Gió bấc rít gào dưới ánh trăng mùa đông, sau mười năm mới lại có một trận tuyết lớn rơi dày phủ kín, vây quanh lấy thôn Mậu Khê u tĩnh nơi chân núi.
Sáng sớm, từ những ngôi nhà đất thấp lụp xụp, làn khói bếp lượn lờ bay lên, từng đợt sương khói mỏng như làn pháo hoa giữa trời băng đất tuyết, cuốn theo gió tản dần khi chưa kịp chạm đến lưng chừng núi.
Tuyết rơi quá dày, gần đây hầu như không ai dám vào núi. Trong không gian trắng xoá và lạnh giá, một chuỗi tiếng bước chân nhỏ dẫm lên tuyết vang lên gấp gáp, như đang phá vỡ sự tĩnh lặng của cả núi rừng. Tiếng quạ đen rít lên chói tai giữa khoảng không mênh mông vang vọng mãi không dứt.
Giữa cơn gió lạnh thấu xương và màn tuyết trắng xoá ấy, có một cậu bé ôm chặt một chiếc hũ bùn, vừa khóc vừa chạy loạng choạng, như thể bị thứ gì đó đáng sợ đuổi theo sau.
Cậu bé tên là Quán Quán. Nhưng chính cậu cũng không biết vì sao mình lại mang cái tên ấy, càng không rõ vì sao mình lại ở nơi này. Cậu chỉ biết một điều duy nhất, cái hũ bùn trong lòng cậu rất quan trọng. Quan trọng đến mức, dẫu toàn thân đông lạnh, chân trần tím ngắt, cậu vẫn ôm chặt lấy, không rời nửa bước.
Ngụy Thừa ráng nhịn cơn ho, ẩn mình gần nửa canh giờ bên cạnh một cái hang thỏ nhỏ. Anh dùng nhánh liễu và dây rừng dựng một cái bẫy đơn giản, hy vọng bắt được một con thỏ xám vừa ló đầu ra ngoài.
Thế nhưng ngay khi anh sắp thành công, một tiếng bước chân lạ vang lên từ xa làm cho con thỏ cảnh giác, nó vội vã thụt lại vào hang, biến mất không thấy bóng dáng.
Ngụy Thừa không chịu nổi nữa, khuỵu gối xuống đất, bắt đầu ho dữ dội. Trên nền tuyết trắng tinh khôi, mấy đốm máu đỏ như hạt đậu từ miệng anh rơi xuống, thấm loang ra một màu u ám đáng sợ.
Anh quay đầu lại, bất ngờ phát hiện không xa có một bóng dáng nhỏ xíu đang đứng giữa trời tuyết.
Một cậu bé đầu tóc rối bù, toàn thân lem luốc trong lớp vải rách xám tro, ôm chặt một chiếc hũ bùn lớn bằng cả thân người, đang ngơ ngác đứng nhìn anh.
Ngụy Thừa cũng sững lại một chút.
Anh đưa tay lau vết máu nơi khoé môi, trong lòng dâng lên chút bực dọc: Nếu không phải vì thằng bé này, giờ anh đã có thể bắt được thỏ, đổi lấy ít thuốc rồi.
Ngụy Thừa bị bệnh đã lâu, nhưng không ai quan tâm cũng chẳng có tiền mua thuốc. Anh chỉ đành lên núi bắt thỏ, định mang đến thôn đổi mấy thang thuốc trị cảm phong hàn ở chỗ lang trung.