Chương 25

Mọi người trong thôn, kẻ nói một câu, người nói một lời, lời đồn liền từ mấy bà trong thôn lan truyền ra ngoài.

Nhà Vương Tráng Tử vốn là căn nhà bùn đất xiêu vẹo, giờ thì trong ngoài đều bị gần nửa cái thôn vây quanh.

Từ trong nhà đi ra, Lý chính nhìn đứa bé cứ bám theo Ngụy Thừa không rời, thở dài rồi hỏi: “Bé con, con tên là Quán Quán phải không?”

Quán Quán nắm chặt góc áo của Ngụy Thừa, gật đầu đầy sợ hãi.

Lý chính im lặng một lúc lâu rồi chậm rãi nói: “Chuyện xảy ra ở nhà họ Vương là bá bá có lỗi với con. Ban đầu bá tưởng rằng Vương Tráng Tử thành thật, nhút nhát, có thể đối xử tử tế với con… Ai ngờ suýt nữa lại hại con cả đời. Con có bằng lòng theo bá bá về nhà không?”

“Không được đâu, Lý chính à, ngài là Lý chính – người đứng đầu thôn, là chỗ dựa của chúng tôi, sao có thể để ngài gặp chuyện không hay được chứ!”

Người đang nói là bà Liễu, nổi tiếng trong thôn là kẻ lanh chanh nhiều chuyện, chuyên chê nghèo chuộng giàu, lại rất thích nịnh bợ nhà Lý chính.

Bà ta tiếp lời: “Nghe nói con dâu cả nhà ngài phải mất bốn năm sau khi gả mới có thai. Giờ mà lỡ vướng vào cái gì xui rủi, xảy ra chuyện thì sao? Ngài tốt bụng, nhưng cũng không thể vì lòng tốt mà làm hại cả người nhà chứ…”

Bên cạnh đó, vợ của Lý chính nghe đến đây, sắc mặt cũng trở nên khó coi. Bà ấy nhìn sang chồng mình mà không nói gì.

Khổ nỗi bà Liễu lại không biết dừng, cứ phải thêm mắm dặm muối. Bà ta bước tới, lắc lắc tay vợ Lý chính, nói: “Thôi thì chị à, khuyên ông nhà đi. Chuyện này thà tin là có còn hơn tin là không, tôi đâu có nói bậy đâu. Đây là tôi nghe được từ một gánh hát ở trấn trên đấy, chị suy nghĩ xem?”

“Đừng có nói vớ vẩn!”

Mẹ Mã Đậu Miêu đúng lúc đi tìm con, vừa đến đã nghe mấy câu vớ vẩn của bà Liễu nên không chịu nổi nữa. Bà chống nạnh lớn tiếng: “Lang trung ở trấn trên đã nói rõ ràng là người nhà họ Vương ăn nhầm đồ mới bị đau bụng. Chính người nhà họ Vương cũng đã thừa nhận không cho đứa nhỏ ăn cơm, vậy thì việc bọn họ bị đau bụng có liên quan gì tới đứa bé chứ? Đừng có vì muốn nịnh bợ mà chuyện gì cũng đổ hết lên đầu nó!”

Bà Liễu tức giận phản bác: “Mẹ Đậu Miêu, cô dám nói thế à! Vừa rồi rõ ràng lang trung ở trấn trên bị bà Phương khóc lóc năn nỉ mới chịu đến xem bệnh, cô không thấy sao? Bất cứ ai mà dính đến đứa nhỏ này thì đều gặp phải chuyện xui! Nếu cô không sợ, vậy thì mang nó về nhà cô đi! Cô dám không? Tôi sẽ đứng đây xem cô có dám mang nó về thật không!”

Rồi bà ta mỉa mai thêm: “Đậu Miêu nhà cô vốn dĩ đã xui xẻo lắm rồi, tôi cũng muốn xem coi nó có bị con nhóc kia khắc cho càng xui thêm không!”

“Ngậm cái miệng độc lại cho tôi!”

Mẹ Đậu Miêu không nhịn nổi nữa, cởi giày ra rồi ném thẳng vào mặt bà Liễu: “Bà nói ai xui xẻo hả? Con bà Sơn Tử tám tuổi còn chưa cao tới cái eo Đậu Miêu! Đúng là mẹ nào con nấy, vừa lùn vừa vô duyên! Có sức đi nói xàm thì đi kiếm ít tiền mà mua thịt cho con ăn bồi bổ đi, tiện thể cũng mua ít thuốc bổ não cho bà luôn!”

Bà Liễu bị trúng ngay mặt, hét lên “Ai da!” rồi tức giận đá luôn chiếc giày dính bùn của mẹ Đậu Miêu vào đống nước bẩn, lao tới định đánh nhau tới cùng.

Hai người phụ nữ đánh nhau ngay giữa sân, ai nấy đều ngơ ngác, rồi vội vàng xúm vào can ngăn.

Lý chính quát lớn một tiếng: “Dừng tay!”

“Trời mới tờ mờ sáng mà đã đánh nhau, chửi bới ầm ĩ thế này thì còn ra cái thể thống gì!”

Lý chính cố nén tức giận, quay sang nhìn Quán Quán và Ngụy Thừa, nói dịu giọng: “Tiểu Quán Quán à, đừng suy nghĩ nhiều nữa, theo bá bá về nhà đi. Nhà bá bá có đủ cơm ăn, còn có các ca nhi, chị gái, mấy đứa nhỏ nữa chơi cùng con, không ai bắt nạt con đâu.”

Vợ Lý chính nghe vậy thì sắc mặt tối sầm, lạnh lùng “hừ” một tiếng, phất tay áo, giận dữ chen khỏi đám đông mà bỏ đi.

Lý Mậu Đức nhìn theo bóng lưng vợ mình, không nói gì thêm, rồi quay sang bảo với Ngụy Thừa: “Thừa Tử, nếu như con thấy chưa yên tâm thì cứ ôm Quán Quán đến ở tạm nhà bá bá vài hôm. Chờ khi nó quen rồi, con hãy đưa nó về lại nhà họ Ngụy cũng không muộn.”

Ngụy Thừa không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ cúi đầu, ánh mắt đầy nặng nề nhìn về phía Quán Quán.