con cũng muốn rời khỏi nhà họ Ngụy lâu rồi. Ở đó ăn không đủ no, bị sai vặt, bị mắng chửi, con thấy ra ngoài tự sống còn hơn. Tuy con mới tám tuổi, nhưng không phải sẽ mãi như vậy. Mấy năm nay con sống được đến giờ, cũng là nhờ vào bản thân tự lo lấy. Con chỉ mượn tạm mái nhà của nhà họ Ngụy và nhà họ Tần thôi. Con tin là mình có thể chăm sóc tốt cho Quán Quán.”

Quan trọng nhất là anh không muốn Quán Quán trở thành một đứa trẻ đáng thương giống mình, mới bốn tuổi đã bị người ta đối xử như trái bóng, ai cũng có thể đá tới đá lui.

Lý Mậu Đức nghe xong những lời vừa rồi, hoàn toàn chấn động. Ông không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại có thể suy nghĩ sâu sắc đến thế, lại còn có thể nhìn thấu lòng người.

Ngụy Thừa có tấm lòng lương thiện như cha của mình, nhưng còn nhìn rõ sự đời hơn cả Ngụy Đại Niên, hiểu chuyện, suy xét sâu xa, tương lai chắc chắn là người có tiền đồ.