Buổi tối khi trải giường ngủ, Trịnh thị cũng chẳng mấy quan tâm đến Quán Quán, có lẽ là lười giả vờ. Cô ta chỉ bảo cậu ngủ ở mép giường đất, không thèm để ý xem cậu có chăn đệm hay không.
Đến khi Trịnh thị và Vương Tráng Tử đã ngáy ầm ầm, Quán Quán quay mặt vào vách tường, đôi mắt tròn xoe đẫm nước mắt, ôm chặt cái lu đất nhỏ của mình rồi cuộn người lại. So với chỗ ấm áp này, nó thà được ngủ cùng ca ca trên chiếc giường gỗ lạnh lẽo còn hơn.
Ca ca bị thương, chắc là đang đau lắm…
Quán Quán nhớ ca ca.
Ở nhà họ Ngụy.
Nến đã tắt hết, nhưng trong căn phòng phía tây vẫn vang lên tiếng rêи ɾỉ “ai da, ai da” của một người đàn ông.
Lưu thị vừa xoa thuốc cho Ngụy Tam Niên vừa mắng: “Giờ thì sao, còn nhúc nhích nổi cái lưng không? Đã nói là đừng lên núi, giờ thì mang bệnh vào người! Sắp tới tháng Chạp rồi, đến Tết thì làm được cái gì nữa? Cả ngày người toàn mùi thuốc, ông nói xem ông có thấy mình xui xẻo không hả?”
Ngụy Tam Niên gắt gỏng: “Câm miệng! Tôi vào núi là vì ai hả? Không phải vì cô sao? Nếu không phải ngày nào cô cũng thèm khát cái vòng bạc trong tay chị dâu, tôi có cần đi theo người ta lên núi không?”
Ngụy Tam Niên không dám nói thật là do đánh Ngụy Thừa mà trẹo eo, đành kiếm cớ nói mình bị thương là vì leo núi bắt ếch vàng mà đυ.ng phải chó sói.
Lưu thị hừ lạnh: “Nói thì hay ho lắm! Có phải vì tôi hay là vì cái miệng ăn của ông, trong lòng ông tự biết!”
Lưu thị hừ lạnh một tiếng, không còn quá tức giận: “Ông nói xem, lúc ông với anh hai chỉ lo chạy trốn, đến cả cái sọt cũng để quên trên núi. Nếu là anh cả còn sống thì chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra. Dù có quên, người ta cũng quay lại núi tìm về. Còn ông thì quăng luôn, vậy phải làm sao? Trong đó toàn là những món đồ quý giá không đó!”
Tối qua người lên núi không ít, có vài thôn dân vì tham lam nên chần chừ chưa chịu rút lui, đến khi muốn chạy thì đã quá muộn, bị bầy sói bất ngờ bao vây tấn công, có người chết thảm. Dù có người may mắn thoát thân thì cũng bị dọa cho vỡ mật. Hiện tại không ai dám lên lại khu vực đó, ngay cả Mông lão đầu — người dày dạn kinh nghiệm săn bắn trong thôn cũng không dám đi.
Ngụy Tam Niên đau đến mức phải kêu lên: “Lão đại chết bao nhiêu năm rồi mà cô còn cứ nhắc mãi! Không thể mất được! Chờ lưng tôi khá hơn, tôi sẽ tự lên núi lấy lại đồ!”
Lưu thị bĩu môi, thầm nghĩ: Tự lên núi á? Nghe thì hay lắm, ông lấy đâu ra bản lĩnh đó mà nói?”
Ngụy Thừa tỉnh lại vào ngày thứ ba.
Toàn thân anh đau nhức, miệng khô rát, cố gắng chống tay muốn ngồi dậy, vừa động thì đã được Mạc phu lang đỡ lấy, người này lớn tiếng gọi: “Anh Tề, Thừa tiểu tử tỉnh rồi!”
Tề lang trung đáp lại: “Tỉnh rồi à? Tỉnh là tốt rồi!”
Ông mang mấy gói thuốc tới, đặt lên tủ bên cạnh, trước tiên nhìn sắc mặt của Ngụy Thừa, rồi bắt mạch cho anh. Sau một lúc, ông thở dài: “Mạch yếu, thiếu máu, nội tạng cũng suy yếu mất cân bằng. Con hôn mê mấy ngày nay làm cho bọn ta lo sốt vó đấy. Về sau nhất định phải dưỡng bệnh cẩn thận vào.”
Trên trán Ngụy Thừa vẫn còn đắp thuốc cầm máu, đôi mắt thâm quầng, môi tái nhợt. Anh kéo tay áo Tề lang trung, vì quá gấp nên vừa mở miệng đã ho sặc mấy tiếng: “Chú… Chú Tề… Quán Quán, Quán Quán đâu rồi…”
“Thừa tiểu tử, con đừng vội.”
Mạc phu lang vội nói: “Quán Quán? Ý con là đứa nhỏ hôm đó con cứu hả?”
Ngụy Thừa đỏ hoe mắt: “Đúng… đúng vậy, nó đâu rồi? Có phải… có phải bị Ngụy Tam Niên đánh… đánh chết rồi không…”
“Không bị đánh, không bị gì cả.” Mạc phu lang an ủi, “Đứa nhỏ đó hiện tại đang ở nhà Vương Tráng Tử trong thôn, do chính Lý chính đứng ra để nhận nuôi.”
Hắn biết Ngụy Thừa lo lắng, liền nói thêm: “Nhà Vương Tráng Tử tuy nghèo, nhưng vợ chồng hắn đều là người thật thà trong thôn, chưa từng thấy gây chuyện với ai. Ta nghe nói hôm qua Trịnh thị còn dẫn đứa nhỏ đó cùng với hai đứa con nhà mình đi chỗ Lý lão gia mua đậu hũ nữa kìa, con cứ yên tâm đi.”
“Vậy là tốt rồi.”
Ngụy Thừa nhẹ nhàng thở phào, giọng lại nghẹn ngào: “Vậy là tốt rồi…”
Anh gắng sức chống tay, lảo đảo muốn xuống giường: “Con phải đi xem thằng bé một chút.”
Mạc phu lang vội khuyên: “Con bị thương còn chưa lành, tốt nhất nên về lại nhà họ Ngụy nghỉ ngơi thêm vài ngày. Đứa nhỏ ấy vẫn ở trong thôn, cũng chẳng chạy đi đâu được.”