Chương 10

Ngụy Tam Niên cầm đèn dầu lập loè bước vào, hít sâu một hơi: “Trời ạ, làm tao giật cả mình.”

Rồi như nhớ ra điều gì đó, hắn vờ như quan tâm: “Thừa Tử à, sao mày lại thức dậy rồi?”

Với tiếng động lớn thế kia, nếu mà còn ngủ được thì chẳng khác nào đã… không còn sống.

Ngụy Thừa đáp, ho khan một tiếng: “Khụ… ngủ không ngon giấc.”

Rồi anh hỏi tiếp: “Chú ba, đêm hôm khuya khoắt các người định đi đâu thế? Có cần con giúp gì không?”

Ngụy Tam Niên liếc anh một cái, rồi huých khuỷu tay vào Ngụy Nhị Niên – người đang im lặng từ nãy đến giờ: “Thiếu người trông cái l*иg sắt, mang thằng Thừa Tử theo, thêm tay thêm chân cũng đỡ.”

Ngụy Nhị Niên ừ hử một tiếng, cũng chẳng nói gì thêm.

Ngụy Tam Niên vẫy tay: “Khoác áo bông vào, rồi theo tụi tao.”

Thấy Ngụy Nhị Niên và Ngụy Tam Niên đã rời khỏi cửa trước, Ngụy Thừa liền kéo cái rương gỗ dưới gầm giường ra, lôi ra hai bộ áo cũ rách tả tơi, khoác lên người từng lớp. Cuối cùng anh mặc thêm chiếc áo bông đã mặc mấy năm liền, vải đã sờn mỏng, tay áo ngắn cũn.

Anh nhẹ nhàng vén một góc chăn lên, cúi xuống dỗ: “Quán Quán, ngủ đi, ca ca đi bắt hoàng kim tử, bán lấy tiền mua lương khô cho em ăn.”

Từ trong chăn, một bàn tay nhỏ bé dơ dáy vươn ra, níu lấy tay áo của Ngụy Thừa. Giọng nói non nớt vang lên, nghe mà đau lòng: “Ca ca…”

Hai ngày nay, Lý Chính vẫn chưa quay về, mấy củ khoai và đậu rừng mà Ngụy Thừa tích trữ cũng sắp cạn. Tối nay, anh và Quán Quán đều vì đói bụng mà thϊếp đi.

Quán Quán giống như một chú mèo con đáng thương, mím môi nói khẽ: “Lạnh… Ca ca đừng đi…”

Ngụy Thừa cúi xuống, dịu giọng an ủi: “Đừng khóc, cũng đừng lên tiếng.”

Ngụy Thừa như một người lớn nhỏ, nhẹ nhàng dặn: “Ngủ đi, ngủ rồi sẽ không thấy đói nữa. Đợi khi em tỉnh, ca ca đã về rồi.”

Vừa bước ra khỏi cửa, một luồng gió lạnh táp thẳng vào mặt kèm theo tuyết bay lất phất. Tuyết lại bắt đầu rơi.

Ngụy Thừa lạnh đến mức răng va lập cập, anh ôm chặt lấy tay áo, rụt người lại, bước nhanh để theo kịp bước chân của Ngụy Nhị Niên và Ngụy Tam Niên, men theo con đường nhỏ hướng vào rừng sâu núi Mậu Khê.

Đi được một đoạn, họ gặp vài tốp dân làng khác đang mang theo đuốc, tốp năm tốp ba, cũng đang leo lên núi.

Ngụy Tam Niên gặp một tên lêu lổng quen biết, hai người đứng lại trao đổi vài câu, sau đó hắn vừa lau nước mũi vừa mắng, giọng đầy tức giận: “Mẹ nó chứ, chắc chắn là Mã lão tam để lộ chuyện rồi!”

Ngụy Thừa đi phía sau nghe rõ mồn một, thì ra mấy ngày nay có tin đồn rằng có người ở trấn trên đã bắt được khá nhiều “hoàng kim tử”, nhờ vậy mà kiếm được đầy túi đầy bát.

“Hoàng kim tử” thật ra là một loại ếch rất đặc biệt. Loại ếch này không phải kiểu gặp mưa thì kêu ộp ộp hay hay ngồi lù lù ngoài ruộng như mấy con quen thuộc, mà là một giống cực kỳ quý hiếm, chỉ sống trong rừng rậm um tùm. Trong số đó, có loại ếch nhỏ, da mịn, ít nhảy lại càng trân quý hơn nữa, bởi vậy người trong thôn mới gọi chung là “hoàng kim tử”.

Tuy nhiên, những con ếch quý này chỉ sinh sống ở nơi sâu nhất trong núi Mậu Khê. Mỗi năm chỉ có thể bắt được ba lần – vào mùa xuân, mùa thu, và mùa đông, nhưng mùa đông là lúc giá trị cao nhất. Có điều, trong núi sâu lại có cả bầy chó sói và đôi khi còn có cả gấu mò xuống, nên không ai dám mạo hiểm bước chân vào đó.

Năm đó Ngụy Đại Niên cũng vì kiếm tiền mà liều mạng vào núi săn lợn rừng. Cùng mấy người khác vào sâu trong núi, cuối cùng tất cả đều phải khiêng về, riêng ông là nặng nhất, hơn nửa người bị gấu mù cắn đến gần như nát bấy, thảm đến mức mấy trấn quanh vùng cũng nghe lời đồn râm ran.

“Phú quý cầu trong hiểm nguy” người xưa nói chẳng sai. Vài năm trở lại đây vẫn có người liều mình vào núi, nhưng lần này lại là lần đầu tiên nghe có người thật sự bắt được ếch đông quý hiếm.

Nghe đâu, một con ếch đực bán được tới 80 văn, còn ếch cái thì lên tới gần 200 văn một con! Nếu ai đó bắt được năm con ếch cái, thì chẳng khác nào kiếm được một lượng bạc! Mà thử hỏi, dân cày chân lấm tay bùn quanh năm suốt tháng, có khi chẳng nhìn thấy nổi đến vài lượng bạc, gặp chuyện này, ai mà chẳng nóng lòng đỏ mắt?

Cái người “Mã lão tam” mà Ngụy Tam Niên vừa nhắc đến, thực ra là một tay lêu lổng nổi tiếng ở trấn trên, cũng là một trong những kẻ du thủ du thực trong vùng. Tin đồn về “hoàng kim tử” lần này cũng chính là do hắn nói cho Ngụy Tam Niên biết. Không ngờ tin vừa truyền ra, người trong thôn ai nấy đều biết cả rồi.