Chương 2

Vừa ho khan từng cơn, anh vừa gắng sức cất giọng gọi về phía đứa nhỏ: “Nhóc con, em là con nhà ai? Sao lại ở đây một mình thế này?”

Lúc đến gần hơn, nhìn kỹ cậu bé, trong lòng Ngụy Thừa chợt dâng lên chút không đành lòng.

Đứa nhỏ thấp bé, chừng bốn, năm tuổi, khuôn mặt tròn trịa phúng phính, đôi má đỏ ửng vì gió rét, nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi, trông đến là tội. Đôi mắt cậu rất to, ngơ ngác ngước nhìn anh, vừa đáng thương vừa khiến người ta sinh lòng thương xót.

Đôi chân nhỏ trần trụi tím tái vì lạnh, toàn thân chỉ khoác mảnh vải rách bạc màu không đủ gọi là áo. Vai và chân đều lộ ra ngoài, bị gió tuyết đông cứng đến phát tím. Hai tay nhỏ bé vẫn cố chấp ôm chặt một cái hũ bùn dơ bẩn, chẳng biết là vật gì, nhưng cậu cứ ôm lấy như thể bảo vật.

Ngụy Thừa lại hỏi thêm một lần: “Em là con nhà ai? Sao lại chạy lên núi? Cha mẹ em đâu rồi?”

Quán Quán có thể nghe hiểu những lời nói đơn giản như đó, cậu vốn cũng biết nói, chỉ là không biết nên mở miệng từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ rũ mắt, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không có à?”

Ngụy Thừa ho khan vài tiếng, l*иg ngực phập phồng vì gắng gượng, rồi nói: “Em cũng là cô nhi sao?”

Quán Quán ngơ ngác nhìn anh, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt và không hiểu.

Ngụy Thừa thở dài, ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, chậm rãi nói: “Không có cha, không có mẹ, không ai cần… đó chính là cô nhi. Anh cũng là cô nhi.”

Quán Quán ngẫm nghĩ một lúc lâu, rồi thử gật đầu.

Ngụy Thừa lại hỏi: “Em mấy tuổi rồi? Là chưa biết nói chuyện hay không thể nói được?”

Quán Quán vẫn chỉ lắc đầu.

“Không có cha mẹ, vậy còn họ hàng hay người thân thì sao?”

Cậu bé vẫn tiếp tục lắc đầu.

“Em là người thôn nào? Có phải người ở thôn Mậu Khê không?”

Ngụy Thừa hỏi liền mấy câu, mà đứa trẻ trước mặt chỉ luôn lắc đầu không ngừng.

Bất ngờ, sau lưng anh vang lên một âm thanh nhỏ như tiếng chó con bị đau rêи ɾỉ. Ngụy Thừa quay phắt lại nhìn, không ngờ có một con thỏ đã chui ra khỏi ổ!

Anh cũng không còn tâm trí để thắc mắc chuyện của đứa trẻ kia nữa, anh lập tức chạy nhanh đến chỗ đặt bẫy, nhặt mấy hạt bắp rơi vãi trên mặt đất lên như nhặt bảo vật. Chỉ trong vài động tác gọn gàng, anh đã trói gọn chân con thỏ xám lại. Con thỏ nặng trịch, xem ra anh đã có thuốc để uống rồi.

Mùa đông tuyết lớn, nơi đây lại là vùng núi bị gió tuyết vây kín nên hiếm ai vào được. Mảnh núi này chỉ nằm dưới chân Mậu Sơn, nên đôi khi trong thôn vẫn có người vào đây kiếm thức ăn. Bởi vậy, hầu hết các hang thỏ trong khu vực gần như đã bị lục tung cả rồi. Ngụy Thừa phải chờ suốt mấy ngày mới phát hiện ra cái hang thỏ này.