Ngụy Thừa cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Đường núi lại tối mịt và trơn trượt, mấy lần anh chạy sai lối rẽ. Nhưng bản tính kiên cường, bình tĩnh trước mọi tình huống giúp anh không hề hoảng loạn. Trước khi trời hửng sáng, anh cũng đã kịp chạy đến chân núi.
Anh đẩy cánh cổng lớn của nhà họ Ngụy ra chưa kịp thở dốc, trước mắt hoa lên, một cây gậy gộc vυ"t tới, hung hăng quật thẳng xuống đầu anh.
Cơn đau buốt nhói khiến Ngụy Thừa không thốt nổi một lời, cả người ngã vật ra đất. Trước mắt tối sầm, một lúc sau mới từ từ nhìn thấy mờ mờ cảnh vật xung quanh.
Anh vừa mở mắt liền trông thấy Quán Quán bị một bóng người tóm chặt như túm một con gà con. Đứa nhỏ không đi giày, chân trần quẫy đạp tuyệt vọng, khóc đến run cả người. Khuôn mặt nhỏ bé đầy vết bầm tím, tiếng khóc nức nở khàn đặc, như đã khóc suốt từ lúc anh rời đi: “Ca ca… Ca ca…”
Ngụy Thừa mặt mày trắng bệch, còn chưa kịp đứng dậy thì Ngụy Tam Niên đã nhặt gậy lên đánh mạnh vào vai anh, liên tục quật xuống vài lần, như thể đang trút hết cơn tức vì chuyến đi săn đêm qua thất bại.
Vừa đánh, hắn vừa mắng lớn: “Nói đi! Từ đâu chui ra cái đứa con rơi này hả? Mày thật to gan!”
Cả nhà họ Ngụy đều đã kéo nhau ra xem. Người đầu tiên phát hiện ra chuyện là bà cụ Phương. Bà ta vốn định vào phòng chứa đồ kiểm tra xem còn thứ gì sau khi mọi người chạy tán loạn, ai ngờ lại thấy một đứa bé lạ mặt, chính là Quán Quán đang ôm cái lu đất ngủ trong góc!
Bà ta giận điên người, lập tức lôi đứa nhỏ ra cửa, mặt mũi tức tối, miệng không ngừng chửi rủa.
Hàng xóm xung quanh cũng tụ lại xem náo nhiệt. Có người bất ngờ, có người lắc đầu, nhưng phần lớn đều chỉ chỉ trỏ trỏ, không ai đứng ra can ngăn.
Bà cụ Phương một tay kéo Quán Quán, tay còn lại chống gậy, mắng chói tai như xé họng: “Ngụy Thừa! Mày là đồ con hoang từ nơi khác tới, nhà tao cho mày cơm ăn là đã tốt lắm rồi, thế mà còn dám giấu thêm một đứa trẻ không rõ lai lịch ở trong nhà! Mày muốn làm phản à? Đánh! Đánh chết nó cho tao!”
Người nhà họ Ngụy chỉ đứng một bên lạnh nhạt nhìn, không ai can ngăn. Dân làng thấy thế cũng định bước tới ngăn cản, nhưng lại e sợ tiếng xấu của Ngụy Tam Niên – kẻ ăn không ngồi rồi nổi tiếng trong vùng, nên cuối cùng cũng đành lùi bước.
Quán Quán nước mắt nước mũi tèm nhem, khóc lóc giãy giụa: “Đừng đánh ca ca… người xấu… người xấu…”
Ngụy Tam Niên cầm gậy gộc giơ cao định quật thẳng vào đùi Ngụy Thừa, nhưng đúng lúc đó, chỉ nghe “kẽo kẹt” một tiếng giòn tan vang lên, eo hắn chợt đau nhói như bị rút gân, cả sống lưng cũng đổ mồ hôi lạnh. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ ra đau đớn, tay run run vung gậy thêm một cú lấy lệ, miệng vẫn hùng hổ chửi rủa: “Thằng nhãi ranh, mày dám phản tao à!”
Phía bên kia, mẹ hắn – Phương thị còn tức giận la hét: “Tam Niên, đánh! Đánh cho nó gần chết thì thôi! Không đánh thì làm sao nó nhớ đời được!”
Quán Quán vừa khóc vừa giãy giụa, rồi đột nhiên nhào lên cắn mạnh vào cổ tay áo của bà cụ Phương.
Bà cụ Phương thét lên đau đớn, lập tức buông tay. Khi cúi đầu nhìn xuống, bà ta kinh hãi phát hiện ra tay mình đã bị cắn toạc, máu chảy đầm đìa!
Người bên cạnh là Ngụy Lâm Lang vội vàng lấy khăn băng bó lại giúp bà ta, nhưng bà cụ Phương giận quá, tức tối vung tay định tát cho Quán Quán một cái.
Không ngờ Quán Quán phản ứng cực nhanh, né tránh được cú đánh ấy, làm bà ta suýt nữa mất đà ngã ngửa ra. May mà Ngụy Lâm Lang đỡ kịp nên bà ta mới không bị mất mặt trước đám đông.
Quán Quán loạng choạng chạy về phía Ngụy Thừa, người cậu run rẩy, vừa ôm chặt lấy thân thể dường như đã đau đến ngất xỉu của Ngụy Thừa, vừa khóc lớn: “Đừng đánh ca ca nữa… cầu xin các người, cầu xin các người… Quán Quán sẽ đi… đừng đánh ca ca mà…”
Lúc này, từ ngoài sân vang lên tiếng hô lớn: “Lý chính tới rồi!”
Lý chính Lý Mậu Đức ở gần nhất, dân làng đang vây quanh xem náo nhiệt lập tức tự động dạt sang hai bên, nhường ra một lối đi. Vừa đúng lúc ấy, ông trông thấy Ngụy Tam Niên đang vung gậy, chuẩn bị đánh xuống hai đứa nhỏ đang nằm sõng soài trên mặt đất.
“Dừng tay ngay!”
Sắc mặt Lý Mậu Đức tối sầm lại, ông giật lấy cây gậy trong tay Ngụy Tam Niên rồi ném mạnh xuống đất: “Đồ vô lại!”
Ngụy Tam Niên lúc này eo đau như muốn gãy, vừa thấy là Lý chính tới thì thở phào một hơi, lập tức lùi về sau, dựa vào tường mà không dám nhúc nhích nữa.