Chương 22

Hiện tại anh mới tám tuổi, không thể so bì với sức mạnh của Ngụy Nhị Niên và Ngụy Tam Niên, nhưng Ngụy Thừa mang trong lòng mối thù sâu nặng, mà mối thù ấy sớm muộn anh cũng sẽ trả.

Chưa đi được bao lâu, Ngụy Thừa đã nhìn thấy nhiều người trong làng vội vã bước đi, ai nấy cũng hướng về phía nhà họ Vương. Thậm chí còn thấy họ thì thầm với nhau, mặt đầy lo lắng.

“Anh Thừa! Anh Thừa!”

Ngụy Thừa dừng bước, thấy hai đứa trẻ thở hổn hển chạy đến chỗ mình.

“Anh Thừa, vết thương của anh không sao chứ? Nhà tụi em chạng vạng hôm qua mới đi chúc thọ lão cữu gia từ thôn Thượng Hà về, vừa về đã nghe Toàn Tử nói anh bị Ngụy Tam Niên đánh!”

Người đang nói là Mã Đậu Miêu, cậu ấy chỉ nhỏ hơn Ngụy Thừa hai tháng, từ nhỏ đã là bạn chơi cùng nhau.

Hồi cha mẹ Ngụy Thừa còn sống, anh thường cùng Đậu Miêu, Toàn Tử và vài đứa trẻ khác vô tư lên núi bắt cá, chơi đùa khắp nơi. Nhưng từ khi cha ta mất, mẹ anh liền đưa anh về thôn Khương Hà, nhóm bạn nhỏ cũng dần mất liên lạc.

Mãi đến năm ngoái, Ngụy Thừa bị đưa trở lại thôn Mậu Khê, thì chỉ còn Đậu Miêu và Toàn Tử là thường xuyên đến tìm anh chơi.

Mã Đậu Miêu nhìn thấy đầu Ngụy Thừa đang băng đầy thuốc, liền tức giận la lên: “Anh Thừa! Tên Ngụy Tam Niên kia sao lại đánh anh ra nông nỗi này chứ! Đi, chúng ta đến tìm Lý chính! Nếu không được thì bảo cha em ra mặt!”

Ngụy Thừa liền kể hết chuyện mình nhặt được Quán Quán cho Mã Đậu Miêu nghe. Mã Đậu Miêu nghe xong thì tức giận không thôi: “Rõ ràng đứa nhỏ đó không ăn cơm nhà hắn, cũng chẳng chiếm đất nhà hắn, hắn dựa vào cái gì mà đánh người chứ! Nếu cha em có ở đây, nhất định sẽ đánh cho Ngụy Tam Niên rụng hết răng!”

Cha của Mã Đậu Miêu là một đồ tể nổi tiếng trong thôn.

Lúc này, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên là Toàn Tử, cậu bé gầy gò đứng bên cạnh: “Nhưng chuyện này, thật ra anh Thừa cũng hơi sai trước mà…”

Cậu ta nhỏ giọng tiếp lời: “Dù sao cũng không thể vô duyên vô cớ đưa một đứa trẻ không rõ lai lịch về nhà ở chung chứ…”

“Quán Quán không phải là đứa trẻ không rõ lai lịch! Giờ em ấy đang được nhà họ Vương nuôi. Em ấy có cha mẹ, có người thân đàng hoàng!”

Đây là lần đầu tiên Nguỵ Thừa nổi nóng với bạn bè.

Toàn Tử rụt cổ lại, nhỏ giọng nói: “Anh Thừa, anh chưa biết hả? Em tưởng anh biết rồi… Nhà họ Vương nói không nuôi đứa nhỏ đó nữa đâu.”

Toàn Tử liếʍ môi, thì thầm tiếp: “Bà nội em vừa từ nhà họ Vương về, còn dặn em đừng bén mảng đến đó. Tối qua cả nhà họ Vương đều đổ bệnh, chỉ trừ mỗi đứa nhỏ kia là không sao. Ai cũng nói tai họa là do nó mang đến. Anh không thấy hôm nay Phương Văn không đi cùng em sao? Sáng nay nó cũng ra xem náo nhiệt với em, vậy mà về nhà xong, mẹ nó cấm luôn. Bà ấy sợ đυ.ng phải đứa nhỏ đó sẽ xui xẻo, ảnh hưởng đến chuyện học hành, nên không cho Phương Văn tới tìm anh chơi nữa…”

Ngụy Thừa càng nghe mặt càng sa sầm, không nói không rằng đã quay người chạy thẳng về phía nhà họ Vương.

Mã Đậu Miêu cũng muốn chạy theo, nhưng bị Toàn Tử kéo lại: “Đậu Miêu, đừng có chạy theo hóng chuyện nữa! Lỡ bị xui xẻo vạ lây thì sao? Cha cậu tháng Chạp mà không mổ được vài con heo, mẹ cậu lại nổi trận lôi đình cho mà xem!”

Mã Đậu Miêu gạt tay cậu ta ra, tức giận quát: “Xui xẻo cái gì chứ! Anh Thừa bị bắt nạt như vậy, cậu nhịn được thì kệ cậu, chứ tôi thì không thể nhịn!”

Nói rồi cậu ấy cũng lao theo Ngụy Thừa.

Toàn Tử nhìn theo bóng hai người bạn đang xa dần, khẽ khoanh tay ra sau lưng, tỏ vẻ không thèm. So với Ngụy Thừa mồ côi cha mẹ và Đậu Miêu đầu óc chậm chạp, cục mịch, cậu ta thích chơi với Phương Văn, một đứa thông minh biết đọc sách hơn.

“Phương Văn sau này còn làm quan lớn, người ta còn chẳng thèm đi hóng chuyện, mình việc gì phải dính dáng tới!”

Ngụy Thừa vừa đến trước cửa nhà họ Vương thì đúng lúc nhìn thấy mấy bà thím đang kéo tay lôi Quán Quán ra ngoài.

Quán Quán vẫn luôn cúi đầu, ôm chặt cái lu đất nhỏ của mình, không nói một lời, mặc cho bọn họ đẩy tới đẩy lui, vừa bị chửi mắng vừa bị xô lắc.

Một bà quát lên: “Nói đi chứ, mày là đứa nhỏ từ đâu chui ra thế hả?”

Một người khác thì quay sang Lý chính: “Lý chính à, nếu cái đứa này thật sự mang đến xui xẻo, thì sao có thể để nó ở trong thôn được nữa chứ!”