Trịnh thị túm lấy Bình nhi, vỗ vào mông hai cái: “Con nhỏ này, lại nói bậy! Nó thì tính là em trai gì của con chứ, chỉ có An ca nhi mới là em trai của con thôi!”
Thế là Bình nhi cũng tủi thân khóc òa lên.
An ca nhi thì vừa gào vừa giãy: “Mẹ ơi, con muốn cái lu đất! Con muốn cái lu đất!”
Trịnh thị nghe mà đau đầu. Cái lu đất rách nát kia, mấy hôm trước bà ta đã lén xem qua, chỉ là cái lọ đất sét vàng méo mó, chẳng hiểu sao cậu lại coi như bảo vật: ăn cũng ôm, ngủ cũng ôm. Hôm nay An ca nhi nhớ đến lại đòi giật cho bằng được.
Trịnh thị định dỗ cho An ca nhi nín, nên với tay giật lấy, ai ngờ cậu né được. Bà ta tức quá giật thêm lần nữa, không ngờ cậu lại nhe răng ra… cắn bà ta một cái rõ đau!
Mu bàn tay Trịnh thị chảy máu, đau đến mức hét lên: “Thằng súc sinh này! Dám cắn tao à!”
Bà ta xông tới, véo mạnh vào mặt Quán Quán, rồi còn cấu vào tay cậu.
Vương Tráng Tử thấy vậy thì vội vàng kéo bà ta ra: “Đừng làm nó bị thương! Đến lúc bán không được giá thì sao!”
Quán Quán cố gắng vùng khỏi tay Trịnh thị, chạy vào góc tường trốn. Mặt và tay đau rát như lửa đốt, cậu cố nuốt nước mắt, khịt khịt mũi, nhỏ giọng nói: “Người xấu… Toàn là người xấu…”
Không cho cậu gặp ca ca, lại còn đánh cậu, toàn là người xấu cả.
Trịnh thị nghe vậy thì tức điên, quát: “Tao là người xấu à? Mấy hôm nay ai cho mày ăn ngon uống tốt, hầu hạ như ông nội!”
Bà ta túm lấy hai đứa con mình rồi hầm hầm kéo ra ngoài, vừa đi vừa mắng: “Hôm nay khỏi ăn luôn! Để cho đói thì mới biết thân!”
Nói ra thì, bọn họ cũng chỉ cho Quán Quán ăn đúng một lần vào ngày đầu tiên — một bát canh rau cải trắng loãng cùng nửa cái bánh bao thô. Trịnh thị thấy cậu ăn mỗi miếng đều như sợ bị lấy mất, lại nghi là cậu đang giấu đồ ăn, tức giận đến mức mấy ngày sau mỗi ngày chỉ cho một mẩu bánh bao nhỏ. Hôm nay tới giờ vẫn chưa cho ăn gì. Trong mắt bọn họ, ăn ít một chút cũng không chết được, mà còn giúp cho nhà bớt tốn, đến khi đem bán cũng không bị lỗ vốn.
Vương Tráng Tử không nói gì, lạnh lùng nhốt Quán Quán vào trong phòng, khóa cửa lại.
Căn phòng nhỏ chật chội và lạnh lẽo, Quán Quán chỉ biết cuộn tròn người lại như một cuộn nhỏ, dựa sát vào góc tường, không nhúc nhích.
Cậu không thích nơi này chút nào. Cậu chỉ muốn được ở cạnh ca ca.
Nhưng cậu không thể đi tìm ca ca, vì ca ca sẽ bị đánh.
Bên ngoài vang lên tiếng cười vui vẻ của An ca nhi, còn có cả tiếng bát đũa va vào nhau leng keng, Vương Tráng Tử đang ăn cơm, phát ra tiếng chép miệng thỏa mãn…
Quán Quán giơ tay áo lên lau nước mắt đang lăn xuống cằm. Cậu hít hít mũi, ngủ rồi thì sẽ không thấy đói nữa. Cậu cũng không cần phải ăn cơm của đám người này.
Ngày mai, cậu sẽ ôm lu đất nhỏ mà lén rời khỏi nơi này.
Đêm khuya, Quán Quán bị lạnh đến tỉnh giấc. Cậu chớp chớp mắt một cách chậm rãi, dường như nghe thấy những tiếng rêи ɾỉ đau đớn từng cơn cùng tiếng động lộn xộn vang lên.
Trịnh thị từ bên ngoài gần như bò vào, trán đầy mồ hôi, một tay ôm bụng, tay kia thì bấu vào ngực, liên tục nôn mửa: “Tráng Tử, mau… mau đi gọi thầy lang đến, tôi… tôi sợ là mình sắp chết rồi…”
Lời còn chưa dứt, bụng Trịnh thị lại quặn đau dữ dội, cơn buồn nôn lại dâng lên.
Nhưng Vương Tráng Tử cũng chẳng khá hơn là bao, hắn đã chạy ra nhà xí cả chục lần, người mệt lả, sắc mặt tái xanh như tàu lá, cả người như sắp gục đến nơi.
An ca nhi thì nhẹ hơn chút, chỉ là nôn ói dữ dội kèm theo sốt cao, cả nhà lúc này chỉ còn Bình nhi là coi như vẫn còn cử động được.
Vương Tráng Tử dù đang đau đến mức muốn ngất cũng không quên lôi chìa khóa ra, bảo Bình nhi mở cửa thả Quán Quán ra ngoài, đủ thấy hắn sợ bị phát hiện đến mức nào.
Bình nhi mở khóa, khẽ gọi: “Em trai? Em trai? Mau ra đây đi.”
Quán Quán che mũi lại, lắc đầu: “Thối quá!”
Ngoại trừ Bình nhi và bà mẹ tê liệt kia, cả nhà họ Vương lúc này đều như thể đang “ngâm mình trong hầm cầu”.
Sự việc xảy ra quá ầm ĩ khiến hàng xóm xung quanh cũng bị kinh động. Có vài người tốt bụng bước vào xem tình hình, ai ngờ vừa mới bước chân qua cửa đã suýt nữa bị mùi hôi nồng nặc đánh cho ngã ngửa ra — cái gì thế này, cả nhà này đã ăn bao nhiêu thuốc xổ hay là gặp báo ứng vậy? Sao có thể bốc mùi kinh khủng đến mức này chứ?