Người bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng đó! Ai mà dám nuôi nữa? Không phải là tự rước họa vào thân sao?”
“Không được đυ.ng vào em ấy!”
Ngụy Thừa chen qua đám người đang tụ tập xem chuyện, đẩy bật ba người phụ nữ đang túm lấy Quán Quán ra, rồi dang tay che chắn trước mặt Quán Quán, ôm chặt lấy cậu như một con sói nhỏ đang gầm gừ bảo vệ bạn mình: “Ai cũng không được động vào em ấy!”
“Ca ca.”
Ngụy Thừa cảm thấy ai đó đang níu lấy vạt áo mình, rồi lại nghe được tiếng gọi khe khẽ: “Ca ca…”
Anh cúi đầu nhìn xuống, thấy Quán Quán với đôi mắt tròn xoe đẫm nước mắt, môi khẽ run rẩy. Sau khi nhận ra thật sự là Ngụy Thừa, cậu bỗng òa lên khóc nức nở đầy tủi thân: “Ca ca……”
Ngụy Thừa nghe mà đau lòng đến muốn khóc theo, vội vàng dỗ dành: “Đừng khóc… ca ca đến rồi… ngoan nào Quán Quán, đừng khóc…”
Anh lau mặt cho Quán Quán, lau đi lớp bụi bẩn và nước mắt, nhưng bỗng ngẩn người. Anh phát hiện trên gò má Quán Quán có một vết bầm tím, giống như bị ai đó cấu véo mạnh. Ngụy Thừa vội vàng vén áo ngắn của Quán Quán lên, thì thấy trên vai cậu cũng có những vết bầm giống vậy, rõ ràng là bị véo!
Véo đến nỗi thế này thì cũng quá tàn nhẫn rồi!
Có người trong đám đông xì xào: “Bà nhìn xem, sắc mặt Ngụy tiểu tử kia cùng với cái đầu đang băng thuốc của nó, rõ ràng là bị đứa nhỏ này khắc mệnh!”
“Vợ chồng lão Vương giờ còn đang nằm rêи ɾỉ kia kìa, Tề lang trung đã phải đi mời lang trung từ trấn trên rồi……”
Có người liền phản bác: “Tội do người gây ra, liên quan gì đến một đứa trẻ? Ngụy Thừa bị đánh là tại Ngụy Tam Niên không ra gì, còn vợ chồng lão Vương bị như vậy cũng là do ăn bậy, tâm địa xấu xa!”
Ngụy Thừa đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vợ chồng Vương Tráng Tử và Trịnh thị còn đang ôm bụng rêи ɾỉ trên giường đất, rồi đưa Quán Quán – đang khóc nức nở ra trước mặt mọi người, quay sang Lý chính nói: “Mậu bá bá, ngài xem đi, mặt và người đứa nhỏ này đều là vết bầm tím. Rõ ràng là có người véo!”
Lý chính cúi đầu nhìn kỹ, mặt lập tức sa sầm: “Tráng Tử! Những vết bầm trên mặt và người đứa nhỏ này là từ đâu mà ra?”
“Ờ… chắc là do va vào đâu đó, trẻ con nghịch ngợm hay chạy nhảy mà…” Vương Tráng Tử mồ hôi vã ra như tắm, ôm bụng chống chế.
“Chú nói dối! Vết này rõ ràng là bị véo! Mẹ con trước đây cũng véo mông con kiểu đó!” Mã Đậu Miêu chen vào lớn tiếng nói, cố tình làm ầm lên.
Ngụy Thừa nhẹ nhàng xoa khuôn mặt nhỏ của Quán Quán, dịu giọng hỏi: “Quán Quán, em có thể nói cho anh biết không? Vết thương này là do đâu mà có không?”
Quán Quán sụt sịt, nước mắt ướt cả miệng, nói ngập ngừng: “Là… là bị bà ấy véo, người xấu…”
Rồi cậu bé chỉ thẳng vào Trịnh thị.
Trịnh thị vội vàng kêu lên: “Không phải tôi! Không phải tôi! Tôi không véo nó, là đứa nhỏ đó tự va vào!”
Nhưng lời còn chưa dứt, bụng bà ta đột nhiên quặn đau dữ dội, đau đến mức còn hơn cả lúc nãy.
Vương Tráng Tử cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Một người đàn ông trưởng thành mà đau đến nước mắt nước mũi tèm lem, thở dốc từng hơi, sắc mặt tím tái, trông như sắp chết đến nơi.
“Là… là Trịnh thị véo nó đấy!” Không hiểu sao, Vương Tráng Tử đột nhiên cảm thấy nếu nói thật thì có thể sẽ bớt đau đi một chút, nên buột miệng khai ra.
Kỳ lạ là, quả thật sau khi nói ra thì cơn đau của hắn có giảm đi một chút.
Lúc này, đến lượt Trịnh thị đau đến mức đầu óc choáng váng, mồ hôi đổ như mưa, vừa khóc vừa gào: “Là tôi véo! Là tôi! Trời ơi, đừng hành tôi nữa!”
“Là Trịnh thị, là bà ta cướp đồ của đứa nhỏ không được, lại bị đứa nhỏ cắn một cái, thế là ra tay véo nó tàn nhẫn!”
Trịnh thị bị đau đến đỏ cả mắt, không còn giấu giếm gì nữa, khàn giọng hét lên: “Là ông! Sau đó chính ông nhốt nó trong phòng, sợ nó chạy trốn nên không cho ra ngoài! Bắt nó chịu lạnh cả một đêm! Rồi lại sợ người khác phát hiện mới cố chịu đau đi mở khóa thả nó ra!”
Vương Tráng Tử cũng đau đớn gào lên: “Là bà! Bà còn không cho nó ăn cơm, mỗi bữa chỉ cho tí xíu bằng đầu ngón tay!”
“Thế chẳng phải là do ông xúi tôi làm sao!”
Trịnh thị đập mạnh xuống giường đất, thở hổn hển, tóc tai rối bù, mặt mày trắng bệch như xác chết, trông chẳng khác gì quỷ sống: “Ông nói muốn chặt tay chân nó đem bán cho kẻ chuyên dắt ăn mày ở trên trấn, ông nói ông mang nó về là để làm chuyện đó! Còn dặn tôi đừng cho nó ăn nhiều, vì dù sao cũng định bán đi!”