Chương 14

Lý Mậu Đức hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến lời cầu xin của đám người kia.

Ở cả thôn Mậu Khê này, người học hành được đến ba người cũng không có. Lý Mậu Đức vốn rất xem trọng con em trong thôn biết đọc biết viết. Dù sao, chỉ cần trong thôn có người thi đỗ tú tài, thì cũng coi như là chuyện lớn khiến cả làng nở mày nở mặt. Vì vậy, sao ông có thể thật sự chậm trễ mà không giúp đỡ một đứa trẻ chịu khó học hành.

Chỉ là nhà họ Ngụy quá đáng quá rồi, ông mới phải nghĩ cách “đè đầu” họ một phen để dằn mặt.

Bà cụ Phương, tay đau lòng cũng đau, run run lấy ra một túi tiền, cắn răng móc ra vài đồng bạc, cố nhét vào tay Mạc phu lang: “Làm phiền Mạc phu lang, lo giúp cho Thừa tử một ít thuốc bổ.”

“Chừng này sao đủ được chứ!”

Mạc phu lang giật lấy túi tiền trong tay bà Phương, lắc lắc một lúc rồi mới nói: “Giờ thì cũng tạm ổn rồi.”

Bà cụ Phương tức tối trợn tròn mắt: “Chỉ uống mấy thang thuốc, sao lại tốn nhiều tiền như vậy?”

Mạc phu lang đáp lại: “Nếu đầu của Ngụy Thừa thật sự bị các người đánh cho bị thương, chừng đó tiền còn chẳng đủ đâu! Nhà tôi vừa phải lo chữa trị cho mấy người bị sói cắn trên núi đêm qua, thuốc thang trong nhà đã sớm cạn sạch. Lát nữa còn phải chạy lên trấn trên mua thêm thuốc đấy! Bà thử nghĩ xem, trời thì tuyết lớn, đường xá khó đi, phí nhân công, phí đi đường, hỏi bà, chừng này tiền thì đủ cái gì?”

Mạc phu lang quát lớn bảo mấy người trong thôn khiêng Ngụy Thừa lên. Quán Quán thì vừa khóc vừa kéo tay người ta không cho mang ca ca đi, miệng vẫn nức nở nói không được đánh ca ca, đến khi bị người lớn quấn chăn lại và giữ chặt hai vai mới chịu thôi không đuổi theo nữa.

Mạc phu lang thấy cảnh tượng như vậy thì cũng không đành lòng, nhẹ nhàng xoa mặt Quán Quán, an ủi: “Bé con, đừng khóc nữa. Chú chỉ đưa ca ca con đi khám bệnh thôi, chữa khỏi xong sẽ đưa ca ca về lại với con.”

Bà cụ Phương cố nhịn, không giật lại túi tiền, tuy trong đó có khoảng 180 văn đủ để mua mấy cân thịt heo bồi bổ cho cháu đích tôn Ngụy Chí nhà bà, người mà bà ta đặt nhiều kỳ vọng nhất. Nhưng bà ta nghĩ lại, dù sao tiền đồ của Ngụy Chí mới là quan trọng nhất. Vì thế bà ta liền hạ giọng làm ra vẻ nhún nhường, quay sang Lý Mậu Đức nói:

“Lý chính à, tiền thuốc cũng đã đưa rồi, người cũng đưa đi trị rồi, nhưng mà… cái đứa nhỏ không biết từ đâu ra này, chẳng lẽ lại để nhà chúng tôi nuôi sao? Trong nhà đã có nhiều con nít lắm rồi, thật sự là nuôi không nổi. Năm đó ngài làm chủ đem Ngụy Thừa giao cho nhà tôi nuôi, chuyện đó chúng tôi không tính toán. Nhưng thêm cái đứa không rõ gốc gác này nữa thì thật là… chúng tôi không thể kham nổi!”

Lý Mậu Đức cúi đầu nhìn đứa bé nhỏ xíu này, thấy đôi chân trần đỏ bầm vì lạnh, ông liền bế nó lên. Cảm nhận được đứa nhỏ đang khóc nức nở, giãy dụa trong tay, ông dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc, đừng khóc, bá bá sẽ tìm cho con một nhà tốt, chịu không?”

Quán Quán nghẹn ngào, dùng mu bàn tay đỏ ửng lau nước mắt: “Muốn… muốn ca ca…”

Lý chính thở dài một tiếng: “Không được rồi, Thừa tiểu tử cũng chỉ là một đứa trẻ thôi.”

Ông quay sang những người dân đang vây quanh xem náo nhiệt, hỏi lớn: “Trong lúc tôi và các Lý chính ở mấy thôn quanh đây đi hỏi xem đứa nhỏ này là con nhà ai bị lạc, có ai trong số các người sẵn lòng nhận nuôi nó vài ngày không?”

Vừa rồi còn xì xào bàn tán xem náo nhiệt, bây giờ tất cả đều im lặng. Trời tuyết dày đặc thế này, đứa trẻ nào ngoan ngoãn lại tự chạy lên núi chứ? Dù nhà có nghèo đến đâu, cũng không đến mức để con nít không có nổi một đôi giày! Huống chi đứa nhỏ này vừa nhỏ lại vừa gầy, trông thế nào cũng không giống như là có cha mẹ đang nuôi nấng.

Có một người phụ nữ hỏi: “Là ca nhi hay là con trai?”

Mọi người đánh giá Quán Quán một lượt. Ca nhi thường sẽ có dấu hiệu đặc trưng trên mặt và cổ, mà Quán Quán thì không có, nên người ta đáp: “Là con trai.”

Người phụ nữ kia nghe vậy thì không nói gì thêm, chỉ ghé tai nói nhỏ với người bên cạnh: “Nếu là ca nhi thì tôi còn muốn giữ lại, nuôi lớn chút cho làm con dâu nuôi từ nhỏ của đại ca nhà tôi cũng tốt. Nhưng là con trai thì ăn khỏe, nhà lại chẳng dư dả gì, sau này còn phải cưới vợ, nuôi kiểu gì cho nổi.”