Người đang nói chuyện với Ngụy Tam Niên tên là Cẩu Tam Thạch, cũng là hạng lang thang vô công rồi nghề. Hắn liếc nhìn Ngụy Nhị Niên ít nói ở bên cạnh, rồi lại nhìn Ngụy Thừa đang lặng lẽ theo sau. Có lẽ vì trời tối nên hắn nhìn không rõ mặt, còn tưởng là con trai của Ngụy Tam Niên, liền hỏi với vẻ lo lắng: “Dẫn theo cả đứa nhỏ à? Nếu thật sự gặp phải gấu mù, đến chạy còn không kịp.”
Ngụy Tam Niên quay đầu lại nhìn Ngụy Thừa một cái, trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm: “Là đứa con của ông anh cả chết sớm của tôi đấy.”
Hắn còn thì thầm thêm một câu, giọng lạnh lùng: “Nếu mà gặp gấu mù thật… da thịt non nớt của thằng nhóc này, còn dễ nuốt hơn cả người lớn.”
Cẩu Tam Thạch cười hì hì, đưa tay chỉ vào mặt Ngụy Tam Niên rồi nói: “Ông đó, ông đúng là hết thuốc chữa, cái sự đa nghi toan tính của cả nhà họ Ngụy chắc đều tập trung hết vào người ông rồi!”
Ngụy Thừa đi ở cuối hàng, vừa cẩn thận nhớ kỹ đường núi, vừa nghe mà không nói gì. Thực ra, từ đầu anh đã chẳng tin hai kẻ như Ngụy Tam Niên và Ngụy Nhị Niên có lòng tốt gì thật sự. Anh đi theo chẳng qua cũng chỉ muốn xem có cơ hội kiếm chút lợi lộc gì không, loại chuyện như thế, anh đã từng làm không ít lần rồi.
Lần này vì người tham gia khá đông, lại mang theo nhiều đuốc, cho dù là đi vào nơi rừng sâu núi thẳm mà bình thường chẳng ai dám bén mảng tới, thì mọi người cũng không quá sợ hãi. Họ tản ra thành từng nhóm nhỏ, tốp năm tốp ba mà đi.
Ngụy Tam Niên nghe Cẩu Tam Thạch nói có một chỗ cách đám người khác hơi xa, là một đoạn khe suối. Ba gã đàn ông lập tức hành động, nói làm là làm, xắn tay áo bắt đầu đυ.c băng.
Ngụy Thừa phụ trách dọn dẹp các mảnh băng vụn không ngừng bật ra trong lúc họ đυ.c. Hễ động tác hơi chậm một chút là sẽ bị Ngụy Tam Niên mắng chửi vài câu.
Khi băng bị đυ.c sâu chừng sáu tấc, bắt đầu vang lên tiếng nước chảy, ba người kia lập tức phấn khởi, hô hào khí thế ngút trời, bắt đầu hạ l*иg xuống nước để bẫy.
Nhưng l*иg mới hạ chưa được bao lâu, mấy người còn chưa kịp thở phào thì bỗng một tràng tiếng sói tru kéo dài vang vọng khắp sơn cốc.
Ngụy Tam Niên sợ đến nỗi lập tức vứt cả cuốc xuống đất, mặt tái mét: “Sói?”
Ngay sau đó, liền thấy mấy người thôn dân cầm theo đồ đạc, mặt mũi tái xanh chạy bán sống bán chết về phía bọn họ, thậm chí có người còn sợ đến mức tè ra quần.
Cẩu Tam Thạch túm lấy cánh tay một người, vội la lên: “Chạy gì mà chạy? Bầy sói chẳng phải còn ở trên đỉnh núi bên kia sao?”
“Chạy mau đi! Cậu nghĩ cậu chạy nhanh hơn sói à? Đợi sói xuống đến đỉnh núi này là chậm rồi đấy!”
“Mau đi, mạng sống quan trọng hơn hay tiền bạc quan trọng hơn hả…”
“Lão già kia nói đó là một bầy sói! Mùa đông đói rét, mấy con súc sinh ấy ngửi thấy mùi người là kéo đến ngay!”
Dân làng người trước người sau vội vã tháo chạy xuống núi, ai nấy đều hoảng loạn, tiếng sói tru trong núi hết đợt này đến đợt khác vang vọng, khiến người nghe mà lạnh sống lưng.
Ngụy Tam Niên chẳng màng gì nữa, vớ lấy cuốc rồi cắm đầu chạy trước. Ngụy Nhị Niên theo sát phía sau. Còn Cẩu Tam Thạch thì tức đến phát điên, hắn nợ cờ bạc ở bên ngoài, vốn còn hy vọng bắt được mấy con “hoàng kim tử” để bán trả nợ. Giờ thấy thế liền tức tối đá tung một ụ tuyết, nghiến răng nghiến lợi nhắm mắt bỏ chạy theo.
Khi ba người kia bỏ chạy, chẳng ai ngoái lại ngó xem một đứa trẻ như Ngụy Thừa còn ở đó hay không.
Nhưng Ngụy Thừa vẫn chưa chạy. Anh nhìn về phía khe suối, chỉ thấy chỗ hạ lưới vẫn không có động tĩnh gì, xem ra đám ếch kia vẫn chưa kịp bò lên.
Trong lòng Nguỵ Thừa có chút không cam tâm, cứ thế bỏ chạy ư?
Quán Quán vẫn còn đói bụng, đang chờ anh mang đồ về.
Thấy dân làng đều đã chạy mất dạng, tiếng sói tru dường như vang lên ngay bên tai, Ngụy Thừa nghiến răng, bò lên mặt băng, dốc hết sức lực gom lại mấy cái l*иg bắt ếch và đồ nghề mà nhóm Ngụy Tam Niên lúc hoảng loạn bỏ lại.
Anh ôm đống đồ ấy chạy một đoạn dài mới dừng lại thở hổn hển. Sau đó, cẩn thận giấu kỹ những thứ này dưới gốc một cây đại thụ dễ nhận biết, rồi lấp lên một tầng lá cây và tuyết vụn, đến khi hoàn toàn không còn dấu vết gì nữa, anh mới vội vàng lần theo ánh đuốc lấp ló, chạy nhanh xuống núi.