“Đừng có làm loạn!”
Lý Mậu Đức quát lớn, rồi quay sang nhìn Tề lang trung, trong lòng cũng thấp thỏm không yên: “Rốt cuộc vợ chồng nhà họ Vương mắc bệnh gì?”
Tề lang trung lắc đầu, đáp chắc nịch: “Không phải bệnh truyền nhiễm.”
Tề lang trung khẳng định: “Tôi từng đọc được trong sách thuốc gia truyền mà cha tôi để lại về triệu chứng của ôn dịch, nhưng bệnh tình của Vương Tráng Tử và Trịnh thị lại không giống như vậy. Hơn nữa, sau khi họ uống thuốc thì đã ngừng tiêu chảy và nôn mửa, cũng không còn sốt cao hay toàn thân run rẩy, trên người cũng không bị sưng tấy gì. Hiện tại chỉ còn đau bụng là chưa dứt thôi.”
Ông lại nói thêm, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Thật ra cũng thấy kỳ lạ. Tôi đã cho họ uống thuốc thanh nhiệt giải độc, điều khí, tiêu thực… rồi còn bôi thuốc điều hòa âm dương lên vùng rốn. Theo lý thì cơn đau bụng cũng nên giảm rồi mới đúng…”
Nghe Tề lang trung nói vậy, Lý Mậu Đức mới yên tâm, liền trừng mắt nhìn mấy người phụ nữ vừa rồi còn hô hoán om sòm: “Nghe thấy chưa? Vương Tráng Tử với Trịnh thị không mắc ôn dịch! Ai còn dám gây chuyện lung tung nữa, tôi sẽ đích thân áp giải người đó lên quan phủ!”
Nếu thật sự để tin đồn lan ra ngoài, thì cái thôn này có thể sẽ không chỉ có mấy mạng nhà họ Vương phải chết.
Trong đám người đang bàn tán, có một bà lão lôi người bên cạnh ra, khẽ nói: “Vậy bà nói xem, tại sao chỉ có Vương Tráng Tử và Trịnh thị mắc bệnh? An ca nhi uống thuốc cái là đỡ, còn Bình nhi với đứa nhỏ kia thì lại chẳng sao cả? Có khi nào… hai người kia đυ.ng phải thứ gì không sạch sẽ, bị trời phạt rồi không?”
Lời vừa nói ra, sắc mặt của Vương Tráng Tử và Trịnh thị lập tức thay đổi, trong lòng cũng bắt đầu chột dạ. Bụng hai người họ cứ đau quằn quại mãi không thôi, uống bao nhiêu thuốc cũng không bớt, chẳng lẽ thật sự là bị nghiệp quật?
Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, rõ ràng hôm qua Bình nhi cũng ăn không ít đồ, An ca nhi ăn còn dư cũng cho cô bé, vậy mà Bình nhi lại không bị gì? Nghĩ kỹ lại, hình như trong cả nhà, chỉ có mỗi Bình nhi là đối xử tốt với thằng bé kia?
Hai vợ chồng Vương Tráng Tử và Trịnh thị mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, càng nghĩ càng sợ. Từ nhỏ đã là cặp vợ chồng ăn ý, chỉ cần liếc mắt một cái là hiểu đối phương đang nghĩ gì.
Đứa nhỏ kia có gì đó không ổn!
Không thể giữ lại được nữa!
Muốn kiếm bạc thì cũng phải giữ được mạng mà tiêu!
Trịnh thị trợn mắt, cổ họng rống lên: “Làm việc tốt mà không được báo đáp! Làm việc tốt mà lại gặp tai họa! Nhận nuôi đứa nhỏ mà lại chuốc lấy xui xẻo!”
Cả đám người xung quanh bị bà ta gào cho giật mình, Lý chính nhíu mày quát: “Trịnh thị, bà ăn nói cho cẩn thận! Đừng có mở miệng ra là đổ tội cho một đứa con nít!”
Trịnh thị còn chưa kịp đáp, thì Vương Tráng Tử đã run rẩy rêи ɾỉ tiếp lời, mặt trắng bệch như xác không hồn: “Đứa nhỏ đó… trên người có điềm xấu! Ai giúp nó đều gặp tai họa! Ngài xem Thừa tiểu tử kia kìa, bị đánh đến suýt mất mạng! Rồi nhìn lại nhà chúng tôi đi! Không nuôi nữa! Chúng tôi không nuôi nó nữa!”
Đang lúc mọi người bàn tán ầm ĩ, mấy bà hàng xóm nhiều chuyện cuối cùng cũng kéo được Quán Quán từ cái phòng nhỏ âm u lạnh lẽo ra ngoài. Đứa nhỏ vẫn luôn ngồi xổm trong đó, gật gù như sắp gục xuống.
Cùng lúc đó, Ngụy Thừa từ sáng sớm tinh mơ đã dậy rồi. Trong lòng anh vẫn cứ canh cánh không yên vì Quán Quán.
Chú Tráng Tử chẳng phải nói hôm nay sẽ dẫn bọn trẻ con sang nhà cậu thăm viếng sao? Vậy nếu anh đến nhà họ Vương sớm một chút, chẳng phải sẽ gặp được Quán Quán sao?
Trong sân sau, dưới gốc táo sát góc tường, lá cây còn vương đầy sương lạnh. Mặt đất phủ tuyết đóng băng, trơn trượt lấp lánh ánh bạc. Ngụy Thừa vừa từ phòng củi đi ra chưa bao lâu, hàng mi đã đọng một lớp sương trắng. Anh hà một hơi khói trắng, kéo chặt cổ áo, bước nhanh ra phía cổng lớn.
Nào ngờ vừa mới đến đầu ngõ, anh liền nghe thấy tiếng khóc hoảng loạn thất thanh của Lưu thị từ nhà vọng ra: “Mẹ ơi, anh hai ơi, mau tới đây! Tam Niên… Tam Niên không nhúc nhích được nữa rồi! Eo chân anh ấy tê liệt luôn rồi!”
Ngụy Thừa chững lại một bước. Hôm qua khi trở về nhà họ Ngụy, người trong nhà thường xuyên ra vào phòng chú ba và cũng chẳng ai đến tìm anh gây phiền phức.
Anh không thèm để ý, bước nhanh ra cổng lớn.
Ngụy Tam Niên nằm liệt đó thì có liên quan gì đến anh chứ?