Chương 18

Ngụy Thừa khẽ đáp, giọng nhỏ lại kiên định: “Con muốn đi xem nó… Cũng để nó nhìn thấy con.”

“Thằng bé hôm đó thấy con bị đánh, khóc đến đáng thương lắm. Nhất định là sợ hãi, cũng đang lo lắng cho con.”

Mạc phu lang định nói, một đứa bé bốn năm tuổi thì biết gì mà lo với sợ, tuổi đó chỉ cần có người cho ăn là coi như có “mẹ” rồi. Giờ ở nhà họ Vương, e là thằng bé sớm đã quên Ngụy Thừa mất rồi…

Ngụy Thừa vừa mang giày vào, trên mặt thoáng lộ vẻ khó xử: “Chú Tề… tiền khám và thuốc mấy ngày nay, về sau con sẽ…”

Mạc phu lang cắt lời: “Tiền thuốc men đều đã được thanh toán rồi.”

Sau đó, ông kể lại cặn kẽ chuyện Lý chính đã đến nhà họ Ngụy hỏi xin tiền thuốc thế nào. Nói xong, ông nhìn sang Tề lang trung.

Tề lang trung hiểu ý, liền tháo cái túi tiền cũ sờn ở bên hông xuống, rồi gom mấy bọc thuốc trên bàn nhét hết vào tay Ngụy Thừa: “Đây là thuốc của con mấy ngày tới, nhớ sắc uống đúng giờ. Đây còn dư hai mươi văn tiền xem bệnh, cầm lấy mà mua nửa cân thịt bồi bổ thêm.”

Ngụy Thừa cúi đầu nhận lấy thuốc và túi tiền, trong lòng rõ ràng, người nhà họ Ngụy vốn keo kiệt, vắt cổ chày ra nước cũng chẳng chảy được đồng nào. Nói vậy, tất cả chi phí này đều là vợ chồng Tề lang trung âm thầm bỏ tiền ra giúp.

Anh mím môi, chân thành nói: “Cảm ơn chú Tề, chú Mạc. Ngụy Thừa sẽ ghi nhớ ân tình này.”

Bóng dáng gầy gò ấy rời khỏi hiệu thuốc, Mạc phu lang khép cửa lại rồi thở dài: “Người ta vẫn nói con nhà nghèo thì sớm phải gánh vác gia đình, đứa trẻ không cha không mẹ lại càng hiểu chuyện. Ông nhìn Thừa tiểu tử xem, nào giống một đứa trẻ tám tuổi chứ.”

Tề lang trung đang cúi đầu dọn dẹp giường bệnh cho dân làng, gật gù nói: “Thừa tiểu tử vừa chịu đựng giỏi lại có lòng tốt, hoàn toàn không giống người nhà họ Ngụy. Nếu nó có thể vượt qua được lần khó khăn này, sau này nhất định sẽ có phúc phận. Chúng ta giúp được bao nhiêu thì giúp.”

Mạc phu lang cũng gật đầu: “Nói rất đúng.”

Ngụy Thừa rời khỏi nhà lang trung thì đi thẳng đến nhà họ Vương.

Anh gõ vào cánh cổng gỗ của căn nhà đất đầu ngõ, đợi một lúc lâu vẫn không thấy ai ra mở cửa, dường như trong nhà không có người.

Theo lý thì không nên như vậy, mùa đông giá rét, dân trong thôn Mậu Khê phần lớn đều ở nhà nghỉ ngơi.

Ngụy Thừa cố gắng lấy lại giọng, cất tiếng gọi: “Chú Tráng Tử, chú Tráng Tử có ở nhà không ạ!”

Nhưng vì còn bệnh, giọng anh yếu ớt, gọi không được to.

Một lúc sau, cửa hé ra một khe nhỏ, Vương Tráng Tử ló nửa người ra, vẻ mặt thật thà: “Là Thừa tiểu tử à? Sao con lại tới đây? Khỏi bệnh rồi hả?”

“Dạ rồi ạ. Chú Tráng Tử, con muốn đến xem Quán Quán…”

“Không may rồi, đứa nhỏ đó ngủ rồi.” Vương Tráng Tử thở dài, “Nó ăn cơm sớm xong thì đã được mẹ nó dỗ ngủ rồi. Hay là ngày khác con lại đến tìm nó chơi nhé!”

Ngụy Thừa có chút thất vọng: “Vậy chú Tráng Tử, khi Quán Quán tỉnh dậy, chú làm ơn nói với em ấy là con đã đến thăm. Ngày mai con sẽ lại đến.”

Vương Tráng Tử đảo mắt, lấp liếʍ: “Ngày mai cũng không được đâu, mai mẹ nó phải đưa nó tới nhà cậu để người nhà bên đó nhìn mặt, con xem…”

Ngụy Thừa nói: “Vậy để hôm khác con lại tới.”

Vương Tráng Tử cố gắng nặn ra một nụ cười, suýt chút nữa không nhịn được, trong lòng mắng thầm: Tên nhóc rắc rối! Ngụy Tam Niên sao không đánh chết nó luôn đi cho xong!

Vào trong phòng với vẻ mặt tức tối, Trịnh thị lập tức hoảng hốt chạy ra: “Làm sao vậy? Là cái thằng Thừa tiểu tử kia tới đòi người à?”

Cũng khó trách Trịnh thị lại căng thẳng như vậy, mấy ngày nay bà ta cứ thấp thỏm lo sợ, cả ngày trong lòng như có lửa đốt, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng khiến cho bà ta run sợ, sợ bị người ta phát hiện ra mưu đồ của họ.

“Chuyện này không thể chậm trễ nữa.” Vương Tráng Tử sa sầm mặt nói: “Tháng Chạp là phải tìm cách đưa đứa nhỏ đi càng sớm càng tốt.”

Trịnh thị vỗ ngực, cũng sốt ruột, tháng Chạp đã gần kề, chỉ còn mấy ngày.

Lúc này, An ca nhi chạy tới, nhào vào lòng Trịnh thị, vừa khóc vừa la: “Cha, mẹ… em ấy đẩy con… chị… chị còn bênh em ấy…”

Vừa rồi khi Ngụy Thừa tới gõ cửa gọi, người lớn không nghe thấy, nhưng đứa nhóc này lại nghe được. Cậu hét to “ca ca!” rồi chạy ra ngoài, may mà Trịnh thị nhanh tay lẹ mắt túm lấy lỗ tai cậu, nhốt vào phòng chứa đồ chật hẹp phía sau. Liên lụy cả Bình nhi và An ca nhi cũng bị nhốt theo vào trong đó.

Bình nhi giải thích: “Là An ca nhi muốn giành cái lu bùn của em trai, rõ ràng An ca nhi có khúc gỗ chơi rồi mà còn đòi giật đồ của em ấy!”